Kỳ nghỉ Giáng sinh đến mang theo những trận tuyết rơi dày đặc phủ kín lâu đài Hogwarts.
Hầu hết học sinh đều thu dọn hành lý trở về nhà, bao gồm cả Hermione.
Cô bé đã dặn đi dặn lại Alaric hàng chục lần rằng phải nhớ tìm kiếm thông tin về Nicolas Flamel trong lúc cô đi vắng.
Tất nhiên, Alaric đã hứa vội vã rồi quăng cái tên đó ra sau đầu ngay lập tức.
Cậu quyết định ở lại trường đơn giản vì bố mẹ Thorne đã rủ nhau đi du lịch kỷ niệm ngày cưới ở Pháp, và quan trọng nhất là đồ ăn Lễ Giáng sinh ở Hogwarts siêu ngon mà lại không có Hermione đứng cạnh cằn nhằn bắt cậu ăn rau.
Sáng ngày Giáng sinh, phòng ngủ nhà Gryffindor lạnh buốt.
Alaric cuộn tròn trong chiếc chăn được sưởi ấm bằng Lửa Quỷ siêu nhỏ, lười biếng hé một con mắt nhìn Harry và Ron đang phấn khích xé giấy gói quà rột rột.
"Dậy đi Alaric!
Cậu cũng có một đống quà kìa!"
Ron hớn hở vung vẩy chiếc áo len màu hạt dẻ đặc trưng của nhà Weasley.
Alaric ngáp một cái thật dài, thò đúng một ngón tay ra khỏi chăn, khẽ búng nhẹ.
Một tia ma lực cắt xén sắc lẹm xẹt qua.
Thay vì dùng bùa Cắt thông thường, cậu dùng một biến thể siêu nhẹ của Lời nguyền Cắt Sâu rạch một đường chuẩn xác trên các hộp quà.
Giấy gói tự động bung ra, để lộ một hộp kẹo sô cô la ếch nhái từ Ron, một cuốn sổ tay dày cộm từ Hermione, và một bịch bánh quy nướng từ bác Hagrid.
Đúng lúc đó, Harry kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Cậu đang cầm trên tay một lớp vải màu xám bạc, lấp lánh như được dệt từ nước.
"Cái gì thế kia?"
Ron há hốc miệng, bỏ rơi đống kẹo của mình.
Harry khoác tấm vải lên vai.
Ngay lập tức, từ phần cổ trở xuống của cậu hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cái đầu lơ lửng giữa không trung.
"Áo khoác Tàng hình!"
Ron thét lên, nhảy lùi lại.
"Món đồ này cực kỳ hiếm đấy Harry!
"Từ trong chăn, đôi mắt đen láy của Alaric sáng rực lên.
Cậu ngồi phắt dậy, đánh giá chiếc áo khoác với ánh mắt thèm thuồng chưa từng có.
Một bảo bối hoàn hảo.
Không cần niệm chú Xóa Bỏ Hiện Diện, không cần dùng Hắc Ma Pháp ép buộc ánh sáng bẻ cong để che giấu cơ thể, chỉ cần trùm cái chăn này lên người là có thể đi lại nghênh ngang khắp nơi hóng chuyện mà không ai biết.
Quả là phát minh vĩ đại nhất dành cho những kẻ lười biếng.
Cậu nhất định phải mượn Harry mặc thử vài lần để đi lấy trộm đồ ăn khuya ở nhà bếp mới được.
Đêm đó, sau bữa tiệc Giáng sinh no nê, Harry quyết định dùng chiếc áo khoác tàng hình để lẻn vào Khu vực Hạn chế của thư viện tìm thông tin về Nicolas Flamel.
Ron ngủ say như chết nên không đi theo.
Nhưng ngay khi Harry vừa trùm áo khoác lên người chuẩn bị chuồn ra khỏi cửa, một tiếng động nhai nhóp nhép vang lên từ phía sau lưng cậu.
"Cậu định đi dạo đêm Giáng sinh một mình sao, Cứu Thế Chủ.
"Harry giật bắn mình quay lại.
Alaric đang ngồi trên ghế bành, nhàn nhã nhai một thanh sô cô la, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại.
"Alaric!
Cậu làm tớ hết hồn.
Tớ định vào thư viện.
nhưng áo khoác này chắc chỉ đủ cho tớ thôi."
Harry ngập ngừng.
"Không cần lo cho tớ.
Tớ tự có cách tàng hình của riêng mình.
Cậu cứ đi trước đi, tớ đi theo sau bảo vệ cậu."
Alaric cười hì hì, vỗ vỗ vai áo Harry.
Harry gật đầu, rón rén bước ra khỏi phòng sinh hoạt chung.
Alaric thong thả đi theo sau.
Cậu không hề mặc áo tàng hình, cũng chẳng thèm tàng hình luôn.
Cậu chỉ đơn giản là giải phóng một luồng ma lực hắc ám áp chế nhận thức ra xung quanh.
Thứ ma pháp này giống hệt như cách cậu dùng với con chó ba đầu, nhưng thay vì đe dọa, nó truyền đi một mệnh lệnh tuyệt đối vào không gian:
Kẻ ở đây không tồn tại.
Lão Filch và bà Norris đi ngang qua hành lang, sượt qua vai Alaric nhưng ánh mắt họ trống rỗng, hoàn toàn không nhìn thấy hay cảm nhận được sự hiện diện của một cậu thiếu niên đang cầm bịch bánh quy nhai rào rạo ngay trước mặt mình.
Sau một hồi chạy trốn khỏi sự truy đuổi của lão Filch ở thư viện, Harry trốn vào một lớp học bỏ hoang.
Alaric lững thững bước theo vào, dựa lưng vào cửa.
Trong phòng có một tấm gương tráng lệ, cao chạm trần nhà, với khung mạ vàng chạm trổ công phu.
Tấm gương Ảo ảnh.
Harry bước đến trước gương, và rồi cậu đứng như trời trồng.
Đôi mắt cậu mở to, bàn tay đưa lên chạm vào mặt kính lạnh lẽo.
Cậu nhìn thấy bố mẹ mình, những người thân đã khuất đang đứng đó mỉm cười với cậu.
Harry cứ đứng đó, chìm đắm trong niềm hạnh phúc ảo ảnh không thể dứt ra được.
Một lúc lâu sau, Alaric bước tới, vỗ nhẹ vào vai Harry.
"Cái gương này có vẻ thú vị đấy.
Để tớ xem thử trong đó có kịch gì hay không nào.
"Harry miễn cưỡng bước lùi lại một bước, nhường chỗ cho cậu bạn.
Alaric đứng ra giữa, đối diện với mặt gương.
Cậu hơi nhướng mày, chờ đợi xem khát vọng sâu kín nhất trong tâm hồn của một kẻ mang thiên phú Hắc Ma Pháp mạnh nhất thế giới sẽ trông như thế nào.
Có phải là thống trị thế giới, hay là nghiền nát trường sinh linh giá của Chúa tể Hắc ám.
Bề mặt gương gợn sóng, rồi hình ảnh phản chiếu hiện ra rõ nét.
Trong gương, Alaric đang nằm ườn trên một chiếc sofa khổng lồ êm ái tựa như những đám mây.
Xung quanh cậu, hàng chục khay đồ ăn vặt sơn hào hải vị tự động bay lơ lửng.
Những quả nho tự lột vỏ, những hạt dưa tự tách vỏ rồi ngoan ngoãn bay vào miệng cậu.
Ở phía trước mặt, Giáo sư Snape đang mặc một chiếc váy màu hồng múa ba lê, trong khi Voldemort không có mũi đang nhảy thiết hài tấu hài cho cậu xem.
Khán giả xung quanh là cụ Dumbledore đang đứng quạt mát và rót nước chanh cho cậu.
Alaric ở trong gương nở một nụ cười mãn nguyện, giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tuyệt vời.
Alaric ở ngoài đời thực đứng hình mất ba giây, sau đó khóe môi giật giật.
Cậu đưa tay xoa xoa cằm, lẩm bẩm một mình.
"Gương thần à gương thần, tuy mi rất hiểu tâm lý của ta, nhưng bắt Voldemort nhảy thiết hài thì hơi xúc phạm nghệ thuật múa quá đấy.
Dù sao thì, khát vọng sống cá mặn của ta quả nhiên là chân lý tối thượng.
"Cậu vỗ vỗ vai Harry đang ngơ ngác không hiểu cậu lẩm bẩm cái gì, rồi quay người lại, ung dung bước ra cửa.
"Đi ngủ thôi Harry.
Đồ giả thì mãi là đồ giả, không thể lấp đầy cái bụng rỗng bằng ảo ảnh được đâu.
Tớ về phòng ăn nốt bịch bánh quy đây.
"Bỏ lại tấm gương ma thuật kỳ bí phía sau, Alaric thong thả sải bước trên hành lang.
Bí mật lớn nhất của lâu đài cũng chẳng thể hấp dẫn bằng chiếc đệm cao su non và giấc ngủ nướng đang chờ đợi cậu ở tháp Gryffindor.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập