Những đường kinh vĩ tuyến này hợp thành một tấm lưới khổng lồ, chụp thẳng xuống nhãn cầu của Vân Sách.
Sau khi chui vào nhãn cầu, tấm lưới khổng lồ kéo giật nhãn cầu của hắn bay ngược về phía sau.
Ngay sau đó, cơ thể hắn cũng bị nhãn cầu kéo theo, rời khỏi thân xác của khoảnh khắc này để hình thành nên thân xác của khoảnh khắc tiếp theo ở cách đó hai mét.
Cho đến khi trong móng vuốt của rồng đã đứng đầy những Vân Sách với đủ mọi tư thế, Vân Sách đầu tiên hét lớn một tiếng, định kéo lấy cơ thể gần mình nhất, nhưng lại bị chính Vân Sách đó giữ chặt lấy rồi nhanh chóng hòa làm một.
Cứ như vậy, người này kéo người kia, cho đến khi họ biến thành một vòng tròn trong móng vuốt rồng.
Chỉ có điều, vòng tròn này không ngừng chuyển động, những Vân Sách bên trong ngày một dày đặc, sớm đã không thể phân biệt được đâu là Vân Sách ban đầu.
Cho đến khi vòng tròn tạo thành từ những Vân Sách dần tan chảy, cuối cùng bị kéo dài ra, biến thành một luồng sáng, và mỗi khi nó sắp tan biến ra ngoài, lại bị cái l*иg tạo bởi móng vuốt rồng chặn lại.
Cứ thế, Vân Sách biến thành một chùm sáng bên trong móng vuốt rồng.
Không biết chùm sáng này đã nảy bật trong móng vuốt rồng bao lâu, Vân Sách đột nhiên phát hiện tư duy của mình dường như đã xuất hiện trở lại, không còn là một luồng sáng hỗn độn nữa.
Trước mắt hắn là từng cụm từng cụm ánh sáng bảy màu.
Những luồng sáng này vừa như ảo ảnh, lại vừa như vật thật, ào ạt như núi đổ biển gầm đập vào người hắn, rồi lại nhanh chóng thoát khỏi sự ràng buộc của cơ thể hắn mà tan biến trong chớp mắt.
Mỗi một cụm ánh sáng va vào người, Vân Sách lại cảm thấy mình như mất đi thứ gì đó.
Hắn nhớ lại lời Ngao Bính từng nói, du hành vũ trụ, thời gian, hay chính là sinh mệnh, mới là nhiên liệu để tiến về phía trước.
Rõ ràng, tốc độ của rồng rất nhanh, tốc độ du hành trước đó rất có thể đã vượt qua tốc độ ánh sáng.
Những vạch kẻ mà hắn nhìn thấy trước đó, không nghi ngờ gì chính là những tia sáng đồng hành.
Ở tốc độ đó, mọi thứ đều biến thành ánh sáng, đây mới là ý nghĩa thực sự của câu “hòa quang đồng trần”.
*
*Hòa quang đồng trần:
hòa cùng ánh sáng, lẫn với bụi trần.
Vân Sách vừa suy nghĩ xong, những gì hắn nghĩ đã biến mất.
Tư duy thậm chí cũng biến thành những mảnh vỡ, nghĩ xong rồi chẳng còn lại gì.
Hắn cảm thấy mình đang ở trong một cái giỏ được tạo thành từ những tia sáng, và cái giỏ này rất có thể là móng vuốt của rồng.
Bầy sinh vật này hẳn đã thích nghi hoặc vượt qua được một số quy luật của vũ trụ, có thể tự mình điều khiển những tia sáng này.
Vừa nghĩ xong, hắn đã không nhớ mình vừa nghĩ gì, thậm chí không nhớ cả những suy nghĩ gần nhất của mình.
Không giống như lúc nãy, ít ra còn nhớ được vài điều.
Dường như đã qua một thời gian rất dài, lại như chỉ mới một thoáng chốc.
“Rầm rầm rầm.
Binh binh binh.
Xoẹt, xoẹt.
”
Vân Sách chắc chắn mình đã nghe thấy một vài âm thanh.
Dù việc nghe thấy âm thanh khi đang du hành với tốc độ ánh sáng là một chuyện hết sức vô lý, hắn vẫn chắc chắn rằng có những âm thanh đang vang lên trong đầu mình.
Vân Sách quy những âm thanh này cho cái chết.
Hắn biết mình không thể sống được nữa.
Những âm thanh này có lẽ là sự ưu ái mà thời gian dành cho cái chết.
“Mình sắp chết rồi.
Vân Sách tự nhủ.
Đó là một cảm giác thật huyền diệu.
Chẳng hiểu vì sao, Vân Sách chỉ biết rằng mình sắp chết.
Cái chết là một cảm giác rơi xuống, một cảm giác tự do với gió lùa bên sườn, một cảm giác tự do có thể duỗi thẳng tay chân hết mức.
Đó còn là cảm giác rơi tự do kéo dài, như thể rơi từ trên chín tầng mây xuống mặt đất.
Chỉ là, cảm giác rơi đột ngột dừng lại trong một khoảnh khắc.
Một lực hấp dẫn vô tận đột ngột sinh ra, đè chặt cơ thể Vân Sách lên ngón chân rồng.
Hắn không chỉ nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu răng rắc như sắp gãy vụn, mà còn cảm nhận được cơn đau da thịt bị xé toạc.
Máu vừa chảy ra đã bị lực hấp dẫn ép chặt lên ngón chân rồng, một vài giọt máu rơi từ trên cao xuống thậm chí còn xuyên thủng lòng bàn tay hắn, cuối cùng rơi xuống ngón chân rồng.
Đầu óc kêu “rắc, rắc”, nhãn cầu như muốn văng ra khỏi hốc mắt, ngay cả trái tim cũng như bị lực hấp dẫn đè bẹp dí lên ngón chân rồng.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lớp da.
Cơn đau vô tận khiến Vân Sách muốn mở miệng hét lên, nhưng đôi môi hắn lại bị lực hấp dẫn đè chặt lên lợi.
Đừng nói là mở miệng, hắn thậm chí còn cho rằng ngay khoảnh khắc tiếp theo, môi hắn sẽ ép nát cả lợi.
Vân Sách rất muốn ngất đi, nhưng hệ thần kinh của hắn lại hoạt động một cách kỳ lạ.
Dù trong đầu như có hàng trăm cái cưa máy đang xẻ nát hộp sọ, nhưng bộ não được hộp sọ bảo vệ lại khiến hắn luôn luôn tỉnh táo.
Nỗi đau đớn làm hao mòn ý chí con người.
Thế là, bộ não tỉnh táo của Vân Sách đã mang cha mẹ, ông bà đến cho hắn.
Nụ cười của mẹ, cái vuốt ve của cha, nụ hôn của bà, sự thương yêu của ông, tất cả những điều đó khiến trái tim Vân Sách thêm phần sức sống.
Đáng tiếc, vào giây phút cuối cùng, khi cái đầu hói của Vân Lâm Xuyên cũng hiện ra, đôi môi của Vân Sách cuối cùng cũng có thể mở ra.
Hắn dùng hết sức bình sinh gầm lên:
“Vân Lâm Xuyên, tôi đệt tổ tông mười tám đời nhà ông!
Có lẽ Vân Lâm Xuyên đã nghe thấy lời chửi rủa, cơ thể Vân Sách đột nhiên rời khỏi móng vuốt vững chắc của con rồng, vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp trên không trung.
Nếu động lực ban đầu đủ lớn, ngay cả một hòn đá cũng có thể tự do bay lượn.
Vân Sách chính là hòn đá đó, một hòn đá bị rồng khổng lồ ném đi.
Cơn gió buốt giá một lần nữa ập vào miệng và mũi hắn, khiến hắn đến tiếng hét thảm cũng không phát ra được.
Tuy nhiên, Vân Sách nhanh chóng dẹp bỏ ý định nguyền rủa Vân Lâm Xuyên, bởi vì, khi đang bay trên không trung, hắn đã nhìn thấy một cái cây.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập