Mỗi khi luồng khí lạnh từ phương Bắc xa xôi tràn về đến hoang mạc Gobi, mảnh đất cuối hành lang Hà Tây, hoang mạc mới thực sự ra dáng một chốn hoang mạc.
Trên đồng vẫn còn sót lại vài thân ngô chưa kịp gặt, run lẩy bẩy trong gió rét, trông vừa thảm hại lại chẳng có lấy một chút khí phách.
Ngược lại, mấy vạt hoa hướng dương trải dài mấy dặm, dù đã bị con người “xử trảm” cả rồi, vẫn cứ hiên ngang đứng thẳng trong gió lạnh, chẳng thèm nhúc nhích, ra cái vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục.
Dĩ nhiên, cây táo gai thì khác hẳn.
Loài cây đã cắm rễ ở vùng đất Tây Bắc này cả mấy ngàn năm nay tỏ ra chẳng mấy bận tâm đến cơn gió lạnh năm nào cũng đến hẹn lại lên.
Thậm chí, nó còn khẽ đung đưa mấy cành non mềm mại còn sót lại, mượn sức gió gửi từng hạt giống của mình đi muôn phương.
Bầu trời ở đây cao đến lạ, cao đến mức diều hâu cũng chẳng buồn ghé qua.
Thế nên, ngoài mấy cái túi ni lông rách nát bay loạn xạ lên “trang điểm” cho nền trời, thì chỉ còn lại một màu xanh thẳm, đến một gợn mây cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Ánh nắng rực rỡ sau khi xuyên qua cơn gió lạnh buốt thì cũng gần như chẳng còn chút hơi ấm nào.
Dù có rớt xuống mảnh hoang mạc trước mắt cũng chẳng ích gì, trái lại còn khiến mặt đất thêm phần lạnh lẽo.
Sói đã chạy, diều hâu đã bay, lá đã rụng, mùa màng đã gặt, chỉ có con người là ở lại.
Trong một hõm núi không cao có một căn nhà nhỏ bằng đất vàng vừa cũ kỹ lại vừa vững chãi.
Sau nhà là một cây lê cổ thụ.
Khi chiếc lá cuối cùng đỏ như lửa trên cây bị gió cuốn đi, cây lê già nua hằn in dấu vết thời gian trông mới hợp với căn nhà cổ làm sao, ví như một đôi vợ chồng già.
Một khung cửa sổ không lớn nhưng đủ để ánh đèn màu vàng cam ấm áp lọt ra ngoài, một chiếc lò lửa cháy bừng bừng, một ấm nước bằng gang đen bốc hơi trắng xóa, một chiếc giường nhỏ đóng bằng gỗ liễu trải tấm nệm vừa dày vừa êm, bên trên lại có thêm một chiếc chăn bông dày cộp vừa mới phơi nắng.
Giá mà lúc này tuyết đột ngột rơi, tôi có thể chui tọt vào thế giới bé nhỏ ấm áp này, trút bỏ quần áo, giật phăng cả chiếc quần trong, đặt “thằng nhỏ” về một hướng quen thuộc, để mặc cho bản thân được tự do hết mức có thể.
Trên cao, gió vẫn rít lên như tiếng còi.
Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi, gõ lốp bốp vào ô kính.
Trên lò, nước trong ấm sôi sùng sục.
Tôi áp một tai lên chiếc gối vỏ kiều mạch, còn tai kia để hờ hững bên ngoài chăn.
Một nửa ồn ào, một nửa yên tĩnh.
Giờ đây, tâm hồn bạn đã hoàn toàn đắm chìm vào trong câu chuyện.
Có chuyện rồi, hoang mạc Tây Bắc tiêu điều đến mấy thì ngay cả giấc mơ cũng trở nên rực rỡ muôn màu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập