Chương 10: Pháp tắc sinh tồn không có thay đổi chút nào

Trong sân nhà Vân Sách cũng trồng rất nhiều hoa loa kèn.

Khác với những khóm hoa được trồng ngay hàng thẳng lối ở chỗ lão tổ tông, dây leo loa kèn nhà hắn bò lan khắp nơi, có vài dây thậm chí còn leo lên cả bệ cửa sổ, trang điểm cho khung cửa của hắn.

Nhìn thấy khoảng sân quen thuộc, Vân Sách thực sự vẫn muốn tiếp tục sống, nhưng không hiểu sao, hắn luôn cảm thấy đại nạn đã cận kề.

Trên đời này không có chiến thắng nào tự nhiên mà có, điểm này Vân Sách hiểu rất rõ.

Đặc biệt là sau khi cha mẹ hắn cũng hy sinh vì công việc, không ai hiểu rõ hơn hắn cái đạo lý “bông hoa vinh quang cần phải được tưới bằng máu”.

Xuống khỏi đồi, hắn đẩy cánh cửa chính đã phai màu, ánh nắng lập tức tràn vào, gian nhà giữa bỗng chốc sáng bừng lên.

Vân Sách châm ba nén hương cắm vào lư hương, thành kính quỳ xuống dập đầu ba lạy trước bài vị trên bàn thờ.

Sau khi tự kiểm điểm và thấy rằng mình không hề làm điều gì sai trái, Vân Sách lập tức cầu xin tổ tiên che chở.

Căn nhà sáng trưng, dù chỉ có một mình Vân Sách, hắn lại cảm thấy trong nhà đông nghịt người.

Ông nội, bà nội ngồi trên chiếc giường đất bên trái, đang mỉm cười nhìn hắn.

Cha hắn thì đang phàn nàn rằng kỳ nghỉ của mình quá ít, số lần về nhà càng ít hơn.

Còn mẹ hắn đang bưng một chiếc khay sơn đỏ đầy ắp thức ăn từ ngoài bước vào.

Vân Sách cầm lấy một ly rượu Lang trên bàn thờ đã để từ rất lâu, chẳng còn mấy mùi rượu, rồi uống một hơi cạn sạch.

Những linh hồn tổ tiên trong nhà cũng theo đó mà quay về.

Ngoài những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng bầu bạn cùng sự im lặng của hắn, chẳng còn lại gì cả.

Tế lễ các anh linh trong lăng viên không cần giấy tiền, vàng mã.

Lúc sinh thời họ đã chẳng coi trọng, sau khi mất lại càng không màng tới.

Duy chỉ có rượu Lang là không thể thiếu.

Loại rượu này được sản xuất tại một huyện nhỏ bên bờ sông Xích Thủy ở đất Thục.

Hồi nhỏ, Vân Sách từng theo mẹ đến đó mua rượu cho ông nội.

Đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu, tại sao một người vốn xem nhẹ vật chất như ông nội lại thích thứ rượu từ một khe núi hẻo lánh, đường đi gập ghềnh, đổ nát, trong khi đi thêm hai ba mươi dặm nữa chính là trấn Mao Đài nức tiếng gần xa.

Vân Lâm Xuyên thì lại thích rượu Mao Đài.

Trước năm tám mươi tuổi, chút tiền lương ít ỏi của ông đều dùng để mua rượu.

Thế nhưng, ông nội hắn lại không thích.

Ông nội không chỉ không thích rượu Mao Đài, mà ngay cả cha của mình là Vân Lâm Xuyên, ông cũng không thích.

Cũng phải, bất cứ ai là con trai của Vân Lâm Xuyên, đều không thể có chuyện cha hiền con thảo.

Bất hòa là lẽ tất yếu, không bất hòa mới là kỳ tích.

May thay, dù là Mao Đài hay rượu Lang, cả hai đều được ủ từ nước sông Xích Thủy.

Xét cho cùng, chúng cùng chung một nguồn nước, giống như mối quan hệ giữa ông nội và Vân Lâm Xuyên vậy.

Mẹ hắn nói, sở dĩ chọn rượu Lang là vì nó liên quan đến câu chuyện “Sói Trở Về” mà ông nội thường kể.

Rốt cuộc là “Sói Trở Về” hay là “Chàng Trở Về”, lúc đó Vân Sách còn quá nhỏ, không hiểu được những tình cảm phức tạp ấy, chỉ luôn cảm thấy “Sói Trở Về” nghe có vẻ oai phong hơn.

Mãi cho đến khi lớn lên, hắn lại ngày càng nghiêng về “Chàng Trở Về”.

Nhà Vân Sách luôn có sẵn rượu Lang chính là để chuẩn bị cho họ.

Loại rượu này khi tĩnh lặng thì là một vũng nước, khi cuồng bạo lại là một ngọn lửa.

Trước khi cúng tế, Vân Sách tự mình uống một ngụm.

Một luồng lửa chạy thẳng từ cổ họng xuống dạ dày, rồi hóa thành một ngọn lửa trong bụng, tứ chi trăm mạch của hắn dường như đều bùng cháy.

Mang theo hai phần men say, Vân Sách lần lượt rót đầy ly cho những con người hào sảng ấy.

Ý kiến của các bậc tổ tiên vô cùng rõ ràng, đã không biết nỗi sợ từ đâu mà đến, vậy thì hãy xuất chinh, đối mặt trực diện với nó.

Hoặc là bị nỗi sợ gϊếŧ chết, hoặc là chiến thắng nó.

Có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để chiến thắng, duy chỉ có chạy trốn và đầu hàng là không nằm trong danh sách lựa chọn.

Trong những ngôi mộ kia chôn toàn những bộ xương cứng cỏi.

Chính vì xương quá cứng, quá có trách nhiệm, nên mới chết sớm.

Vân Sách rất thích ở cùng họ.

Tế cáo tổ tiên và từ biệt người thân, đó là việc bắt buộc phải làm trước khi trận chiến bắt đầu.

Khi trở lại sân nhà lão tổ tông, Vân Lâm Xuyên nhìn Vân Sách đang có ba phần men say từ trên xuống dưới, gật đầu nói:

“Cũng được, chân không mềm nhũn.

Vân Sách ợ một hơi rượu:

“Cháu đang cố gắng gồng mình đây ạ.

Vân Lâm Xuyên cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói:

“Lúc khó chịu có thể nằm sấp, nhưng không được quỳ.

Một khi đã quỳ xuống, cháu sẽ không bao giờ đứng thẳng lưng lên được nữa.

Vân Sách cố nặn ra một nụ cười:

“Chân cháu cứng lắm, quỳ không nổi đâu ạ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập