Chương 5: Luyện Tập

Chương 5:

Luyện Tập Các học sinh nữ không chút do dự, lập tức tập hợp lại.

Nhưng vì quá đông người, đội hình lập tức trở nên hỗn loạn.

Hắn thấy vậy, lập tức lớn giọng:

"Mọi người xếp thành hàng, mỗi hàng năm mươi người!

"

Một lúc sau, năm nhóm tập hợp hoàn chỉnh.

Tính ra có khoảng hai trăm ba mươi người.

"Gộp thành ba nhóm đi, một nhóm ba mươi, hai nhóm còn lại hai trăm người,"

hắn suy nghĩ một chút rồi nói.

Hắn giơ tay lên vẫy về hướng Cô Ly.

Cô giáo Ly thấy vậy, vội chạy đến.

"Anh gọi em có việc gì cần làm sao?

"

Trần Ly Ly hỏi, ánh mắt vẫn còn chút sợ sệt nhìn hắn.

"Tôi ăn thịt cô à, sao mà run thê?

"

Hắn trừng mắt nhìn Trần Ly Ly một cái.

"Hai nhóm này sau này do cô dẫn đội, goi là Đội Hậu Cần.

Còn một nhóm ba mươi người ki:

giao cho Lê Tú Trinh.

"

Trần Ly Ly liếc xéo hắn một cái, thẩm nghĩ:

'Không phải vì anh hở tí đánh người sao?

' Hắn hô lên:

"Các đội trưởng, chỉ huy, và Thầy Công lại đây!

"

Lập tức, các chỉ huy và đội trưởng đến bên hắn.

Hắn ra hiệu mọi người ngồi xuống rồi nói:

"Đại Tự Kỳ, dẫn Đội Chiến Đấu ra một góc luyện tập.

Lĩnh mệnh xong, báo cáo quân số cho tôi.

"

"Hầu Tử, dẫn đội của ngươi đi luyện tập đi.

Nhiệm vụ của ngươi là khó khăn nhất, tôi muốn thấy thành quả sau mười hai giờ đêm nay.

"

Hắn chọt nhớ ra điều gì đó, nói tiếp:

"Thầy Công theo đội của Hầu Tử để hỗ trợ.

"

"Tiểu Tự Kỳ cũng vậy, dẫn Đội Hộ Vệ qua bên kia luyện tập đi.

"

"Trần Ly Ly, cô dẫn hai nhóm này.

Nhiệm vụ của cô là đến căn tin, thu thập tất cả vật dụng c‹ thể sử dụng được như thức ăn, dụng cụ.

và mang hết lên hội trường.

Sau này việc hậu cần do cô phụ trách.

"

"Lê Tú Trinh thì dẫn theo nhóm người còn lại đến phòng y tế, lấy những vật dụng cần thiết như băng gạc, thuốc men về đây.

"

"Rõ!

"

Tất cả đồng thanh đáp, rồi dẫn đội mình đi.

Đợi mọi người đi hết, hắn đến năm nhóm còn lại.

Số học sinh này sẽ do hắn trực tiếp luyện tập, gần hai trăm người.

Thấy hắn đến, các học sinh đều cúi thấp đầu, sợ sệt, không ai dám nói gì.

Hắn đến, thấy các học sinh như vậy thì mở miệng trấn an.

"Mọi người không cần phải sợ hãi.

Tôi muốn giúp tất cả cùng nhau thoát khốn.

Bây giờ xốc lại tĩnh thần cho tôi!

"

"Nghiêm!

Báo cáo sĩ số!

"

hắn nghiêm nghị nói.

"Một, hai,.

một trăm tám mươi chín!

Báo cáo một trăm tám mươi chín!

"

Trần Siêu, một đội trưởng, bước lên báo cáo.

"Chia làm hai đội!

Một đội do Trần Siêu dẫn đến nhà vệ sinh, chặt hết trúc ở đó mang về đây Đội còn lại theo tôi đến hội trường.

"

Hắn dẫn đầu đi trước, các học sinh theo sau.

Hội trường ở vị trí lầu trung tâm, trên tầng hai, cũng là lầu mà nơi hiệu trưởng làm việc.

"Này, anh hỏi một chút, hiệu trưởng trường đâu rồi?

"

Hắn tò mò hỏi một học sinh đi sau.

"Hiệu trưởng hôm qua b:

ị chém rồi.

Trường học may mắn vì có một số lớp học buổi chiều, và một số thầy cô đi dự giờ chưa về"

học sinh phía sau trả lời ngay.

"Ồ!

' Hắn ngạc nhiên ồ một tiếng.

Cả đội tiến lên cầu thang, lên lầu hai tiến vào hội trường.

Hắn nhìn một lượt, hội trường này có thể chứa một lúc sáu bảy trăm người.

Hắn đi ra lan can nhìn về phía trước, trong đầu chọt loé lên.

Hắn nói:

"Các người chia ra dọn dẹp lại hội trường, đợi tôi trở về"

Hắn bỏ lại một câu nói liền lắc mình chạy lên cầu thang.

Hắn muốn lên sân thượng để quan sát bên ngoài.

Hắn muốn xem bọn b-ắt cóc phía ngoài có bao nhiêu người.

Dù sao biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng.

Lúc này hắn đã lên đến sân thượng, nhìn ra cổng trường hắn thấy có ba cái lều trại, bởi vì có ánh đèn từ ba trại phát ra.

Còn trại nữa không thì sáng mai mới biết.

Hắn nhìn về hướng Nam, chỉ thấy đại lộ vẫn sáng.

Xung quanh hai hướng Bắc và Đông thì một màu đen.

Hắn lập tức trở lại hội trường.

Lúc này các học sinh đã dọn dẹp xong đâu vào đấy.

Hắn chỉ tay vào một nhóm mười người đang đứng gần nói:

"Mười người này, ở lại đây, nhớ bảo vệ nơi đây.

Chút nữa Đội Hậu Cần sẽ mang đồ đến.

Đề phòng có người không có ý đổ tốt.

"

"Còn lại thì mọi người theo tôi xuống sân tập, chúng ta tập luyện một chút,"

Hắn nhìn mọi người gật đầu nói.

Hắn vừa nói xong thì phía dưới Trần Ly Ly dẫn người mang theo nồi, chảo, dao phay,.

Rất nhiều thứ linh tỉnh.

"Các người mang vào trong, tìm chỗ để đồ dùng.

Xong thì đi đến các phòng khác xem có tấm bạc, hay vải vóc, dây thừng gì không.

Nói chung thứ gì dùng được thì mang về,"

Hắn đi đến bên Trần Ly Ly nói.

"Vâng, em sẽ đi tìm.

Em tìm được một con dao nhọn, anh có dùng không?

"

Trần LyLy đưa con dao ra rồi gật đầu nói.

"Em để dùng phòng thân.

À!

Nhớ tìm chút bật lửa nữa nhé, có lẽ chúng ta sẽ dùng đến,"

Hắr vỗ vỗ vai cô nói.

Nói rồi hắn dẫn người xuống đưới.

Vừa xuống mặt đất, hắn thấy có mấy học sinh lén lút nhìn về phía hắn.

Hắn không thèm để ý, dẫn người đến sân tập.

"Tập hợp!

Xếp thành bốn hàng dọc!

"

Hắn đứng trước sân ra lệnh một tiếng.

Lập tức, bốn hàng ngay ngắn, chỉnh tể bày ra.

Hắn hài lòng gật đầu nói:

"Nhiệm vụ của chúng ta đơn giản nhất:

chế tạo v-ũ k-hí cho cả đoàn.

"

"Năm người các ngươi lên hội trường nói với cô Ly, xin lấy tất cả dao và mác trong kho.

Nói với cô Ly cho một đội qua bên này hỗ trợ,"

Hắn chỉ vào năm người hàng đầu ra lệnh.

"Rõ!

"

Năm người lĩnh mệnh rời đi.

"Còn lại mọi người nghỉ tại chỗ.

"

Hắn nói xong thì quay người đi về nơi nhà vệ sinh, nơi đội hai do Trần Siêu dẫn đầu đang lấy chặt trúc.

"Đại ca, chúng ta không có dụng cụ, nên dùng tay không nhổ rất lâu,"

Trần Siêu gãi đầu nói.

Hắn nghe vậy, khoát khoát tay ra hiệu không sao.

"Ngươi về sân tập đem dao mác qua đây.

Chúng ta từ từ làm, động tĩnh lớn quá ở ngoài nghị thì hỏng hết.

"

Trần Siêu vui mừng lĩnh mệnh, dẫn theo hai người chạy đi.

Hắn đi đến nhìn xem thành quả, quả thật bất ngờ.

Bọn họ vậy mà nhổ luôn cả gốc, chí ít cũng được ba cụm.

"Tặc, tặc,"

hắn tặc lưỡi nói:

"Các ngươi đây là lấy thịt đè cây à!

"

Mọi người nghe vậy thì ồ lên cười.

"Mọi người tiếp tục cố gắng, ta đến phụ một tay,"

Nói rồi hắn xắn tay áo lên định vào nhổ phụ.

"Đoàn Trưởng, anh cứ ở ngoài nhìn đi, xem tụi em nhổ đây!

"

"Phải đấy, anh cứ ở ngoài xem bọn em làm đây.

Anh là đoàn trưởng, là để chỉ huy!

"

Mọi người mỗi người một câu, làm hắn cũng không biết phải thế nào.

Đang trong tình huống lúng túng thì nghe tiếng bước chân.

"Thình thịch, thình thịch,"

bước chân chạy vội đến, là bọn người Trần Siêu.

"Đại ca, có hàng rồi!

"

Trần Siêu vui mừng nói.

"Đốp!

"

một ngón tay gõ lên trán hắn.

"Là dao mác, ngươi nói thế là lệch lạc tam quan hiểu không?

"

Hắn gõ lên trán Trần Siêu một cái rõ to.

Mọi người thấy vậy thì phì cười.

Trong mắt mọi người, người thủ lĩnh đoàn trưởng này cũng không phải là thiết huyết vô tình, mà rất có tình người.

Hắn cũng cười lớn nói:

"Mọi người chặt trúc đi thôi, tranh thủ sóm giây phút nào thì ra ngoài sớm ngày ấy"

Tức thì không khí nhộn nhịp hẳn lên, người chặt gốc, người dọn lá, người bó trúc lại.

Ai ai cũng.

cố gắng làm việc.

Có lẽ trong lúc tuyệt vọng của các bạn học sinh này, họ tìm thấy lối thoát từ người đàn ông này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập