Chương 12: Lễ hội Halloween và Vũ điệu của Quỷ khổng lồ

Tháng mười mang theo những cơn gió lạnh buốt của vùng cao nguyên Scotland và mùi bí ngô nướng thơm lừng lan tỏa khắp các hành lang trường Hogwarts.

Lễ hội Halloween đã đến.

Trong tiết học Bùa chú buổi sáng, Giáo sư Flitwick yêu cầu cả lớp thực hành bùa chú lơ lửng bằng cách làm cho một chiếc lông chim bay lên.

"Wingardium Leviosa!"

Ron vung vẩy cây đũa phép một cách tuyệt vọng hệt như đang cưa gỗ, nhưng chiếc lông chim vẫn nằm im lìm trên bàn.

"Cậu đọc sai rồi."

Hermione nhăn mặt chấn chỉnh.

"Là Levi-O-sa, chứ không phải Levio-SA.

"Ron bực tức lầm bầm, đẩy luôn chiếc lông chim về phía cô bé.

"Cậu giỏi thì tự làm đi.

"Hermione tự tin vẩy đũa phép, chiếc lông chim lập tức bay lượn trên không trung trong tiếng khen ngợi nức nở của Giáo sư Flitwick.

Ở bàn bên cạnh, Alaric đang dùng bùa lơ lửng để tự động đút những viên kẹo dẻo hương dâu vào miệng mình mà không cần nhấc tay.

Giáo sư Flitwick nhìn thấy cảnh đó chỉ biết lắc đầu cười khổ, không nỡ trừ điểm cậu học trò có khả năng khống chế ma lực tinh tế đến vậy.

Tuy nhiên, tâm trạng tồi tệ của Ron đã dẫn đến một thảm họa sau giờ học.

Cậu nhóc càu nhàu với Harry rằng Hermione là một cơn ác mộng rùng rợn và chẳng trách cô bé không có lấy một người bạn nào.

Thật không may, Hermione đã tình cờ nghe thấy.

Cô bé ôm mặt khóc nức nở và chạy vụt qua đám đông.

Alaric đứng tựa lưng vào tường, tay cất túi kẹo dẻo đi, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Cậu lườm Ron một cái khiến cậu nhóc tóc đỏ lạnh sống lưng.

"Cậu vừa đá đổ bát cơm bình yên của tớ đấy Ron.

Tớ cá là tối nay tớ sẽ phải tốn thêm calo để đi dỗ dành cô ấy."

Alaric uể oải nói rồi quay gót bước về phía Đại Sảnh Đường.

Buổi tối, Đại Sảnh Đường được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng ngàn con dơi sống đang bay lượn và vô số quả bí ngô khổng lồ khoét rỗng tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Tiệc ngon dọn lên ngập tràn các dãy bàn.

Alaric vui vẻ tận hưởng đĩa sườn cừu nướng và một ly nước ép bí ngô, hoàn toàn không để tâm đến chỗ ngồi trống rỗng của Hermione.

Cậu biết vở kịch sắp đến hồi gay cấn rồi.

Đúng lúc đó, Giáo sư Quirrell chạy bổ vào Đại Sảnh Đường, khuôn mặt quấn khăn vành méo xệch vì kinh hãi.

"Quỷ khổng lồ!

Có quỷ khổng lồ trong hầm ngục!"

Ông hét lên the thé rồi ngã lăn ra sàn ngất xỉu.

Cả Đại Sảnh Đường lập tức hỗn loạn.

Đám học sinh la hét nhốn nháo cho đến khi Giáo sư Dumbledore phải bắn ra vài tia sáng chói lòa từ đũa phép để lập lại trật tự.

Ông ra lệnh cho các Huynh trưởng dẫn học sinh về phòng sinh hoạt chung.

Trong lúc chen lấn, Harry chợt nhận ra điều tồi tệ.

"Hermione không biết chuyện này!

Cô ấy vẫn ở trong nhà vệ sinh nữ từ chiều.

"Harry và Ron vội vã tách khỏi hàng ngũ nhà Gryffindor, rón rén đi ngược lại dòng người để tìm Hermione.

Ngay khi hai cậu nhóc vừa lẻn qua một bức tượng đá, một bóng người ung dung bước ra chặn đường.

Alaric đang cầm một quả táo tẩm đường đỏ chót, vừa cắn một miếng giòn rụm vừa mỉm cười nhìn hai cậu bạn.

"Đi hóng chuyện mà không rủ tớ là không ngoan đâu nhé."

Alaric nháy mắt.

Harry và Ron không còn thời gian để giải thích, vội vàng kéo Alaric chạy thục mạng xuống tầng dưới.

Một mùi hôi thối nồng nặc như mùi bắp cải rữa hòa với mùi tất bẩn bốc lên dọc hành lang.

Ở phía cuối đường, một sinh vật khổng lồ cao hơn mười hai thước, da dẻ xám xịt như đá tảng, đang kéo lê một cây chùy gỗ khổng lồ lững thững bước vào nhà vệ sinh nữ.

"Nó vào đó rồi!"

Ron thì thầm trong sự kinh hoàng.

Một tiếng hét chói tai đến xé lòng vang lên từ bên trong.

Ba cậu con trai lao thẳng qua cánh cửa.

Khung cảnh bên trong vô cùng hỗn loạn.

Các bồn rửa mặt bị đập nát bét.

Hermione đang co rúm người sát góc tường, run lẩy bẩy khi con quỷ khổng lồ vung cây chùy gỗ lên cao, chuẩn bị giáng xuống một đòn chết chóc.

Harry dũng cảm nhặt một mảnh vỡ đường ống nước ném thẳng vào đầu con quái vật, nhưng lớp da dày của nó khiến đòn tấn công chẳng khác gì gãi ngứa.

Con quỷ gầm lên, xoay thân hình đồ sộ lại, vung chùy hướng về phía Harry.

"Alaric!

Làm gì đó đi!"

Ron hoảng loạn gào lên.

Alaric chậc lưỡi.

Cậu lững thững bước lên phía trước, tay trái vẫn cầm quả táo cắn dở, tay phải rút cây đũa phép bằng gỗ thủy tùng ra khỏi túi áo chùng.

Cậu không hề muốn quần áo của mình bị dính thứ bụi bặm dơ bẩn hay cái mùi hôi thối kia.

Cậu khẽ nheo mắt lại.

Không có thần chú nào được thốt ra.

Một luồng Lời nguyền Độc đoán cực kỳ đậm đặc, mang theo sự tàn bạo của Hắc Ma Pháp thượng cổ, bị nén lại thành một mũi kim vô hình bắn thẳng vào não bộ nhỏ xíu của con quỷ khổng lồ.

Khác với bùa lơ lửng yếu ớt, Lời nguyền Độc đoán của một bậc thầy Hắc Ma Pháp lập tức tước đoạt toàn bộ quyền kiểm soát hệ thần kinh của con quái vật.

Con quỷ khổng lồ đột ngột khựng lại giữa không trung.

Cánh tay đang cầm chùy gỗ của nó cứng đờ.

Trước những ánh mắt khiếp đảm và khó hiểu của Harry, Ron và Hermione, con quái vật xấu xí bỗng nhiên xoay người lại một cách vô cùng tao nhã, uốn éo làm động tác như một diễn viên múa ba lê, rồi vung cây chùy khổng lồ tự đập thẳng vào đầu mình bằng một lực mạnh nhất có thể.

Bốp.

Một âm thanh vang dội rợn người.

Con quỷ khổng lồ lảo đảo, hai mắt trợn ngược lên rồi đổ sầm xuống sàn nhà vệ sinh đánh huỵch một cái, chấn động cả tường gạch.

Nó bất tỉnh nhân sự, nằm sõng soài trên vũng nước lênh láng.

Nhà vệ sinh rơi vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ các đường ống vỡ.

Harry và Ron đứng há hốc miệng, đũa phép trên tay rơi loảng xoảng xuống đất.

Hermione thì trố mắt nhìn cảnh tượng phi lý vừa diễn ra, không thể tin nổi con quái vật lại tự hạ gục chính mình ngay trước mặt cô bé.

Alaric thu đũa phép lại, phủi phủi những hạt bụi rải rác trên vai áo.

Cậu bước qua cái xác đồ sộ của con quỷ, tiến về phía Hermione đang ngồi sụp ở góc tường.

Cậu thò tay vào cái túi không đáy của mình, lôi ra một quả táo tẩm đường đỏ chót khác, đưa đến trước mặt cô bạn thanh mai trúc mã bằng một nụ cười hiền lành và ấm áp nhất.

"Mia, tớ phần cho cậu một quả táo này.

Cậu khóc làm trôi hết phép thuật rồi, ăn chút đường cho ngọt giọng nhé.

"Cô bé ngước nhìn Alaric, rồi nhìn sang con quỷ khổng lồ đang nằm bẹp dưới đất, nước mắt vẫn còn đọng trên mi nhưng đã bị thay thế bằng sự cạn lời tột độ.

Rốt cuộc thì cậu bạn lười biếng của cô vừa thi triển thứ ma pháp quái quỷ gì vậy.

Và thế là, trong khi các giáo sư đang hoảng hốt chạy đi tìm quái vật, bộ tứ Gryffindor đã giải quyết xong rắc rối theo một cách không thể tấu hài và nhàn nhã hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập