Chương 8: Ẩn Tình

Chương 8:

Ẩn Tình Huỳnh Thiên Hạ khẽ thở dài.

Hắn cảm nhận được sự ngây thơ tột độ từ cô học sinh.

Tình cảnh sống còn thế này mà em học sinh này vẫn còn giữ sự thuần lương đến đáng sợ, vẫn còn tâm trạng đi phán xét người khác.

Có lẽ được người thân bao bọc quá kỹ, không biết thế giới bên ngoài đáng sợ đến thế nào.

Hắn lắc đầu đầy tiếc nuối.

Hắn nhìn cảnh trường học này, những học sinh đang tuổi mới lớn vô tư hồn nhiên giờ phải gặp đả kích như vậy.

"Đi thôi.

"

Hắn dứt khoát đứng lên.

Ba người Hầu Tử, Đại Tự Kỳ và Tiểu Tự Kỳ lập tức theo hắn rời gốc hoa giấy, tiến về trung tâm sân trường.

Sân trường giờ này học sinh đã tập hợp lại đông đủ hết, khung cảnh vẫn hỗn loạn như ngày đầu.

Hắn đi về phía tay phải từ cổng trường nhìn vào, bởi vì vị trí sân tập là ở phía bên phải.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống, mọi người lập tức an tĩnh lại chờ đợi.

"Két!

cổng trường mở ra, chiếc xe bán tải quen thuộc không thể quen hơn của hắn đi vào.

Nhìn thấy xe của mình, trong lòng hắn đau xót.

Tài sản của vợ chồng hắn, bây giờ lại bị cướp đi.

Trong lúc miên man suy nghĩ thì xe cũng đến trước sân, bọn chúng dừng xe, mở cửa ra.

"Bọn mày, từng tên một bước lên nhận cơm nhanh!

"

Một tên trên xe mở cửa ra, cầm loa tay quát lớn.

Tức thì từng người một đi lên nhận cơm.

Xong việc, bọn chúng kiểm tra, thấy còn một phần cơm.

Tên cầm loa lúc nãy tức giận quát hỏi:

"Mẹ chúng mày, còn một đứa nữa đâu, đứa nào dám bỏ trốn tao giết hết chúng mày!

"

Thầy giáo Nguyễn Minh Khôi lúc này tiến lên đi về gần chiếc xe, run rẩy nói:

"Dạ, có có một một em học sinh trong lớp tôi bị bệnh, không thể xuống nhận cơm được.

Tôi có thể mang về cho em ấy được không?

"

Tên cầm loa nhếch mép cười, sau đó cầm lấy cái loa phang nguyên vào đầu thầy giáo.

"Mẹ chúng mày, còn đòi cầm về, không ăn thì cút!

"

Thầy giáo hét lớn ôm đầu nằm dưới sân, bọn chúng cũng không chịu buông tha.

Bọn chúng nhảy ra khỏi xe, đạp mấy phát vào thầy giáo, miệng thì không ngừng kêu:

"C-hết này, c-hết này, còn đòi cầm hộ, tao cho mày cầm hộ này!

"

Lúc này, một tên trên xe nhảy xuống cản lại:

"Thôi bỏ đi, đánh nữa hắn c:

hết rồi, chúng ta lại phải chở cái xác này đi bỏ.

Cứ để đây, mai hắn chết thì không phải ngày trực của chúng ta có người khác xử lý, khỏe!

"

"Ha ha ha!

"

Bọn chúng cười lớn TỔi lên xe chạy đi.

Toàn trường lúc này không ai dám lên tiếng, ai cũng sợ hãi cúi thấp đầu, sợ mình là người tiếp theo.

Huỳnh Thiên Hạ thấy vậy thì nghiến chặt răng, nắm tay thật chặt.

Hắn thầm thể phải griết chết bọn này.

Hắn giữ tư thế ngồi như vậy, hắndi chuyển về hướng thầy giáo.

Sau một lúc, hắn cũng đến chỗ thầy.

Thầy giáo lúc này không tốt lắm, máu chảy ra khá nhiều.

Hắn quay đầu nhìn xem có ai có thể hỗ trợ không thì thấy các anh em Long Sơn đều áp sát.

"Hỏi các bạn nữ xem ai có áo khoác không dùng không?

Tôi cần để cầm máu.

"

Hắn tranh thủ hỏi mọi người.

"Em có, cầm lấy của em đi".

Một học sinh nữ trong đội của Lê Tú Trinh lên tiếng.

Em học sinh tranh thủ cởi áo khoác và đưa cho hắn.

Hắn vội vàng dùng áo khoác quấn lại vết thương trên đầu, sau đó đỡ thầy giáo ngồi dậy, và đưa hộp cơm vào tay thầy giáo.

"Chuyện gì, chuyện gì xảy ra, ai cho các ngươi tụ tập ở đây, muốn c:

hết phải không?

"

Năm tên b'ắt cóc không biết từ lúc nào ở trong phòng hiệu trưởng đi ra.

Huỳnh Thiên Hạ vội vàng đứng lên, chắp tay nói:

"Các vị đại ca, đây là thầy giáo không may b:

ị thương, tôi giúp thầy ấy cầm máu.

Nếu không, thầy ấy c-hết ở đây thì lại nhọc các vị đại ca mang xác đi bỏ.

"

"Thế thì quá mất thời gian và công sức!

"

Năm tên nghe vậy thì vui vẻ cười lớn.

Một tên còn đi lại vỗ vai hắn nói:

"Làm không tệ, sau này sẽ thêm cho ngươi một phần đồ ăn.

"

Hắn vui vẻ ra mặt, khuôn mặt nịnh bợ của hắn lúc này chẳng khác tiểu nhân đắc chí là mấy.

"Các vị đại ca, có thể ban cho tiểu đệ một em gái không?

Lâu quá tiểu đệ chưa đụng tới nữ nhân.

"

Tay hắn cho vào túi quần, lấy ra một bao thuốc lá rồi nói:

"Tiểu đệ hiếu kính các đại ca, sau này xin chiếu cố tiểu đệ nhiều hơn.

"

Mắt hắn mở to hai tay chà chà vào nhau như đang đợi phần thưởng.

Mọi người ngơ ngác, nhất là anh em Long Sơn, ai cũng như nhìn thấy quỷ.

Đại ca thế mà lại có bộ mặt như vậy, chuyện này cũng quá hoang đường đi.

Đại Tự Kỳ trọn mắt không thể tin được, hắn nhỏ giọng nói:

"Đê tiện, thật là đê tiện.

"

Tiểu Tự Kỳ thì há hốc mồm nhìn hai người kia rồi nói:

"Vô sĩ, thật là vô sỉ.

"

Hầu Tử thì như mở ra một không gian khác, cái này quá kích thích rồi, hắn rất sùng bái đại ca hắn.

"Hạ lưu, nhưng mà ta thích ha ha!

"

Lê Tú Trinh ôm lấy tay Hầu Tử với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi hỏi:

"Anh, chúng ta có phải lên nhầm thuyền giặc không?

Em có cảm giác đại ca của anh còn nguy hiểm hơn bọn bắt cóc.

"

Cô giáo Ly đứng bên thì đầu gật liên tục như gà mổ thóc, làm cho Hầu Tử giải thích mãi mới chịu yên.

Bọn buôn người thấy hắn biết thời thếnhư vậy thì hết sức vui vẻ nói:

"Đã tiểu đệ hiếu kính với bọn ta như vậy thì ta cũng nói cho ngươi một bí mật.

"

"Thật ra chúng ta ban đầu định lấy tiền chuộc, nhưng mà ngày hôm qua xảy ra biến cố.

Chúng ta sẽ đợi tàu hàng lớn đến, sẽ đưa hết mọi người đi.

"

"Chúng ta sẽ bán các ngươi đi.

Hòn đảo này không bình thường.

Hôm qua một thị trấn không cánh mà biến mất, hôm nay cũng một trấn nữa.

"

Tên bắt cóc thở đài nói tiếp:

"Không biết còn một trấn nữa ngày mai có mất không.

Chúng ta brắt cóc tất cả ba trường học, hai trường bên kia là trường cấp hai.

"

"Thật ra không phải chúng ta không thích nữ sắc, mà vì Đạo Soái không cho chúng ta đụng vào.

Những nữ học sinh này nếu như mất đi trinh tiết thì giá sẽ không đến một phần mười.

"

Hắn vỗ vai Huỳnh Thiên Hạ đẫn đi:

"Đi vào đây uống rượu.

Ta nhìn thấy ngươi là biết ngươi có tiền đồ.

Khi nào tàu đến, ngươi sẽ không phải bán đi, đại ca bao kê ngươi.

"

"Vâng, cảm ơn đại ca chiếu cố.

Tiểu đệ có tài đức gì mà đại ca lại coi trọng như thế.

Nào, đi vào trong uống, tiểu đệ nhất định tự phạt ba chén.

"

Huỳnh Thiên Hạ cùng năm tên b:

ắt cóc vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

Hầu Tử nhìn theo than thở nói:

"Đây là cảnh giới 'Gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma' trong truyền thuyết đây sao?

Học phải học, đại ca ngươi chính là thần tượng của ta.

"

Lê Tú Trinh nhéo vào tay Hầu Tử một cái rồi giận dữ nói:

"Anh mà còn học đại ca anh thì em sẽ không còn quan tâm anh nữa.

"

Những người đi theo hắn giờ phút này đều ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Vừa mới đó đã xưng huynh gọi đệ dắt nhau đi uống Tượu, cái này có quá nhanh không?

Mọi người nhìn nhau rồi rời đi ăn cơm, bỏ lại thầy giáo ngồi một mình, ôm hộp cơm vào người, đang hoài nghi nhân sinh.

"

Sao cũng là con người mà đối xử khác nhau thế.

Thật là bất công, chỉ là còn có thể chơi kiểu đó sao".

Thầy giáo thầm nghĩ.

Thếnày cũng quá lợi hại đi, đây gọi là 'đi với bụt thì mặt áo cà sa, đi với mà thì mặt áo giấy.

"Nhất định phải tìm anh ta làm thế nào cũng phải học cho được.

"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập