Chương 10: LẠC BƯỚC VÀO THUNG LŨNG TỤ ÂM

Hơn nửa năm đã trôi qua kể từ thảm kịch Tuyệt Hộ Môn trên đỉnh sương mù Đà Lạt.

Tiết trời Quy Nhơn bước vào những ngày thu dịu mát, đánh dấu khởi đầu của năm học lớp Mười hai – chặng đua nước rút quan trọng nhất của đời học sinh.

Phan Quốc Thiên và Kiều Phương cũng không ngoại lệ.

Bỏ lại sau lưng những ám ảnh chết chóc, cả hai lao vào học tập như những cỗ máy.

Kiều Phương ấp ủ dự định thi vào ngành Digital Marketing của một trường đại học top đầu tại TP.

HCM.

Còn Thiên, trái với suy nghĩ của nhiều người rằng một

"truyền nhân đạo sĩ"

sẽ theo đuổi triết học hay văn hóa phương Đông, cậu lại chọn ngành Công nghệ Thông tin (IT)

Khoa học máy tính và Đạo thuật – hai thứ tưởng chừng đối lập lại hòa quyện trong tư duy của chàng thiếu niên mười bảy tuổi.

Với Thiên, lập trình là dùng

"code"

để vận hành thế giới ảo, còn vẽ bùa niệm chú chính là dùng

"code"

của đất trời để can thiệp vào thế giới tâm linh.

Cuộc sống trôi qua bình lặng cho đến một buổi sáng giữa tháng Chín.

Trong giờ sinh hoạt lớp, thầy Trình – giáo viên chủ nhiệm mới thay cho bà cô Liên đã phải vào viện tâm thần – bước vào lớp với nụ cười tươi tắn.

Đi theo sau thầy là một nam sinh có ngoại hình vô cùng

"chiếm diện tích"

Cậu ta dáng người tròn vo, mặc bộ đồng phục trắng tinh căng nứt chỉ, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt lại hất lên trời, toát ra vẻ ngông nghênh của một thiếu gia quen được nuông chiều.

“Cả lớp trật tự.

Hôm nay lớp ta có một bạn học sinh mới chuyển từ Đắk Lắk xuống.

Bạn gia nhập muộn, các em nhớ giúp đỡ bạn nhé.

” Thầy Trình gõ thước lên bàn.

Đám học sinh xì xào bàn tán.

Việc có học sinh chuyển trường vào tận năm lớp Mười hai là chuyện hiếm như nấm mọc mùa khô.

Thiên đang gục đầu giải nốt phương trình Toán, nghe ồn ào cũng ngẩng lên nhìn.

Đôi lông mày cậu khẽ nhíu lại.

Khuôn mặt tròn quay, bóng nhẫy của tên mập trên bục giảng trông cực kỳ quen mắt.

Chưa kịp để não bộ Thiên load xong dữ liệu, tên mập đang đứng ra mắt lớp bỗng trợn tròn mắt.

Cậu ta chỉ tay thẳng về phía bàn cuối, bất chấp phép tắc, gào lên một tiếng vang vọng cả dãy hành lang:

“Á đù!

Thiên!

Quốc Thiên!

Phải mày không ông nội?

Cả lớp đứng hình.

Thầy Trình giật mình đánh rơi cả viên phấn.

Kiều Phương ngồi bàn trên cũng quay xuống trố mắt nhìn Thiên.

Tên mập không đợi thầy giáo cho phép, phi thân với một tốc độ phi lý so với thân hình tạ rưỡi của mình, lao thẳng xuống cuối lớp.

Cậu ta đập hai bàn tay béo múp xuống bàn của Thiên, đôi mắt híp lại vì cười:

“Tao nè!

Mày nhớ tao không?

Bảo Mập nè!

Đắk Lắk!

Chạy thụt mạng ở cái bệnh xá bỏ hoang hồi hè vừa rồi nhớ không?

Nghe đến ba chữ

"bệnh xá hoang"

, một luồng điện xẹt qua trí nhớ Thiên.

Khóe môi chàng thiếu niên lạnh lùng bất giác giật giật, rồi nở một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi.

Cậu đứng phắt dậy, đấm thùm thụp vào bờ vai núng nính thịt của tên mập:

“Bảo Mập!

Cái thằng trốn quỷ chui gầm tủ!

Trái đất tròn thật, sao mày lại mò xuống tận Quy Nhơn thế này?

Thầy Trình trên bục giảng nhíu mày, đằng hắng giọng:

“Hai em quen nhau từ trước à?

“Dạ vâng thưa thầy!

Bạn vào sinh ra tử của em ạ!

” Thiên dõng dạc đáp, khiến cả lớp được một phen cười ồ lên thích thú.

“Vậy tốt.

Bảo xuống ngồi cạnh Thiên đi, hai em tự kèm cặp nhau.

” Thầy Trình chốt hạ, vô tình tạo ra một cặp bài trùng kỳ lạ nhất của lớp 12A.

Thiên quay sang Kiều Phương, giới thiệu ngắn gọn.

Bảo Mập thấy hoa khôi thì mắt sáng rỡ, vội vàng vuốt lại mái tóc bết mồ hôi, ra vẻ chào hỏi điệu đà khiến Kiều Phương phải bật cười khúc khích.

Đám Lâm Hoàng ngồi góc bên kia lớp thì bĩu môi khinh khỉnh, nhưng ánh mắt không giấu nổi sự ghen tức khi thấy phe của Thiên lại có thêm đồng minh.

Khi tiết học bắt đầu, Thiên chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ký ức về mùa hè rực lửa vài tháng trước lại ùa về.

Đó là khoảng thời gian tăm tối nhất nhưng cũng mang tính bước ngoặt nhất trong hành trình tu đạo của cậu.

Tháng Bảy, ngay sau khi kết thúc đám tang của năm người bạn xấu số ở Đà Lạt.

Ám ảnh bởi cái chết của họ, Thiên rơi vào trầm cảm nhẹ.

Cậu nhốt mình trong phòng, điên cuồng cắn ngón tay luyện vẽ Sát Quỷ Phù và học thuộc lòng những cấm thuật trong Thất Sơn Đạo Thống.

Để giúp cháu trai vượt qua cú sốc, ông nội quyết định đưa Thiên đi theo trong một chuyến công tác dài ngày tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk.

Thân chủ của ông nội lần đó là một tập đoàn bất động sản lớn, muốn quy hoạch một khu resort nghỉ dưỡng sinh thái ở vùng ngoại ô nhưng liên tục vấp phải những hiện tượng tâm linh kỳ quái khiến công nhân bỏ chạy hết.

Ông nội được mời đến với vai trò cố vấn phong thủy cấp cao, hưởng đãi ngộ ở khách sạn bốn sao sang trọng bậc nhất thành phố.

Vì tính chất công việc nguy hiểm, ông chỉ đưa Thiên đi thực địa vài lần đầu để

"mở mang tầm mắt"

, sau đó bắt cậu ở lại khách sạn tự luyện công.

Nhưng tuổi mười bảy cất chứa bầu máu nóng.

Một buổi tối cuối tháng, Thiên cảm thấy ngột ngạt với bốn bức tường khách sạn.

Cậu khoác chiếc balo đeo chéo màu đen – vật bất ly thân chứa la bàn, bùa chú và thanh Tịnh Sát đao – quyết định thả bộ ra ngoài tìm chút đồ ăn vặt đặc sản Tây Nguyên.

Hôm đó là ngày rằm tháng Bảy (Tháng cô hồn)

Ánh trăng vằng vặc trên đỉnh đầu, sáng vờn vọt nhưng mang một màu vàng ệch lạnh lẽo.

Ăn xong một phần bánh ướt thịt nướng ở chợ đêm, đồng hồ điểm mười một giờ.

Thiên mở Google Maps trên điện thoại để tìm đường đi bộ về khách sạn.

Nhưng chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.

Mũi tên định vị trên màn hình liên tục xoay mòng mòng.

Ứng dụng chỉ đường liên tục phát ra giọng nói đều đều của chị Google:

"Rẽ trái.

Đi thẳng.

Rẽ phải vào đường không tên.

.."

Thiên cứ thế cắm mặt đi theo, luồn lách qua những con hẻm vắng lặng.

Đến khi cậu ngẩng đầu lên, ánh đèn đường nhộn nhịp của thành phố đã biến mất từ lúc nào.

Trước mắt cậu là một dải sương mù nhàn nhạt.

Không gian tối om, chỉ có ánh trăng soi rọi những bãi đất hoang cỏ mọc um tùm.

Cậu đã bị GPS dẫn ra tận khu quy hoạch ngoại ô giáp ranh với rừng thông.

“Tà mị che mắt?

Thiên nhíu mày, lập tức tắt điện thoại.

Cậu luồn tay vào balo, rút chiếc la bàn phong thủy ra.

Kim la bàn rung lên bần bật, chỉ thẳng về phía một ngọn đồi đen ngòm phía trước.

Cùng lúc đó, thanh Tịnh Sát đao trong túi áo cậu khẽ phát ra một tiếng ong ong trầm đục.

Sát khí của thanh đao đang phản ứng với một nguồn năng lượng âm cực kỳ khổng lồ.

Thiên đưa tay bấm một đạo chỉ quyết, quẹt ngang qua hai mắt để tụ dương khí.

Dưới con mắt của người luyện đạo, cảnh tượng trước mặt khiến hơi thở của Thiên nghẽn lại.

Dưới ánh trăng rằm tháng Bảy, không khí không hề trong trẻo.

Những dải khói màu xám ngoét – đặc trưng của Âm Khí – từ các bãi tha ma rải rác xung quanh đang cuồn cuộn chảy thành dòng, bị hút tuột về phía ngọn đồi trống trước mặt.

Trông nó giống hệt như một cái phễu khổng lồ đang nuốt chửng linh khí cõi âm.

Sự tò mò pha lẫn khao khát thử nghiệm đạo pháp sau chuỗi ngày khổ luyện đã chiến thắng sự cẩn trọng.

Thiên siết chặt quai balo, men theo con đường đất nham nhở, dấn bước lên đỉnh đồi.

Đứng trên mỏm đất cao, toàn cảnh thung lũng bên dưới thu gọn vào tầm mắt cậu.

Nằm lọt thỏm giữa lòng chảo thung lũng, được bao bọc bởi những sườn đồi thoai thoải chặn đứng mọi luồng gió, là một công trình kiến trúc khổng lồ đã đổ nát.

Dưới ánh trăng, tàn tích hiện ra với những mái vòm cung đặc trưng của kiến trúc Pháp thuộc địa thế kỷ trước.

Những bức tường bong tróc, bám đầy dây leo.

Các dãy hành lang đen ngòm với những ô cửa sổ vỡ nát giống hệt như hàng trăm con mắt rỗng tuếch đang vô hồn nhìn chằm chằm vào bóng đêm.

Một bệnh xá bỏ hoang.

Nhưng điều khiến da đầu Thiên tê dại không phải là sự hoang tàn của nó.

Mà là vị trí địa lý đượm mùi tử khí.

Theo kiến thức Phong thủy, trường học, bệnh viện, hay khu dân cư phải được cất trên đất cao ráo,

"Tàng phong tụ khí"

(Đón gió, giữ sinh khí)

Thế nhưng, bọn thực dân Pháp lại cố tình san lấp mặt bằng, xây dựng cái bệnh xá khổng lồ này ngay tại điểm trũng nhất của lòng chảo – một địa thế được gọi là Tụ Âm Địa (Vùng đất tụ âm)

Nơi thấp nhất trong thung lũng không chỉ đọng nước, mà còn đọng cả tử khí và oán niệm.

Ở phương Đông, những thế đất như thế này chỉ có một công dụng duy nhất:

Xây Mộ Huyệt để chôn cất người chết!

Tại sao người Pháp lại xây một nơi cứu người trên một mảnh đất chôn người?

Bọn họ bị điên, hay có kẻ nào đó đã cố tình bố trí cái bẫy phong thủy khổng lồ này vì một mục đích đen tối khác?

Tích.

Tích.

Tích.

Âm khí xám xịt đậm đặc đến mức hóa thành từng giọt sương, nhỏ xuống từ những tán cây thông quanh thung lũng.

Thiên nuốt một ngụm nước bọt.

Đáng lẽ ra, với kinh nghiệm xương máu từ vụ Tuyệt Hộ Môn, cậu nên quay ngoắt gót, chạy về khách sạn gọi ông nội đến xử lý.

Nhưng sự ngạo khí của tuổi mười bảy, cùng với thanh đao chém ma quỷ đang kẹp bên hông đã mang cho cậu một sự tự tin mù quáng.

“Vào xem thử một chút.

Nếu có biến thì dùng bùa rút lui.

” Thiên tự trấn an.

Cậu nắm chặt cán kiếm gỗ đào khắc tiền xu, lầm lũi đi xuống sườn đồi, từ từ tiến về phía cánh cổng sắt rỉ sét của khu bệnh xá ma quái, chính thức bước vào một cơn ác mộng vượt ngoài mọi hiểu biết của đạo thuật phương Đông.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập