Chương 5: Sân ga Chín Ba Phần Tư và Chỗ ngồi VIP trên chuyến tàu tốc hành

Sáng ngày mùng một tháng chín, nhà ga Ngã Tư Vua tràn ngập tiếng còi tàu và tiếng người nói ồn ào.

Giữa dòng người vội vã, Alaric đang uể oải đẩy chiếc xe chở hành lý, trên đó đặt cái rương da khổng lồ chứa hàng tá đồ ăn vặt.

Cậu ngáp một cái thật dài, hai mắt híp lại vì thiếu ngủ.

Tối qua cậu đã thức đến tận ba giờ sáng chỉ để phân loại bắp rang bơ theo từng vị.

"Alaric, cậu tỉnh táo lại đi!

Chúng ta sắp trễ rồi!"

Hermione đi bên cạnh, kéo tay cậu giật giật.

Cô bé mặc bộ đồng phục mới tinh tươm, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra vì hồi hộp.

"Mia à, tàu khởi hành lúc mười một giờ, bây giờ mới mười giờ mười lăm phút."

Alaric lầm bầm, lười biếng đáp.

Hai gia đình Granger và Thorne dừng lại trước bức tường gạch ngăn cách giữa sân ga số chín và số mười.

Sau khi ôm tạm biệt bố mẹ, Hermione nhắm tịt mắt, đẩy xe hành lý lao thẳng vào bức tường gạch và biến mất.

Alaric thong thả vẫy tay chào ông bà Thorne rồi đủng đỉnh đẩy xe bước qua rào chắn phép thuật như đi dạo trong công viên.

Một tiếng còi chói tai vang lên.

Đầu tàu hơi nước màu đỏ rực rỡ hiện ra dưới tấm biển Sân ga Chín Ba Phần Tư.

Xung quanh là hàng trăm học sinh mặc áo chùng đen và những con cú kêu râm ran.

Alaric nhếch mép cười đắc ý.

Vở kịch lớn sắp bắt đầu rồi.

Cậu và Hermione nhanh chóng tìm được một toa trống ở gần cuối tàu.

Ngay khi bước vào, Alaric lập tức vung cây đũa phép bằng gỗ thủy tùng lên.

Thay vì dùng bùa chú nâng đồ vật để đặt chiếc rương lên giá hành lý một cách nhẹ nhàng như sách giáo khoa dạy, Alaric lại lười biếng xả ra một tia ma lực ép buộc cực mạnh của Hắc Ma Pháp.

Chiếc rương nặng trịch ngoan ngoãn tự động bay vút lên, ngoắc vào giá hành lý cái rụp, nhanh gọn và bạo lực.

Sau đó, cậu thả người xuống ghế, tiện tay rút một gói hạt dưa vị ngũ vị hương từ trong túi áo chùng ra.

Cậu đã lén ếm bùa mở rộng không gian vào hai cái túi áo để tiện lấy đồ ăn mọi lúc mọi nơi.

Đúng lúc này, cửa toa xịch mở.

Một cậu bé gầy gò, mặc quần áo rộng thùng thình, đeo kính cận tròn xoe thò đầu vào.

Trên trán cậu ta lấp ló một vết sẹo hình tia chớp vô cùng nổi bật.

Theo sát phía sau là một cậu bé khác có mái tóc đỏ rực và khuôn mặt lấm tấm tàn nhang.

"Xin lỗi, mấy toa khác đầy hết rồi.

Bọn mình ngồi đây được không?"

Cậu bé đeo kính ngập ngừng hỏi.

Alaric cắn tách một hạt dưa, nhổ vỏ vào một cái cốc giấy nhỏ bên cạnh, đôi mắt đen láy sáng rực lên.

Harry Potter và Ron Weasley.

Nhân vật chính đã lên sàn.

Chỗ ngồi VIP của cậu quả nhiên phát huy tác dụng.

"Tất nhiên rồi, vào đi."

Alaric mỉm cười rạng rỡ, chỉ tay sang dãy ghế đối diện.

"Tớ là Alaric Thorne.

Còn đây là Hermione Granger."

"Tớ là Harry.

Harry Potter.

Còn đây là Ron Weasley.

"Cả Hermione và Ron đều trố mắt nhìn vết sẹo trên trán Harry.

Hermione ngay lập tức bắt đầu bài diễn văn thao thao bất tuyệt về việc cô bé đã đọc được tên Harry trong những cuốn sách lịch sử phép thuật nào.

Alaric thì chẳng buồn quan tâm đến lịch sử.

Cậu thò tay vào túi áo, lôi ra hai gói kẹo sô cô la phiên bản siêu thị của giới bình thường, ném cho Harry và Ron mỗi người một gói.

"Ăn chút đường cho tỉnh táo.

Chuyến đi còn dài lắm."

Alaric vui vẻ nói.

Ron nhận lấy gói kẹo, ngơ ngác nhìn vỏ bao bì đầy màu sắc không có hình con ếch nhảy múa.

"Cái này.

không giống đồ ăn ở Hẻm Xéo."

"Đồ ăn vặt của thế giới bình thường đấy.

Không biết nhảy múa đâu, nhưng đảm bảo ngon hơn mấy viên kẹo vị ráy tai của giới phép thuật nhiều."

Alaric nháy mắt.

Câu chuyện trong toa nhanh chóng trở nên rôm rả.

Harry và Ron kể về gia đình, trong khi Hermione không ngừng nhắc nhở mọi người phải đọc trước sách giáo khoa.

Alaric chỉ ngồi im, thỉnh thoảng gật gù phụ họa, tay bóc vỏ hạt dưa thoăn thoắt, hoàn thành xuất sắc vai trò một khán giả nhiệt thành.

Cho đến khi cửa toa lại bị kéo mạnh ra lần nữa.

Một cậu nhóc tóc bạch kim được chải chuốt bóng mượt, mặt hếch lên tận trời, bước vào cùng hai tên vệ sĩ to béo.

Draco Malfoy.

"Có thật không?"

Malfoy kéo dài giọng, ánh mắt lướt qua mọi người trong toa với vẻ khinh khỉnh.

"Người ta đồn ầm lên trên tàu là Harry Potter đang ở trong toa này.

Vậy ra là mày.

"Malfoy liếc nhìn Ron, buông lời chế giễu về mái tóc đỏ và bộ quần áo cũ kỹ của cậu nhóc.

Bầu không khí trong toa lập tức căng thẳng.

Harry đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận bảo vệ người bạn mới quen.

Ngay lúc Malfoy định vung tay dọa nạt, một âm thanh vang lên cắt ngang sự căng thẳng.

"Rột.

rột.

rột.

"Alaric đang nhai một miếng bắp rang bơ giòn rụm, tay kia cầm cây đũa phép gỗ thủy tùng nhịp nhịp lên đùi.

Cậu thở dài một hơi thườn thượt.

Bộ phim đang hay thì tự dưng có kẻ đến phá đám giờ ăn vặt.

"Cái thằng máu bùn kia, mày nhai cái gì đấy?"

Malfoy quay ngoắt sang, cau mày quát lớn.

Alaric không giận, cậu chỉ từ từ ngẩng đầu lên.

Khóe môi vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhưng đôi mắt đen láy trong khoảnh khắc đó lại tĩnh lặng và lạnh lẽo tựa vực thẳm.

Cậu lười biếng vẩy nhẹ đầu cây đũa phép gỗ thủy tùng.

Không đọc chú, không có ánh sáng lóe lên.

Nhưng ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình nặng nề như núi ập thẳng xuống đầu ba đứa trẻ nhà Slytherin.

Nó lạnh lẽo, tăm tối và nghẹt thở đến mức khiến bản năng sinh tồn của con người phải rú lên báo động.

Đó là một phần ma lực chết chóc rò rỉ từ Lời nguyền Tra tấn được Alaric ép xuống mức chỉ đủ để đe dọa chứ không gây thương tích.

Malfoy nghẹn họng.

Mặt cậu nhóc nhợt nhạt không còn một giọt máu.

Hai chân cậu ta run lẩy bẩy, hô hấp trở nên khó khăn như thể có một bàn tay vô hình đang siết lấy cổ mình.

"Bạn học Malfoy."

Alaric nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm êm ái như gió mùa thu.

"Làm phiền người khác lúc họ đang ăn là một hành động rất thiếu lịch sự đấy.

Cậu có muốn thử một miếng bắp rang bơ không, hay là cậu định quay về toa của mình để nghỉ ngơi?"

Malfoy kinh hoàng nhìn nụ cười vô hại của Alaric.

Cảm giác sợ hãi ập đến khiến cậu nhóc không dám thốt lên nửa lời, vội vã quay gót lùi lại, kéo theo hai tên vệ sĩ chạy trối chết ra khỏi toa như vừa nhìn thấy quỷ.

Khi cửa toa đóng lại, áp lực vô hình cũng tan biến.

Harry và Ron thở phào nhẹ nhõm, kinh ngạc nhìn Alaric.

Hermione thì khoanh tay, nhíu mày.

"Alaric, cậu lại dùng cái ảo thuật kỳ lạ đó dọa người khác đúng không?"

"Tớ chỉ mời cậu ta ăn bắp rang bơ thôi mà, tự cậu ta chạy đấy chứ."

Alaric cười hì hì, cất cây đũa phép đi.

"Nào, mọi người ăn tiếp đi, cảnh hay vẫn còn ở phía trước.

"Ngồi giữa những nhân vật chính của thế giới phép thuật, nhai bắp rang bơ giòn rụm, Alaric cảm thấy cuộc sống học đường bảy năm tới của mình chắc chắn sẽ không bao giờ thiếu muối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập