Dần dà, cũng chẳng còn ai dám gây sự với họ Vân nữa, mà bắt đầu tính chuyện liên hôn, thông thương.
Họ Vân vốn là một gia tộc “canh độc”, tức vừa làm ruộng vừa học hành nổi tiếng ở Lam Điền, Quan Trung.
Ngay cả trong những thời kỳ gian khó nhất phải chiến đấu với sói, ấy vậy mà con cháu họ Vân ai nấy cũng đều biết chữ.
Đợi đến khi cuộc sống ổn định, tộc trưởng họ Vân lập tức mở lớp dạy chữ trong tộc.
Khi đám trẻ trong lớp đã nắm vững kiến thức, ông không tiếc tiền của gửi những đứa trẻ ưu tú trong tộc ra ngoài cầu học.
Mọi chuyện bắt đầu hỏng bét chính từ cái việc gửi con cháu ưu tú ra ngoài cầu học này.
Chẳng biết chúng nó ra ngoài học được cái thứ gì, sống chết không chịu đi làm quan để che chở cho gia tộc, vơ vét lợi ích về cho nhà thì cũng đành thôi đi, đằng này còn luôn miệng đòi cái gì mà dân chủ, rồi còn đòi “cứu quốc” cái con khỉ gì nữa!
Lão tộc trưởng Vân Phương là người đỗ cuối cùng trong bảng Đồng tiến sĩ của khoa thi Giáp Thìn, khoa thi cuối cùng của nhà Thanh.
Đối với mấy thứ như biến pháp, cải cách, dân chủ, ông có kiến giải của riêng mình.
Trước khi đỗ tiến sĩ, Vân Phương từng là một người hết lòng ngưỡng mộ Đàm Tự Đồng.
Hồi đó, ở cái tuổi chưa đầy ba mươi, ông cũng giống như các bậc quân tử trong cuộc biến pháp Mậu Tuất, cho rằng triều đình Đại Thanh cần phải cải cách toàn diện, Hoàng Thái hậu cần phải trao trả lại toàn bộ quyền hành cho Hoàng đế.
Vì lẽ đó, Vân Phương khi ấy chưa phải tộc trưởng mà chỉ là một cử nhân quèn, đã tình nguyện làm tốt thí cho “Lục quân tử”.
Sau khi trở về Cam Túc thì tích cực xuôi ngược, kêu gọi bạn bè ủng hộ cho biến pháp.
Ngay lúc họ đang cưỡi ngựa đến Tây An để thỉnh nguyện lên Tổng đốc Thiểm Cam là Thăng Doãn, và tuyên bố nguyện vì Đại Thanh mà quyết hi sinh quên mình để cải cách, thì Đàm Tự Đồng chết.
Vị công tử phong độ ngời ngời, nhân cách đầy sức hút ấy đã bị chém đầu.
Ngoài việc để lại một câu thơ thống khoái:
“Ta ngửa mặt lên trời cười ha hả, đi hay ở, gan mật này gửi lại hai núi Côn Lôn.
” Ngoài ra, ông ta chẳng còn lại gì cả.
Mạng của Đàm Tự Đồng mất rồi, biến pháp Mậu Tuất của ông ta cũng toi rồi.
Kể từ ngày nghe tin Đàm Tự Đồng chết, khí chất của Vân Phương cũng tiêu tan từ đó.
Sau này, không lâu sau khi vị tộc trưởng tiền nhiệm dốc tiền của vớt ông ra khỏi nhà tù lớn ở Tây An, ông đã dính vào thuốc phiện.
May thay, nền tảng học vấn của ông vẫn còn vững chắc.
Năm năm sau, ông đỗ Đồng tiến sĩ, là cái tên cuối cùng trong tam giáp của khoa thi Giáp Thìn.
Vốn dĩ, ông có thể đi nhậm chức Huyện lệnh huyện Đan Dương.
Nhưng ông không đi, mà trở về quê hương mình là pháo đài Sói Bới Nước, trở thành tộc trưởng mới của họ Vân.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập