Chương 4: DƯỠNG LONG ĐỊA VÀ CƠN SƯƠNG MÙ TỬ THẦN

Bốn rưỡi sáng.

Nhiệt độ Đà Lạt rơi xuống mười bốn độ C.

Phan Quốc Thiên kéo cao khóa chiếc áo gió, chạy bộ dọc bờ Hồ Xuân Hương.

Đây là thói quen rèn luyện thể lực không thể thiếu của người học đạo.

Thể phách có vững, dương khí mới cường tráng để ép lại âm tà.

Khí trời se lạnh mang theo mùi ngai ngái của thông nhựa giúp lồng ngực cậu căng tràn sảng khoái.

Trở về khách sạn lúc sáu giờ, Thiên tắm rửa rồi xuống sảnh ăn sáng.

Nhà hàng buffet giờ này vắng tanh.

Lấy một đĩa trứng ốp la và bánh mì, Thiên rảo mắt tìm chỗ ngồi thì khựng lại.

Ở dãy bàn sát cửa kính nhìn ra bờ hồ, Kiều Phương đang ngồi gác cằm lên tay, đôi mắt nhìn xăm xăm ra làn sương mù bên ngoài.

Trước mặt cô là ly sữa nóng đã nguội ngắt và chiếc i Phone đang sáng màn hình với hàng chục tin nhắn chưa đọc.

Thiên hít một hơi, bước tới kéo ghế ngồi đối diện.

Nghe tiếng động, Kiều Phương giật mình ngẩng lên.

Thấy Thiên, đôi mày đang cau lại của cô giãn ra đôi chút, nặn ra một nụ cười có phần khiên cưỡng.

“Cậu dậy sớm thế, Quốc Thiên?

“Thói quen thôi, ” Thiên nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại của cô.

“Cậu thì sao?

Bình thường giờ này Lâm Hoàng đã bám dính lấy cậu rồi cơ mà?

Nhắc đến cái tên đó, nụ cười trên môi Kiều Phương tắt hẳn.

Cô thở hắt ra một hơi mệt mỏi, vuốt lại mái tóc lòa xòa:

“Tớ và cậu ta đang cãi nhau to.

Hoàng quá kiểm soát và gia trưởng.

Tớ chặn số rồi, hôm nay tớ muốn đi một mình cho nhẹ đầu.

Thiên gật gù, không tò mò hỏi thêm.

Trái tim cậu thiếu niên mười bảy tuổi bỗng đập lỡ một nhịp, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.

Cả bữa ăn sáng hôm đó, Thiên dùng những mẩu chuyện tiếu lâm cậu đọc được trên mạng để chọc cười Kiều Phương.

Bầu không khí gượng gạo ban đầu nhường chỗ cho những tiếng cười rúc rích.

Họ không hề biết, từ phía cầu thang, Lâm Hoàng đang siết chặt nắm đấm, ánh mắt vằn lên những tia đỏ hằn học nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thiên.

Tám rưỡi sáng, chiếc xe giường nằm khởi hành đưa cả lớp đến Thung lũng Vàng.

Bọn học sinh thành phố xé lẻ thành từng nhóm, thi nhau quay Tik Tok, chụp ảnh check-in sống ảo.

Thiên chỉ đi dạo quanh, tận hưởng không khí trong lành.

Hai giờ chiều.

Theo lịch trình Kiều Phương sắp xếp, cả lớp sẽ hành quân vào ngôi làng quê nội của cô nằm lẩn khuất dưới chân núi.

Vì con đường mòn dẫn vào làng quá dốc và hẹp, chiếc xe khách 45 chỗ đành quay đầu về trung tâm, bỏ lại 41 học sinh cùng cô giáo chủ nhiệm.

Mọi người để lại hành lý nặng trên xe, chỉ mang theo balo nhỏ đựng nước và áo khoác.

Đoạn đường dài hai cây số nhưng cực kỳ khó nhằn.

Đất đỏ bazan nhão ra sau trận sương đêm khiến nó trơn như bôi mỡ, dốc núi lại ngoằn ngoèo ép đám học sinh thành phố thở ra bằng tai.

Một rưỡi đồng hồ sau, cả đoàn mới lê lết đến nơi.

Nhưng vừa bước qua khúc cua cuối cùng, những tiếng than vãn mệt mỏi đột ngột im bặt.

Cả lớp ố lên những tiếng kinh ngạc.

Trước mắt họ không phải là một buôn làng mái lá lụp xụp nghèo nàn.

Lọt thỏm giữa thung lũng bốn bề là rừng thông rậm rạp, một ngôi làng đẹp như tranh vẽ hiện ra.

Những căn biệt thự được xây theo kiến trúc Pháp cổ kính, tường đá rêu phong, mái ngói xám tro, đường làng lát đá hoa cương phẳng lì trải đầy hoa dã quỳ hai bên.

Cảnh sắc đẹp đến mức siêu thực, ngỡ như một góc Thụy Sĩ thu nhỏ lạc giữa đại ngàn Tây Nguyên.

Trong khi đám học sinh ùa xuống dốc để chụp ảnh, Phan Quốc Thiên lại đứng sững lại trên mỏm đất cao.

Đôi mắt cậu nheo lại, ngón tay cái vô thức bấm độn các đốt tay.

“Dưỡng Long Địa.

” Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ chấn động.

Từ góc độ này nhìn xuống, dãy núi bao bọc phía sau làng uốn lượn hùng vĩ như một con rồng đang cuộn mình ấp trứng.

"quả trứng"

hội tụ linh khí đất trời chính là thung lũng đặt ngôi làng này.

Những kẻ sinh ra ở đây, hưởng tàng phong tụ khí, tuyệt đối không phải hạng phàm phu tục tử.

Khí số của rồng chắc chắn sinh ra kỳ tài.

“Cậu đang nhìn gì mà thẫn thờ thế?

Giọng nói trong trẻo vang lên.

Thiên quay lại, thấy Kiều Phương đã đứng cạnh mình từ lúc nào.

Đôi mắt to tròn của cô tò mò nhìn theo hướng mắt cậu.

“Kiều Phương, ” Thiên chỉ tay về phía dãy núi, giọng nghiêm túc.

“Những người thuộc thế hệ trước sinh ra ở ngôi làng này.

có phải đều vô cùng giàu có, quyền lực hoặc làm quan lớn không?

Kiều Phương sững người.

Cô mở to mắt nhìn Thiên như thể cậu vừa làm phép thuật:

“Sao.

sao cậu biết?

Làng tớ ngày xưa nghèo lắm, nhưng đúng là mấy chục năm trước có hai bác sinh ra ở đây, một người làm kiến trúc sư đại tài ở nước ngoài, một người là tỷ phú.

Họ chính là người đã mang tiền về xây lại toàn bộ ngôi làng này thành phong cách Châu Âu đấy.

Sao cậu nhìn núi mà đoán được?

“Là Phong thủy.

Mảnh đất này là Dưỡng Long Địa, nơi rồng ấp trứng.

” Thiên thở dài tiếc nuối.

“Tiếc là cậu lại đẻ ở Quy Nhơn, nếu cậu sinh ra ở đây, vận số của cậu đã khác.

Trái tim Kiều Phương khẽ giật lên.

Cô nhìn chàng thiếu niên mặc đồ đen đứng ngược sáng, ánh mắt cậu sâu thẳm và đầy sự huyền bí.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy Phan Quốc Thiên không hề giống với những lời đồn thổi ác ý của đám bạn trong lớp.

Sau khi cất đồ đạc và nghỉ ngơi nửa tiếng tại căn biệt thự gỗ rộng thênh thang của ông bà Kiều Phương, cả lớp hào hứng yêu cầu cô dẫn lên

"đồi chè hoang"

trên núi để cắm trại nhẹ và ngắm hoàng hôn.

Nằm trên độ cao gần hai ngàn mét so với mực nước biển, đồi chè cổ thụ phủ một màu xanh rì rợn ngợp.

Những luống chè hàng trăm năm tuổi cao ngang ngực, thân cây mốc meo sương gió.

Bọn học sinh rải bạt, bật nhạc quẩy tưng bừng, livestream và chụp hàng ngàn bức ảnh dưới ráng chiều đỏ ối.

Vui chơi quên trời đất, không ai để ý đến sự thay đổi cực đoan của thời tiết vùng cao.

Sáu giờ ba mươi phút tối.

Mặt trời vừa khuất sau đỉnh núi, nhiệt độ lập tức lao dốc thẳng đứng.

Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là cái lạnh.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, một luồng sương mù trắng toát, đặc quánh như sữa bò từ dưới thung lũng cuồn cuộn trườn lên, nuốt chửng toàn bộ đồi chè.

Tầm nhìn lập tức giảm xuống chưa đầy hai mét.

“Mọi người!

Dọn đồ lẹ lên!

Xuống núi thôi!

” Cô giáo chủ nhiệm bắt đầu hoảng hốt khi phát hiện sương mù đã làm ướt sũng tóc mình.

Nhưng đã muộn.

Bốn mươi mốt học sinh bật đèn flash điện thoại soi đường, nhưng ánh sáng chạm vào sương mù lập tức bị dội ngược lại, trắng xóa lóa mắt.

Con đường mòn đi lên ban chiều đất đỏ đã bị sương làm cho nhão nhoét.

Mới bước được vài bước, hai nữ sinh đã trượt ngã oạch xuống bùn, xây xát cả đầu gối, khóc thét lên.

Phía dưới con đường dốc ấy là vách đá dốc ngược.

“Cô ơi, không xuống được đâu!

Trơn lắm, đi mò trong sương mù thế này có đứa rớt xuống vực mất!

” Lớp trưởng gào lên.

Cô giáo tái mặt, tay lăm lăm chiếc điện thoại không có lấy một vạch sóng.

Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng trong đám học sinh.

Đúng lúc đó, Lâm Hoàng từ trong làn sương chạy ra, thở hổn hển nhưng mặt lộ rõ vẻ đắc ý:

“Cô ơi!

Cách đây tầm trăm mét có một căn nhà gỗ lớn lắm!

Em vừa cùng mấy đứa đi quay vlog đi cảnh loanh quanh thấy nó.

Nhà còn nguyên vẹn, sân rộng.

Đằng nào cũng không xuống núi được, ta qua đó trú sương mù đêm nay đi, sáng mai rõ đường rồi về!

Nghe đến có chỗ trú, đám học sinh như bắt được vàng, nhao nhao đồng ý.

Cô giáo chủ nhiệm đứng trước áp lực của thiên nhiên và sự an toàn của bốn mươi đứa học trò, cắn răng gật đầu:

“Được, tất cả bám sát nhau, theo Hoàng sang đó!

Giữa đám đông đang ồn ào di chuyển, chỉ có Phan Quốc Thiên đứng bất động.

Bàn tay cậu đặt trong túi áo đang run lên bần bật.

Thanh đoản kiếm

"Tịnh Sát"

lúc này rung lên từng hồi dữ dội.

Sát khí của thanh đao tuôn ra cắt rát cả da tay cậu.

La bàn phong thủy trong balo Thiên đang điên cuồng xoay tít, kim chỉ nam giật nảy lên bần bật.

Đây không phải sương mù bình thường.

Đây là Âm Vụ (sương mù mang hơi lạnh của cõi âm)

“Cô Liên!

Dừng lại ngay!

” Thiên tách khỏi đám đông, hét lớn.

“Không được đi tới ngôi nhà đó!

Nơi đây rất hoang vu, âm khí sát phạt đang bủa vây, sương mù này rất tà môn.

Thà nhóm lửa đứng cạnh nhau ở đây chờ sáng, chứ tuyệt đối không được bước vào những căn nhà hoang giữa rừng!

Cả lớp khựng lại.

Mọi ánh mắt bực bội đổ dồn về phía Thiên.

Đang rét run lập cập, lại bị một thằng chuyên

"bốc phét tâm linh"

ngăn cản lối sống sót duy nhất, cơn giận của đám đông bùng nổ.

Lâm Hoàng bước tới, gạt nước đọng trên mặt, cười khẩy:

“Lại lên cơn điên à thằng nhát gan?

Mày dọa ai đấy?

Mày thích thì cứ đứng đây mà ôm cái la bàn rởm của mày mà chết cóng.

Bọn tao vào nhà nhóm lửa nướng thịt.

Có giỏi thì đừng có lết theo!

Cô giáo chủ nhiệm nhíu mày, giọng gay gắt:

“Quốc Thiên, em bớt mấy trò mê tín dị đoan này lại đi!

Em muốn các bạn chết rét ở đây sao?

Em không đi thì ở lại một mình!

Nói rồi, cô xua tay lùa cả lớp bám theo lưng Lâm Hoàng lặn vào màn sương.

Thiên cắn chặt môi đến rỉ máu.

Trực giác gào thét bảo cậu hãy quay gót, tìm một cái gốc cây, vẽ bùa kết giới và ngồi lỳ ở đó đến sáng.

Nhưng khi ánh mắt cậu bắt gặp bóng lưng mảnh khảnh của Kiều Phương đang run rẩy co ro bước đi trong màn sương mù mờ mịt.

Thiên thở dài một tiếng cay đắng.

Tay nắm chặt thanh đao Tịnh Sát, cậu nhấc gót, lầm lũi đi theo bầy cừu ngây thơ đang tự nguyện nộp mạng vào hang quỷ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập