Chương 1: Bức thư nhập học và Lời nguyền Chết chóc dùng để đập muỗi

Cái chết đến với Lâm Vũ vào một buổi chiều mưa tầm tã.

Kiếp trước, hắn chỉ là một thanh niên bình thường, sống một cuộc đời nhạt nhòa chẳng có gì nổi bật.

Biến cố duy nhất và cũng là cuối cùng trong đời hắn là lao ra đường, ôm trọn lấy một đứa bé xa lạ để che chắn khỏi chiếc xe tải mất lái.

Nhắm mắt lại trong vũng máu, hắn cứ ngỡ linh hồn mình sẽ tan biến vào hư vô.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình đang nằm trong một chiếc nôi gỗ êm ái, mang hình hài của một đứa trẻ sơ sinh.

Hắn đã được tái sinh.

Gia đình mới gọi hắn là Alaric Thorne.

Gia đình Thorne là một gia đình người Anh chuẩn mực.

Cha hắn là một nhân viên ngân hàng điềm đạm, còn mẹ hắn là một họa sĩ tự do yêu đời.

Trong suốt tám năm đầu đời, Alaric hoàn toàn đinh ninh rằng mình chỉ xuyên không về một vùng ngoại ô nước Anh thanh bình của thập niên tám mươi, một nơi tuyệt vời để tận hưởng cuộc sống nhàn hạ.

Đến mùa hè năm cậu tám tuổi, gia đình Thorne chuyển nhà đến khu phố Hampstead Garden Suburb.

Hàng xóm mới của họ là một gia đình nha sĩ.

Cô con gái nhà bên, một cô bé mang mái tóc nâu xù bông như tổ chim, dõng dạc tự giới thiệu mình tên là Hermione Granger.

Lúc bấy giờ, Alaric chỉ mỉm cười cho qua.

Nước Anh rộng lớn như vậy, trùng tên họ và trùng luôn nghề nghiệp của bố mẹ cũng chỉ là một sự trùng hợp thú vị mà thôi.

Cậu vẫn tiếp tục sự nghiệp ăn no ngủ kỹ của mình.

Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi vào năm cậu chín tuổi.

Trong một lần lười biếng muốn lấy cốc nước trên bàn mà không muốn với tay, cốc nước đột nhiên bay thẳng vào tay cậu.

Ma lực bạo động.

Đến lúc này, Alaric mới bắt đầu thấy gợn sóng trong lòng.

Để chứng thực nghi ngờ vô lý đang nhen nhóm, cậu nằng nặc đòi cha mẹ lái xe đưa đi dạo ở khu Little Whinging, hạt Surrey vào dịp cuối tuần.

Khi chiếc xe chạy ngang qua đường Privet Drive, Alaric dán mắt vào cửa sổ và nhìn thấy một cậu bé gầy gò, đeo kính cận tròn xoe, trán có vết sẹo hình tia chớp đang hì hục nhổ cỏ trước sân nhà số bốn.

Sét như đánh ngang tai Alaric.

Đây thực sự là thế giới Harry Potter.

Từ ngày hôm đó, Alaric mới bắt đầu nghiêm túc xem xét lại năng lực của bản thân.

Cậu phát hiện ra mình sở hữu một thiên phú ma thuật hắc ám đến mức quỷ dị.

Những bùa chú ánh sáng ấm áp thì cậu phải toát mồ hôi hột mới nặn ra được một tia sáng leo lét, nhưng những lời nguyền hắc ám tàn độc nhất thì cậu chỉ cần nghĩ đến là chúng tự động tuôn trào như suối.

Nhưng thay vì hoảng sợ hay ấp ủ dã tâm xưng bá thiên hạ, thanh niên cá mặn Alaric lại dùng Hắc Ma Pháp để phục vụ cho sự lười biếng của mình.

Lời nguyền Tra tấn được cậu ép xuống cường độ cực thấp để tạo xung điện xoa bóp vai gáy.

Lời nguyền Độc đoán thì dùng để sai khiến đám kiến dọn dẹp vụn bánh quy trên sàn nhà.

Sống thế này mới gọi là tận hưởng.

Hai năm trôi qua.

Năm 1991, tại khu vườn rợp bóng cây sồi của nhà Thorne.

Alaric đang nằm ườn trên một chiếc ghế tựa bọc đệm êm ái, vắt chéo chân, một tay cầm ly nước chanh đá rịn mồ hôi hột, tay cầm một cuốn truyện tranh của Muggle.

Cậu nhóc mười một tuổi có ngũ quan thanh tú, mái tóc đen tuyền hơi rối rủ xuống vầng trán, toát lên một vẻ nhàn nhã, lười biếng đến mức dường như muốn hòa tan luôn vào không khí.

"Vo vo.

vo vo.

"Một con muỗi mùa hè to béo bay lượn vòng quanh tai Alaric, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Nếu là người bình thường, họ sẽ giơ tay đập cái bốp.

Nhưng với Alaric, vung tay lên tốn quá nhiều năng lượng.

Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, đôi mắt đen láy lười biếng híp lại.

Cậu thậm chí không thèm nhúc nhích ngón tay.

Một tia sáng xanh lục thẳm cực kỳ tinh vi, nhỏ bằng sợi tóc xẹt qua trong không khí.

"Tách.

"Con muỗi rơi rụng xuống đất, chết tươi, không một vết xước.

Nếu có bất kỳ một Thần Sáng hay Tử thần Thực tử nào ở đây, chắc chắn họ sẽ quỳ rạp xuống đất mà khóc thét.

Một học đồ chưa từng nhập học lại có thể thi triển Lời nguyền Chết chóc, loại Hắc Ma Pháp cấm kỵ đáng sợ nhất thế giới mà không cần đũa phép, không cần đọc chú, và kiểm soát luồng ma lực hoàn hảo đến mức chỉ để tước đoạt sinh mệnh của một con muỗi.

Alaric hài lòng thở dài.

Từ khi phát hiện ra mình sở hữu thiên phú Hắc Ma Pháp đến mức quái thai, cậu đã dành bao nhiêu năm rèn luyện chúng chỉ để phục vụ sự lười biếng.

Lời nguyền Chết chóc quả nhiên là thuốc diệt côn trùng tuyệt vời nhất.

"Alaric!

Cậu lại nằm dài ra đấy rồi!

"Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ phía hàng rào gỗ sơn trắng.

Một cô bé với mái tóc nâu xù bông, ôm một cuốn sách dày cộm đang kiễng chân nhìn sang.

Đó là Hermione Granger, cô con gái nhà nha sĩ sống ngay căn bên cạnh.

"Chào buổi sáng, Mia."

Alaric mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, vô hại và hiền lành đến mức không ai có thể liên tưởng cậu với tia sáng xanh chết chóc vừa rồi.

Cái tên Mia này bắt nguồn từ hồi cậu mới quen cô bé.

Khi đó, Hermione là một cái tên quá dài và phức tạp, nên Alaric đã tóm gọn lại thành Mia cho đỡ mỏi miệng.

Lâu dần, nó trở thành biệt danh độc quyền mà chỉ mình cậu gọi cô bé.

Hermione đẩy cổng bước vào, nhăn mặt càu nhàu:

"Tớ đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi, nằm đọc sách dưới bóng râm sẽ làm hỏng mắt đấy.

Và cậu không định ôn tập trước môn Toán à?

Sắp vào cấp hai rồi!"

"Trời sập xuống thì người cao sẽ chống, Mia à.

Tớ thà để tâm trí nghỉ ngơi còn hơn."

Alaric cười hì hì, dùng đầu ngón tay khẽ búng một cái.

Lập tức, một cành thường xuân trên hàng rào vươn dài ra, quấn lấy một chiếc đĩa đựng bánh quy bơ trên bàn, ngoan ngoãn đưa đến tận tay Hermione.

Cô bé giật mình lùi lại, nhìn nhánh cây như nhìn sinh vật ngoài hành tinh:

"Alaric!

Cậu.

cậu lại làm cái trò ảo thuật kỳ lạ đó!

Tớ cá là khoa học không thể giải thích được hiện tượng này!"

"Khụ.

.."

Alaric suýt sặc nước chanh.

Cậu vừa dùng Bùa Khống chế lên cái cây, may mà Hermione chỉ coi đó là ảo thuật.

Đúng lúc đó, một âm thanh xé gió vang lên.

"Phạch.

phạch.

"Một con cú mèo lông xám to lớn lao thẳng từ trên trời xuống, thả phịch hai phong thư bằng giấy da dê dày cộm xuống chiếc bàn kính trước mặt hai người, sau đó kiêu hãnh đậu trên lưng ghế, đưa mỏ rỉa lông.

Hermione sững sờ, cuốn sách trên tay rơi bộp xuống bãi cỏ.

Alaric ngồi thẳng dậy, đôi mắt sáng rực lên.

Cuối cùng cũng đến.

Hắn cầm phong thư lên.

Phía trên ấn sáp đỏ là huy hiệu của bốn con vật bao quanh chữ H.

Một bức gửi cho Hermione Granger, một bức gửi cho Alaric Thorne.

"Trường Ma pháp và Ma thuật Hogwarts.

.."

Hermione run rẩy xé phong thư của mình, đôi mắt nâu mở to lấp lánh sự phấn khích tột độ.

"Alaric!

Phép thuật là có thật!

Cái cây vừa rồi.

cậu là phù thủy!

Chúng ta là những phù thủy!

"Cô bé sung sướng lao đến ôm chầm lấy hắn, nhảy cẫng lên.

"Đúng vậy, Mia.

Chúc mừng cậu."

Alaric vỗ vỗ lưng cô bạn nhỏ, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn.

Trong khi Hermione đang bận quay cuồng với hàng vạn câu hỏi về đũa phép và sách phép thuật, thì trong đầu Alaric lúc này chỉ hiện lên một kế hoạch vĩ đại duy nhất.

Hogwarts, sân khấu của những vở kịch hoành tráng nhất thế kỷ.

Quỷ khổng lồ, trận đấu Quidditch, xà nham, rồng lửa.

Mình phải đi mua ngay một chiếc rương không gian thật lớn để tích trữ đủ các loại hạt dưa, nước ngọt, và bỏng ngô.

Vở kịch Harry Potter và những người bạn sắp công chiếu bản đời thực rồi, mình nhất định phải xí được chỗ ngồi có tầm nhìn đẹp nhất mới được.

Alaric híp mắt cười, một nụ cười rạng rỡ của một thanh niên chỉ mong thiên hạ đại loạn để mình có chuyện hóng hớt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập