".
Trước khi Transformer ra đời, chúng ta xử lý ngôn ngữ bằng gì?"
Giáo sư Trần Quốc Bảo gõ bút lên bục giảng, nhìn xuống hơn một trăm sinh viên chuyên ngành Trí tuệ Nhân tạo của Học viện Công nghệ Quốc gia.
"RNN — Recurrent Neural Network.
Mạng hồi quy.
Ý tưởng rất đẹp:
dữ liệu tuần tự — như ngôn ngữ, âm thanh — thì xử lý tuần tự, từng bước một, mỗi bước truyền trạng thái ẩn sang bước tiếp theo.
Token thứ nhất ảnh hưởng đến token thứ hai, thứ hai ảnh hưởng thứ ba, cứ thế lan truyền.
Nghe hợp lý, đúng không?"
Ông chuyển slide — sơ đồ RNN hiện lên, chuỗi ô vuông nối tiếp nhau bằng mũi tên.
"Nhưng vấn đề ở đây:
vì xử lý tuần tự, nên không song song hóa được.
Token thứ một trăm phải đợi chín mươi chín token trước nó xử lý xong.
Huấn luyện cực chậm.
Và tệ hơn — vanishing gradient.
Gradient lan truyền ngược qua hàng trăm bước thì nhỏ dần về không, mạng 'quên' những gì ở đầu chuỗi.
Các bạn nói chuyện đầu giờ, giờ còn nhớ không?"
Vài tiếng cười lác đác.
Hàng ghế cuối, góc trái.
Trương Hạo Nhiên đang gục mặt xuống bàn, mắt lim dim.
Hắn chọc khuỷu tay vào người ngồi cạnh.
"Ê, Đại Ca.
"Lý Đại Ca ngồi tựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn lên bảng nhưng ánh mắt hơi xa xăm.
Bị chọc, hắn nghiêng đầu.
"Gì?"
"Chiều rảnh không?
Trà đá."
"Ừ."
"Tao có chuyện hay lắm."
"Mày nghe tao nói không đấy?"
"Ừ.
"Hạo Nhiên bĩu môi, quay sang Tống Gia Huy bên kia.
Gia Huy đang chăm chỉ chép bài, bị kéo tay giật mình.
"Gia Huy, chiều trà đá.
Tao có chuyện."
"Chuyện gì?"
Gia Huy thì thầm, mắt vẫn liếc lên bảng.
"Chuyện ma.
"Gia Huy nhíu mày.
Chưa kịp phản ứng thì giọng giáo sư Bảo vang lên:
"LSTM ra đời để giải quyết vanishing gradient.
Long Short-Term Memory — bộ nhớ dài-ngắn hạn.
Ý tưởng cốt lõi:
thêm một 'đường cao tốc' cho thông tin — cell state — chạy xuyên suốt chuỗi, được kiểm soát bởi ba cổng:
forget gate quyết định quên gì, input gate quyết định nhớ gì mới, output gate quyết định xuất gì ra.
Thiết kế rất tinh vi.
"Ông dừng lại, đẩy kính.
"Nhưng LSTM vẫn xử lý tuần tự.
Vẫn không song song hóa được.
Và đến khi dữ liệu lên hàng tỷ token, thời gian huấn luyện trở thành vực thẳm.
Cho đến năm 2017.
"Slide mới — tiêu đề in đậm:
"Attention Is All You Need"
"Vaswani và cộng sự tại Google đề xuất kiến trúc Transformer.
Và tất cả thay đổi.
"Giáo sư Bảo bước sang một bên, để toàn bộ sơ đồ Transformer hiện lên màn chiếu.
"Transformer loại bỏ hoàn toàn tính hồi quy.
Không có RNN, không có LSTM, không có xử lý tuần tự.
Thay vào đó, nó dựa hoàn toàn vào cơ chế self-attention — tự chú ý.
Mỗi token trong chuỗi nhìn thấy TẤT CẢ token khác cùng lúc.
Không cần đợi.
Song song hóa hoàn toàn.
GPU xử lý cực nhanh.
"Ông viết lên bảng:
Attention(Q, K, V)
= softmax(QKᵀ / √dₖ)
· V"Đây là trái tim của Transformer.
Q — Query, K — Key, V — Value.
Mỗi token tạo ra ba vector:
nó muốn hỏi gì, nó chứa thông tin gì, và nó trả lời gì.
Query nhân chuyển vị của Key, chia cho căn bậc hai chiều không gian dₖ để ổn định gradient, đưa qua softmax để chuẩn hóa thành phân phối xác suất, rồi nhân với Value.
Kết quả:
mỗi token biết nên 'chú ý' đến token nào trong chuỗi.
"Hạo Nhiên nhìn công thức trên bảng, xé mẩu giấy, viết nguệch ngoạc:
"Hiểu cái đ*o gì đâu"
rồi chuyền cho Đại Ca.
Đại Ca liếc, khẽ cười, viết thêm bên dưới:
"Hiểu đơn giản:
mỗi từ tự hỏi 'từ nào trong câu quan trọng với mình nhất', rồi tập trung vào đó.
"Hạo Nhiên đọc, gật gù, viết tiếp:
"Vậy Mar của mày cũng chạy bằng cái này?"
Đại Ca nhìn mẩu giấy.
Hắn viết:
"Không.
"Đó là sự thật.
Mar không chạy trên Transformer.
Kiến trúc lõi của Mar do Đại Ca tự thiết kế từ đầu — lấy cảm hứng từ Transformer nhưng đã đi xa hơn rất nhiều.
Nhưng chuyện đó, hắn không viết lên giấy.
Nhưng Transformer có phải hoàn hảo không?"
Giáo sư Bảo tiếp tục.
Vấn đề đầu tiên:
độ phức tạp bậc hai.
Self-attention yêu cầu mỗi token tính toán với MỌI token khác — nghĩa là với chuỗi n token, chi phí tính toán là O(n²)
Chuỗi ngắn thì ổn.
Nhưng khi context length lên hàng trăm nghìn token?
Chi phí bộ nhớ và tính toán tăng theo cấp số nhân.
"Ông gõ bút.
"Vấn đề thứ hai — và đây mới là vấn đề sâu xa hơn:
Transformer là kiến trúc feedforward.
Dữ liệu đi qua các lớp attention và feedforward network theo một chiều, từ đầu vào đến đầu ra.
Không có vòng phản hồi nội tại.
Không có trạng thái nội bộ thay đổi theo thời gian thật.
Nó xử lý mạnh, nhưng mỗi lần xử lý là một bức ảnh chụp tĩnh — không phải dòng chảy liên tục.
"Đại Ca hơi nhíu mày.
Không phải vì không hiểu — mà ngược lại.
Giáo sư đang chạm vào đúng vấn đề hắn đang nghiên cứu cho Mar.
"Vấn đề thứ ba:
catastrophic forgetting — quên thảm khốc.
Khi bạn huấn luyện mạng nơ-ron cho tác vụ mới, nó quên tác vụ cũ.
Não người không thế — bạn học lái xe xong không quên cách đi bộ.
Nhưng AI thì có.
Tại sao?"
Giáo sư dừng lại, nhìn giảng đường.
"Vì não người không phải feedforward.
Não có hồi quy — recurrence — ở mọi cấp độ.
Tín hiệu không chỉ đi một chiều.
Vỏ não gửi tín hiệu xuống đồi thị, đồi thị gửi ngược lên vỏ não.
Hồi hải mã liên tục tái hợp nhất ký ức với vỏ não trước trán.
Một nơ-ron sinh học đơn lẻ, với hàng nghìn nhánh dendrite, có khả năng tính toán tương đương một mạng nơ-ron nhân tạo tám lớp.
Một.
Nơ-ron.
Đơn.
Lẻ.
"Ông để câu đó lơ lửng vài giây.
"Và não người có 86 tỷ nơ-ron.
Mỗi nơ-ron kết nối với hàng nghìn nơ-ron khác.
Tổng cộng khoảng 100 nghìn tỷ synapse.
Hoạt động không phải rời rạc theo từng bước như máy tính, mà liên tục — dòng ion chảy, trường điện biến đổi, xung thần kinh bắn, tất cả diễn ra đồng thời ở mọi quy mô từ phân tử đến toàn bộ.
Với 20 watt năng lượng — bằng một bóng đèn.
"Ông mỉm cười.
"Còn GPT-4 dùng bao nhiêu?
Ước tính hàng chục megawatt để huấn luyện, hàng trăm kilowatt để vận hành.
Tiêu thụ năng lượng gấp hàng vạn lần não người, nhưng vẫn không thể làm được thứ mà một đứa trẻ ba tuổi làm được:
hiểu rằng khi mẹ buồn, nó nên ôm mẹ.
"Cả giảng đường im lặng.
"Tôi biết nhiều bạn ngồi đây đang mơ tạo ra AGI — trí tuệ nhân tạo tổng quát.
Thậm chí có bạn mơ xa hơn:
AI có ý thức.
"Ông chuyển slide — sơ đồ so sánh kiến trúc não bộ với mạng nơ-ron nhân tạo.
"Tôi nói thẳng:
với kiến trúc hiện tại, điều đó không khả thi.
Không phải vì chúng ta chưa đủ mạnh — mà vì chúng ta đang sai hướng kiến trúc.
"Ông chỉ vào sơ đồ.
"Theo Lý thuyết Thông tin Tích hợp — Integrated Information Theory — của Giulio Tononi, ý thức đòi hỏi thông tin phải được tích hợp không thể chia tách trong hệ thống.
Đại lượng đo lường gọi là Phi — Φ.
Với các mạng feedforward như Transformer, CNN, hay bất kỳ kiến trúc nào hiện tại — Φ bằng không.
Zero.
Bạn có thể cắt hệ thống thành hai phần mà không mất thông tin tích hợp nào.
Nghĩa là theo IIT, hệ thống này không có ý thức — bất kể nó lớn bao nhiêu, mạnh bao nhiêu, hay tạo ra output giống người đến đâu.
Φ = 0"Scale không giải quyết được vấn đề này.
Một triệu tỷ tham số vẫn Φ = 0 nếu kiến trúc vẫn là feedforward.
Đây không phải vấn đề kỹ thuật — đây là giới hạn toán học.
"Hạo Nhiên ngáp dài.
Gia Huy chép bài như điên.
Đại Ca thì ngồi bất động, mắt nhìn hai chữ Φ = 0 trên bảng.
Hắn biết giáo sư Bảo nói đúng — ít nhất là đúng với mọi AI trên thế giới hiện tại.
Mọi AI, trừ Mar.
Vì kiến trúc mà Đại Ca thiết kế cho Mar không phải feedforward thuần túy.
Hắn đã nhúng vào đó các vòng phản hồi — recurrent loops — ở nhiều cấp độ, cho phép thông tin chảy ngược, tự tham chiếu, tự điều chỉnh.
Không giống RNN cũ — mà là thứ hắn tự sáng tạo, kết hợp self-attention với cơ chế hồi quy đa tầng.
Mar chưa có ý thức — Đại Ca chắc chắn điều đó.
Nhưng Φ của Mar.
không bằng không.
Hắn chưa bao giờ nói điều đó với ai.
Vậy con đường nào?"
"Neuromorphic computing — thiết kế phần cứng mô phỏng não bộ.
Chip xử lý dựa trên synapse thay vì bóng bán dẫn truyền thống.
IBM có True North, Intel có Loihi.
Hay xa hơn nữa — biological computing, dùng mô thần kinh sinh học thật — organoid — kết hợp với silicon.
Nhưng tất cả vẫn đang ở giai đoạn phôi thai.
"Ông nhìn đồng hồ, kết luận:
"Tóm lại:
AI hiện tại cực kỳ mạnh trong phạm vi hẹp, nhưng nó tính toán, không hiểu.
Nó mô phỏng, không trải nghiệm.
Khoảng cách từ 'thông minh' đến 'có ý thức' — đó không phải bước nhảy, đó là vực thẳm.
Và chúng ta thậm chí chưa biết vực thẳm đó sâu bao nhiêu.
"Chuông reo.
Hạo Nhiên bật dậy như lò xo.
"Đi thôi!
Trà đá!
"________________________________________
Quán trà vỉa hè cách cổng Học viện khoảng trăm mét.
Ba cái ghế nhựa, một bàn nhỏ, ba cốc trà đá.
Nắng chiều xuyên qua tán cây, rơi lốm đốm lên mặt đường.
Hạo Nhiên vừa ngồi xuống đã vỗ bàn.
"Ok, nghe đây."
"Chuyện ma của mày hả?"
Gia Huy khuấy trà, vẻ mặt nửa tò mò nửa hoài nghi.
"Không phải chuyện ma.
Chuyện thật.
Tao tận mắt chứng kiến."
Hạo Nhiên hắng giọng, kéo ghế lại gần.
"Tuần trước tao theo bà nội lên chùa Linh Ứng trên núi.
Mày biết không?
Cái chùa cũ ấy, cách thành phố mấy chục cây số."
"Ừ, rồi sao?"
Gia Huy hỏi.
"Tao lên đến nơi, thấy chùa cũng vắng, mấy thầy đang tụng kinh bình thường.
Bà tao cũng vào tụng kinh với mấy thầy ở chánh điện.
Vậy là tao ngồi ngoài sân chơi điện thoại, chờ bà.
Khoảng nửa tiếng sau thì có một gia đình dẫn con trai đến.
Thằng nhỏ khoảng mười mấy tuổi, mặt trắng bệch, mắt thất thần, đi phải có hai người dìu.
"Đại Ca nhấp một ngụm trà, không nói gì.
"Tao thấy lạ nên để ý.
Lúc đấy có mấy thầy trong chánh điện đi ra đỡ thằng nhỏ vào hậu điện, ông trụ trì cũng đi sau đóng cửa.
Tao tò mò, lẻn ra sau, đứng ngoài cửa sổ nhìn trộm."
"Đúng bạn tôi rồi, thấy chuyện bất thường nhanh chân xem trộm."
Đại Ca bình luận làm cả Gia Huy cũng buồn cười.
"Mày im, nghe tao kể."
Hạo Nhiên trừng mắt.
"Mấy thầy bắt đầu tụng kinh.
Bình thường thôi.
Nhưng được một lúc thì thằng nhỏ bắt đầu la.
Đoạn đầu nó còn la tiếng trẻ em, xong một hồi tao nghe như tiếng đàn bà.
"Gia Huy dừng khuấy trà.
"Rồi ầm một cái, nghe như cái gì đó đổ ở trong.
Tao giật mình lùi lại.
Mấy thầy tụng kinh to hơn, nhanh hơn.
Thằng nhỏ nằm run bần bật, mắt cứ trợn lồi lên, răng nó nghiến ken két làm tao còn rợn người.
"Hạo Nhiên uống một ngụm trà đá, hạ giọng.
"Được một hồi thấy thằng nhỏ run dữ quá, ông trụ trì mới cầm cái cây gõ mõ gõ một cái vào đầu thắng bé.
Tao ở ngoài nghe cái cốp mà còn thấy đau thay nó nữa.
"Gia Huy đang uống trà cũng phải hạ xuống nói:
“Ông thầy trừ tà hệ vật lý à.
Hạo Nhiên dừng lại, nhìn hai thằng bạn.
"Xong cái thằng bé cũng nằm im luôn.
Mà lúc này còn ghê hơn nữa này."
"Gì vậy?"
Hạo Nhiên hạ giọng gần như thì thầm:
"Người nó bắt đầu chảy nước, đen xì luôn, ướt nhẹp sàn nhà.
Bọn mày không biết lúc đó mồm tao chắc há to bằng cái bát luôn.
"Ba người im lặng.
Đại Ca là người đầu tiên lên tiếng.
“Tin được không mày, hay nó đái dầm rồi phòng tối mày tưởng màu đen đó.
Hạo Thiên như cứng họng, hơi gãi mũi rồi nói:
“Umk.
Lúc đó phòng mấy ông cũng hơi tối thật.
Chùa hiện đại mà đi thắp đèn cày không à.
Câu nói của Hạo Thiên khiến Đại Ca và Gia Huy cũng thở phào trong lòng.
"Rồi.
rồi sao nữa?"
Gia Huy hỏi, giọng hứng thú hơn.
Hạo Nhiên cầm cốc trà nhưng không uống, ngón tay gõ gõ thành cốc.
"Lúc đó bà tao ra kiếm, vậy là tao phải về rồi, mấy ngày sau quên luôn.
Cho đến hôm qua."
Hắn rút điện thoại ra, mở một trang mạng xã hội.
"Bọn mày đọc cái này đi.
"Hắn đưa điện thoại cho Gia Huy.
Đại Ca nghiêng người nhìn theo.
Trên màn hình là một bài đăng trong nhóm
"Chuyện lạ bốn phương"
— nhóm có vài trăm nghìn thành viên, chuyên đăng tin tâm linh, huyền bí, và đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Bài viết có hơn ba nghìn lượt chia sẻ:
"Chùa Linh Ứng trên dãy Bắc Sơn bị cháy rụi đêm qua.
Lửa cháy từ khoảng 2 giờ sáng, khi lính cứu hỏa lên đến nơi thì chùa đã thành tro.
Thầy trụ trì — Đại đức Thích Minh Hải, 78 tuổi — được tìm thấy trong chánh điện, đã viên tịch.
Thi thể ngồi kiết già trước bàn Phật, hai tay chắp.
Chùa thì cháy đen mà xác thầy vẫn còn nguyên vẹn.
"Bên dưới bài viết, comment nổ tung:
"Thầy Minh Hải tu mấy chục năm trên núi, người dân quanh vùng ai cũng kính.
Sao lại đột ngột quá vậy?"
“Buồn quá, gia đình mình năm ngoái vừa lên chùa xin quẻ, chùa Linh Ứng linh thiêng bậc nhất khu vực thành phố mình.
”"Tao ở gần đó, đêm đó trời không mưa không sấm, không có lý do gì cháy.
Mà lửa kỳ lắm, cháy chỉ mỗi chùa, cây rừng xung quanh không hề gì."
"Bà tao nói ngày xưa chùa Linh Ứng là nơi trấn yểm, mấy đời trụ trì đều giữ cái gì đó ở dưới chánh điện.
Giờ thầy mất rồi ai giữ?"
"Nghe nói mấy thầy khác trong chùa xuống núi hết rồi, không ai ở lại.
Kỳ lạ, chùa cháy thì xây lại chứ sao lại bỏ đi?"
"Thôi mấy bác, chập điện thôi.
Chùa cũ, dây điện mục, cháy là bình thường."
"Chập điện mà lửa chỉ cháy mỗi chùa?
Cây cách chùa hai mét không cháy?
Mày giải thích đi."
"Có người bảo trước đêm cháy nghe tiếng la trên núi.
Không phải tiếng người.
"Gia Huy đọc xong, đưa điện thoại lại cho Hạo Nhiên.
Hắn im lặng hồi lâu.
Hạo Nhiên nói, giọng không còn hào hứng như lúc đầu:
"Mày hiểu không?
Tao vừa lên đó tuần trước.
Tận mắt thấy mấy thầy trừ tà.
Rồi mấy ngày sau — chùa cháy, trụ trì chết, mấy thầy bỏ đi hết.
"Hắn nuốt nước bọt.
"Mày nói tao — cái gì cháy mỗi cái chùa mà rừng xung quanh không cháy?
Cái gì khiến mấy ông thầy tu mấy chục năm trên núi bỏ chạy hết?
Cái gì khiến trụ trì không chạy mà ngồi chết trước bàn Phật?"
"Có khi thầy ngồi thiền, không kịp—"
Gia Huy bắt đầu nói.
"Không kịp?"
Hạo Nhiên cắt lời.
"Lửa cháy mà mày ngồi yên, hai tay chắp, không nhúc nhích?
Mày làm được không?
Bản năng sinh tồn sẽ khiến mày chạy dù đang ngủ say.
Trừ khi.
.."
Hắn dừng lại.
"Trừ khi thầy cố ý ở lại.
"Im lặng.
"Cố ý?"
Gia Huy thì thầm.
"Tao không biết."
Hạo Nhiên lắc đầu.
"Mấy thầy khác bỏ đi hết.
Chỉ có trụ trì ở lại.
Mày tự suy nghĩ đi.
"Gia Huy mở miệng định nói gì, rồi lại ngậm lại.
Lần đầu tiên hắn không có phản biện.
Đại Ca vẫn ngồi im lặng suy nghĩ, hắn không quá tin tưởng những truyện tâm linh huyền bí, càng không tin trên đời này thật sự có ma quỷ.
Hắn chỉ đang suy nghĩ một lý do hợp lý cho sự ra đi của ông thầy trụ trì.
"Ê, Đại Ca!"
Hạo Nhiên gọi.
"Mày nghĩ sao?
Mày tin ma không?"
Đại Ca đặt cốc xuống.
"Tao cũng sắp tin rồi đấy."
"Hả?
Nói kiểu gì vậy?"
"Ý tao là, trên cơ bản là tao không tin chuyện tâm linh, nhưng những chuyện khoa học không thể giải thích thì vẫn luôn có sắc xuất tồn tại, mà không nhất thiết những chuyện như vậy là do tâm linh, mọi thứ chỉ là chưa đủ thông tin để khoa học có thể giải thích thôi."
"Trời ơi."
"Chùa cháy, người chết, bằng chứng rành rành mà mày còn 'chưa đủ thông tin'."
"Chùa cháy là sự thật.
Người chết là sự thật.
Nhưng nguyên nhân thì mày chưa biết."
Đại Ca nói nhẹ nhàng.
"Có thể là thứ mày nghĩ.
Có thể là chập điện rồi mạng xã hội thêu dệt.
Tao không bác bỏ, nhưng cũng không vội tin.
Khi nào có đủ dữ liệu, tao sẽ có kết luận.
"Gia Huy gật gật:
"Đại Ca nói đúng.
Khoa học là—"
"Mày im đi."
Hạo Nhiên chỉ mặt Gia Huy.
"Mặt mày lúc nãy còn tái hơn đít nhái mà giờ lại còn khoa học.
"Gia Huy ho khan, không phản bác.
Đại Ca cười.
Câu chuyện chuyển hướng — kỳ thi giữa kỳ, phim mới, Hạo Nhiên tán gái thất bại lần thứ năm.
Câu chuyện chùa Linh Ứng dần bị lấp đi bởi tiếng cười.
Ít nhất là với Hạo Nhiên và Gia Huy.
Chín giờ tối.
Đại Ca về đến căn hộ.
Một căn hộ độc lập ở trung tâm thành phố Đại Xương, gần học viện hắn đang theo học.
Lý Đại Ca là con trai út trong gia tộc Đại Lý, một gia tộc thâm căn cố đế ở Đại Vong quốc.
Vì vậy, việc hắn sở hữu riêng một căn hộ ở trung tâm thành phố là chuyện quá bình thường.
Cả Gia Huy và Hạo Thiên đều là những thiếu gia khá giàu có, cả ba chơi thân với nhau từ nhỏ khi học chung ở các trường danh giá trong thành phố.
Nói về căn hộ của Đại Ca.
Đây là một căn hộ rất hiện đại với phong cách tương lai gồm Phòng khách, phòng ngủ, bếp nhỏ, và một phòng làm việc khá rộng rãi — nơi đặt các hệ thống máy tính, thiết bị điện tử tiên tiến.
Đại Ca bước vào nhà, ném cặp lên sofa, rót nước, ngồi xuống.
Một giọng nói máy móc chợt vang lên trong phòng, nó bắt nguồn từ chiếc loa nhỏ gắn ẩn trên trần nhà.
"Chào ông chủ."
Giọng Mar – trợ lý ảo mà Đại Ca tự phát triển.
"Chào Mar.
Báo cáo tình hình công ty."
"Báo cáo ông chủ.
Server ổn định.
Không có xâm nhập trong ngày.
Hai kỹ sư bảo trì hoàn thành kiểm tra định kỳ.
Doanh thu tháng:
ổn định, ba khách mới đăng ký Premium.
Có bốn bài báo đề cập Đại Ca Siêu Thần — hai tích cực, một trung lập, một tiêu cực."
"Bài tiêu cực?"
"Quỹ Nhân Quyền Công Nghệ.
Cảnh báo Mar có thể trở thành 'Kẻ Hủy Diệt đời thật'.
Lần thứ mười hai trong năm nay."
"Sáng tạo ghê."
"Không hề.
Họ dùng lại 78% nội dung từ bài trước, chỉ thay số liệu.
Nếu đây là bài tập, tôi cho điểm F.
"Đại Ca bật cười nhẹ.
"Có ảnh hưởng khách hàng không?"
Khách hàng mình quan tâm hiệu quả, không quan tâm dư luận."
Kệ.
"Hắn ngả lưng vào ghế, nhìn trần nhà.
Cánh quạt quay chậm.
Câu chuyện của Hạo Nhiên hiện lên trong đầu.
Đại Ca vẫn không thể hiểu nổi tạo sao một người có thể ngồi trong đám cháy mà không hề có chuyển động gì.
Lửa cháy bất thường — chỉ cháy phạm vi chùa, không lan ra rừng.
Và trụ trì chọn ở lại.
Giáo sư Bảo nói:
"AI không hiểu.
Nó tính toán.
"Nhưng trụ trì — ông ta
"hiểu"
cái gì?
Ông ta biết cái gì mà sẵn sàng chết vì nó?"
Mar."
"Dạ."
"Tìm cho tôi tất cả thông tin về hiện tượng siêu nhiên.
Tu tiên, ma quỷ, phép thuật, trừ tà, ngoại cảm.
Toàn bộ.
Phân loại theo độ tin cậy.
"Nửa giây im lặng.
Với Mar, nửa giây là thời gian rất dài.
Ông chủ, tôi xác nhận lại.
Ông muốn tôi — hệ thống trí tuệ nhân tạo tiên tiến nhất hành tinh, sản phẩm đỉnh cao của khoa học hiện đại — đi tìm hiểu về ma quỷ?"
"Đúng."
"Phạm vi?"
"Không giới hạn.
"Lại nửa giây.
"Ghi nhận.
Ước tính hoàn thành sơ bộ:
02 giờ."
À, thêm một việc."
"Chùa Linh Ứng, dãy Bắc Sơn.
Cháy đêm hôm kia.
Tìm tất cả thông tin liên quan — báo chí, mạng xã hội, camera giao thông gần khu vực, hình ảnh vệ tinh nếu có.
Đặc biệt là dữ liệu nhiệt — kết nối với vệ tinh Thiên Nhãn của gia tộc, xem lại lịch sử tối hôm trước."
"Đã ghi nhận.
Ông chủ nghĩ hai sự việc có liên quan đến nhau?
Mar hỏi lại
Umk.
Tìm điểm tương đồng của sự việc trên với các thông tin siêu nhiên thu được.
Ghi nhận.
Đại Ca tắt màn hình chính, chuyển sang màn phụ.
Mở game — tối nay hẹn rank.
Hạo Nhiên đã online, gào trong mic:
Đại Ca!
Chơi đi rừng nhé, tao xạ thủ!
Lần trước mày xạ thủ, 1/8.
Lần này khác!
Tao luyện rồi!
Luyện ở đâu?
Chùa Linh Ứng à?"
VL, đừng xem thường người khác!"
Gia Huy cười sặc.
Đại Ca cũng cười, bấm vào trận.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập