Chương 357: "Đánh nhau rồi" (2)

Càng nhiều người tràn vào trong hồ bơi, ngay cả khu vực đánh bóng cũng bị dần dần thu hẹp, Trương Thuật Đồng tự biết không thể ở chỗ này đợi quá lâu, phải tranh thủ thời gian nghĩ biện pháp kết thúc.

Hắn có ý muốn hỗ trợ, nhưng vừa nhặt bóng lên liền cảm nhận được một đạo ánh mắt giết người.

Cố Thu Miên hé mở môi đỏ, tịnh không lên tiếng, từng chữ từng chữ ngắt ngoắc:

“Ngươi, dám, nhúng, tay?”

Trương Thuật Đồng kêu oan, lại chú ý tới Cố Thu Miên bắt đầu loạn nhịp điệu, hắn thay đổi suy nghĩ, không chừng biện pháp của Nhược Bình mới là đúng, cứ để các nàng tự mình phân ra thắng bại là được.

“Ta nói,” Nhược Bình đột nhiên phàn nàn nói, “Tốt xấu gì cũng để chúng ta chạm vào bóng một cái đi?”

Bình nào không mở lại xách bình đó, Trương Thuật Đồng vội vàng dùng ánh mắt ngặn cản, Nhược Bình lại tự lo tự nói:

“Người nào đó đã ở một bên xem náo nhiệt nửa ngày rồi nha, chỉ thiếu mua túi bắp rang bơ.”

Hai đạo ánh mắt đồng thời nhìn về phía nàng, vẫn còn tàn lưu lấy chiến ý.

Trương Thuật Đồng trừng mắt nhìn Nhược Bình, chỉ thấy Nhược Bình đắc ý chống nạnh, giống như là nói tới đánh ta a.

Bất quá như vậy chính hợp ý hắn, không bằng nói ngoại trừ Lộ Thanh Liên ra thì ba nữ nhân này không đủ để hắn dùng một tay đánh.

Vậy thì trước tiên đào thải nàng đi là xong.

Trương Thuật Đồng xoay eo, nhắm chuẩn, phát lực, như đạn pháo đem bóng bắn ra, lông tơ của hắn đột nhiên dựng đứng lên, giống như là ảo giác, đồng dạng giống như ảo giác chính là Nhược Bình đạt được mục đích cười một tiếng, nghiêng người né đi.

Cuốn sách trong tay Lộ Thanh Liên thuận tiếng mà rơi.

“Uy, Thanh Liên, có muốn hay không xuống đây báo thù, nước rất ấm áp?”

“Nàng không mang áo tắm……”

“Ta còn giúp ngươi mua một bộ áo tắm đâu, rất bảo thủ!”

Lộ Thanh Liên đứng thẳng người lên, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Nàng dạo này không thể dính nước,” Trương Thuật Đồng quay đầu hướng Lộ Thanh Liên gọi, “Ngươi quên ngươi đêm qua……”

“Trương Thuật Đồng bạn học,” Lộ Thanh Liên vừa nói vừa đi về hướng phòng thay đồ, ngôn từ lãnh đạm, “Chút chuyện nhỏ này liền không nhọc ngươi bận tâm rồi.”

……

Lộ Thanh Liên thay thế vị trí của Nhược Bình.

Nàng mặc một thân áo tắm liền mảnh bước vào hồ bơi, chỉ để lộ cổ tay và mắt cá chân ở bên ngoài, lại càng có thể phác hoạ ra đường cong thân thể ưu mỹ.

“Cố Thu Miên bạn học.”

Lộ Thanh Liên nhìn thẳng về phía trước:

“Tiếp theo đổi lại ta tấn công thế nào?”

Cố Thu Miên nỗ lực bình phục lại nhịp thở, chỉ là liếc nàng một cái liền thu hồi tầm mắt, hai người các nàng hình như trời sinh không thích hợp làm đồng đội, không những đứng cách rất xa, mà ngay cả lúc nói chuyện với nhau cũng không chịu liếc nhìn đối phương lấy một cái.

“Giao cho ngươi rồi.”

Cố Thu Miên chủ động lùi về sau một bước.

Lộ Thanh Liên gật gật cằm, một tay nắm lấy quả bóng da kia, tay của nàng rất nhỏ, sở dĩ có thể bắt được toàn bộ nhờ vào sức lực ở đầu ngón tay, mặt bóng thật sâu lõm vào trong, phảng phất như tuỳ thời muốn nổ tung, nhìn đến mí mắt Trương Thuật Đồng giật giật.

“Nếu là nàng,” Trương Thuật Đồng kiên trì nói với học tỷ, “Ngươi tốt nhất là đứng ở sau lưng ta……”

Lời còn chưa dứt, Trương Thuật Đồng mãnh liệt ngửa đầu ra phía sau.

Nhanh

Vẫn là nhanh.

Chỉ có nhanh.

Quả bóng da xuyên thấu qua mặt nước bay tới, nhanh đến mức gần như xuất hiện tàn ảnh, Trương Thuật Đồng ngơ ngác sờ sờ trán, mới phản ứng lại đã bị đánh trúng rồi.

Lộ Thanh Liên bình tĩnh hướng hắn ngoắc ngoắc ngón tay, ý tứ là nhanh một chút, hay hoặc là cùng tiến lên.

Lộ Thanh Liên ở trong bất kỳ vận động gì đều có năng lực áp chế cấp bậc thống trị, cho dù nàng không để tâm, nhưng hai người vẫn chỉ có phần bị đòn, bất kỳ kỹ xảo gì vào lúc này đều đã mất đi ý nghĩa, Tô Vân Chi rất nhanh trở nên luống cuống tay chân, thể lực của nàng kỳ thật không tính là tốt, nếu không phải vẫn đang đau khổ chống đỡ, Trương Thuật Đồng đã sớm muốn đầu hàng rồi.

Đánh bóng càng nhanh phản kích liền càng nhanh, Trương Thuật Đồng nhức đầu nghĩ sao hiện tại lại thành ra thế này:

“Đợi đã,” hắn đánh ra lá bài cuối cùng, “Để cho ta nghỉ ngơi giữa hiệp một lát.”

Lộ Thanh Liên liếc mắt nhìn hắn một cái, dừng lại động tác trong tay, nhưng nàng đình chiến vẫn còn một người khác chưa chịu để yên, Cố Thu Miên thở đều lại, liền nhặt bóng lên, hướng Tô Vân Chi ném qua:

“Tiếp tục?”

Nàng tao nhã mỉm cười, nàng cũng ôn uyển mỉm cười, ánh mắt hai người va vào nhau, tia lửa tung toé.

……

Trương Thuật Đồng lui tới bên bờ, vừa mới thở phào một cái, liền nghe có người trên bờ hô lớn:

Hello

“A, là ngươi a.”

Trương Thuật Đồng quay đầu qua, nhận ra là vị thiếu nữ mặc đồ thể thao bên cạnh học tỷ kia, tướng mạo anh khí, ngoại hiệu tựa hồ là Tiểu Kiều.

Dưới mắt thiếu nữ trơ trọi đứng ở bên hồ, tựa như có chút đau đầu, nghĩ lại cũng đúng, đã hẹn cùng bằng hữu tới chơi kết quả lại bị ném qua một bên, mặc cho ai cũng sẽ cảm thấy đau cả đầu.

Kỳ thật vừa rồi Nhược Bình cũng đã mời nàng qua, nhưng số người của song phương vừa vặn đạt được một sự cân bằng, nên đã bị đối phương uyển chuyển từ chối.

“Muốn đổi một chút không?” Trương Thuật Đồng hỏi.

“Không cần, ta đợi một lát là được, hiếm khi thấy nàng có hứng thú như vậy, ngươi nhìn xem, thật vui vẻ.”

Nào chỉ là có hứng thú, quả thực là ý chí chiến đấu sục sôi. Trương Thuật Đồng trong lúc nhất thời thất tiếu.

“Bất quá a, không nghĩ tới ngươi cũng ở trên thuyền, nếu không phải lần này gặp mặt, ta còn không nghĩ tới nàng thật sự coi ngươi là học đệ rồi, ngày đó ta còn tưởng rằng nàng nói đùa đâu.”

Tiểu Kiều đánh giá thân trên cởi trần của Trương Thuật Đồng, che miệng cười mỉm, sống thoát thoát một nữ lưu manh:

“Thì ra không phải là đệ đệ nhỏ rồi a.”

Trương Thuật Đồng có chút đối phó không lại, nếu nói đùa một câu trở về cũng không thích hợp, ai bảo học tỷ gọi hắn là học đệ, ở chỗ đối phương tự nhiên cũng trở thành nam sinh nhỏ.

“Ta nói thật đấy, nếu đã tới rồi có muốn hay không giúp đỡ một chút, thỉnh cầu cá nhân của ta?” Thiếu nữ lại nhỏ giọng nói.

Hửm

“Ngươi có biết hay không lần này chúng ta có bốn người đi cùng nhau, trong đó có hai nam sinh mà, đều là người theo đuổi Chi Chi, khiến cho nàng bị phiền đến không chịu nổi.”

Hắn gật gật đầu.

“Nếu không thì,” Thiếu nữ qua lại đánh giá hắn, “Ngươi dứt khoát tới làm hộ hoa sứ giả cho nàng đi?”

Hóa ra là tìm hắn tới làm bia đỡ đạn rồi.

“Đừng nói với ta ngươi không nhìn ra Chi Chi đối với ngươi không bình thường, mặc dù ta cũng tò mò nàng từ đâu tìm được một học đệ như thế này, nhưng làm nam sinh, ngươi cũng không nhịn được việc học tỷ xinh đẹp bị nam nhân khác quấy rầy đi.” Thiếu nữ vẻ mặt đau tâm tật thủ, “Nói cho ngươi một bí mật, tuổi tác nhỏ vốn đã rất không chiếm ưu thế, ngươi nghĩ xem, các nữ sinh thích đều là nam tính có thể mang đến cho nàng cảm giác an toàn chứ không phải là nam sinh nhỏ hơn mình, không biết có bao nhiêu học tỷ bị học trưởng cùng khoá nhanh chân đến trước, ngươi nghĩ lại xem, đợi sau này ngươi lên Nhất Trung, lúc ngươi đi học có học trưởng hỏi nàng bài tập, lúc ngươi ăn cơm có người giúp nàng đánh cơm tốt rồi, lúc ngươi ở nhà cuối tuần có người hẹn nàng đi xem phim, tiên hạ thủ vi cường a……”

“Dừng lại, ta sẽ nghĩ biện pháp.”

Hắn tịnh không để ý tới khích tướng pháp của đối phương, hắn giúp Tô Vân Chi chỉ là bởi vì nàng không thích như vậy.

“Đánh giá cao ngươi nha, Trương Thuật Đồng bạn học.”

Trương Thuật Đồng vớt nước trong hồ bơi lên, nhẹ nhàng tạt lên mặt:

“Ngươi vừa rồi gọi ta là gì?”

“A, ngươi nói làm sao ta biết được tên của ngươi a, là Chi Chi ở lén lút gọi như vậy, ta cũng quen rồi, luôn gọi ngươi đệ đệ nhỏ ngươi cũng không vui đi.”

“Ngươi là nói, nàng ở lén lút gọi ta là Trương Thuật Đồng bạn học?” Trương Thuật Đồng nghiêng mặt đi.

Tiểu Kiều bị hắn chằm chằm nhìn đến có chút sợ hãi:

“Người này như ngươi thật đủ kỳ quái, nếu không thì sao,” Nàng trêu chọc nói, “Chi Chi nàng da mặt mỏng, chẳng lẽ ở lén lút cũng gọi ngươi là học đệ a, y, buồn nôn chết đi được, đừng quên ngươi còn chưa có thi đậu vào Nhất Trung đâu.”

Trương Thuật Đồng lại một lần nữa nhìn về phía bóng lưng của Tô Vân Chi.

Đối phương tựa như có cảm giác xoay người lại, quả bóng Cố Thu Miên đánh tới liền đập vào trên lưng nàng, Tô Vân Chi một tiếng kinh hãi, trượt chân một cái, thân thể không thụ khống chế mà ngã ra phía sau.

Kể không rõ là nóng rực hay là lạnh buốt, làn da giống như sữa bò ướt át trơn nhẵn.

—— Trương Thuật Đồng theo bản năng xông lên đỡ lấy thân thể của nàng, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, lại đều dời đi tầm mắt của lẫn nhau, nàng thoạt nhìn mệt nhọc hỏng rồi, khuôn mặt thanh khiết không tì vết kia hồng hồng.

Tô Vân Chi dẫn đầu đánh vỡ sự trầm mặc, nàng khẽ thở gấp nói:

“Vẫn chưa nghỉ ngơi tốt sao, học đệ, ta sắp chống đỡ không nổi rồi.”

Nàng nói xong theo thói quen mỉm cười, ôn nhu vô cùng, khiến người ta nói không ra lý do để lùi bước..

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập