Chương 5: TUYỆT HỘ MÔN VÀ BÓNG MA TREO CỔ

Lâm Hoàng dẫn đầu đám đông, dùng đèn flash điện thoại chẻ đôi bức tường sương mù đặc quánh.

Đi chừng một trăm mét, bóng dáng một công trình bằng gỗ đen ngòm dần hiện ra như một con quái thú đang há miệng chờ mồi.

Đó là một căn nhà vô cùng kỳ dị.

Nó mang hơi hướng nhà sàn của người đồng bào, nhưng mái ngói lại vuốt cong u ám theo lối kiến trúc ngoại lai.

Khoảng sân trước mọc đầy cỏ dại cao ngang hông, hai bên hông nhà là hai cái ao bèo tây đọng nước đen ngòm, bốc mùi bùn lầy nồng nặc.

Căn nhà gỗ tĩnh lặng, lạnh lẽo, toát ra một cỗ khí tức mục nát của thứ đã bị thời gian và con người ruồng bỏ từ lâu.

Vừa bước chân vào ranh giới của khoảng sân, một bóng đen đột ngột từ bụi cỏ tranh lao sầm ra, va mạnh vào vai Lâm Hoàng khiến hắn loạng choạng suýt ngã.

“Đờ mờ!

Thằng nào đi đứng mù mắt thế hả?

Lâm Hoàng cáu bẳn văng tục, đưa đèn pin soi thẳng vào mặt kẻ vừa đụng mình.

Đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ đi rừng rách rưới, trên lưng cõng một gùi củi ướt sũng.

Làn da ông ta tái nhợt, đôi mắt đục ngầu hằn những tia máu đỏ rực.

Bị ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt, ông ta không chớp mắt, chỉ đưa cánh tay gầy guộc chỉ thẳng vào căn nhà gỗ, giọng khàn đặc, rít lên từng tiếng qua kẽ răng:

“Quay lại.

Đừng vào.

Nhà của người chết.

Vào là mất mạng.

Mất mạng hết.

Lời cảnh báo như một luồng gió lạnh buốt lướt qua gáy đám học sinh.

Bọn con gái rú lên bám chặt lấy nhau.

Nhưng Lâm Hoàng đang cơn điên tiết vì bị mất mặt trước Kiều Phương, hắn xô mạnh gã tiều phu sang một bên:

“Ông bị điên à?

Giờ này không vào trú sương thì chết cóng ngoài này hết cả đám.

Tránh ra, đồ khùng!

Người đàn ông loạng choạng lùi lại, đôi mắt đục ngầu lướt qua từng gương mặt học sinh rập rờn trong màn sương, nở một nụ cười kỳ quái rồi quay người lẩn khuất vào bóng tối.

Thiên nhíu mày, trực giác mách bảo người đàn ông kia không hề nói đùa.

Nhưng cô giáo chủ nhiệm đã mệt lả, bà vẫy tay thúc giục cả lớp tiến vào trong.

Két.

Rầm.

Cánh cửa gỗ mục nát được đẩy ra.

Khoảnh khắc bước qua bậc cửa, Thiên lập tức cảm nhận được sự dị thường.

Nhiệt độ bên trong căn nhà không hề ấm hơn ngoài trời, mà nó lạnh một cách thấu xương.

Đó không phải cái lạnh của thời tiết, mà là sự buốt giá của hầm ướp xác, ngấm thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

Lông tơ trên tay Thiên dựng ngược.

Mỗi nhịp thở phả ra đều hóa thành sương trắng.

Gian phòng khách khá rộng, ở giữa có một bếp lò kiểu cổ, xung quanh vứt chỏng chơ vài vò rượu đất nung.

Cả lớp reo lên mừng rỡ, nhanh chóng cất balo, chia nhau tìm củi khô còn sót lại để nhóm lửa.

Thiên không hòa vào đám đông.

Cậu đứng sững giữa nhà, mồ hôi lạnh rịn ra trán.

Bàn tay cậu luồn vào balo, lôi chiếc la bàn phong thủy bằng đồng thau ra.

Tạch.

tạch.

tạch.

Kim la bàn không chỉ rung.

Nó đang quay mòng mòng như một chiếc chong chóng điên loạn, sau đó đột ngột khựng lại, mũi kim đỏ lừ chỉ thẳng đứng lên xà nhà trên đầu họ.

Từ trường Âm cực mạnh.

Có Ác linh!

“Tất cả dừng lại!

Không được ở đây!

” Thiên hét lớn, thanh âm xé toạc sự ồn ào của đám đông.

“Nhà này có ác linh, rời khỏi đây ngay lập tức!

Cả lớp giật mình quay lại.

Thấy Thiên lăm lăm cái la bàn cũ rích, vẻ mặt căng thẳng, đám con trai bật cười ồ lên.

Lâm Hoàng ném phịch thanh củi xuống đất, cười khẩy:

“Mày bị ngáo tâm linh à Quốc Thiên?

Ác linh cái đầu mày!

Sợ quá thì tự cút ra ngoài sương mù mà ôm la bàn đi.

Ở đây đang mệt rã rời, đừng có làm trò phá đám!

Cô giáo chủ nhiệm cau mày, bước tới giật lấy chiếc la bàn trên tay Thiên:

“Quốc Thiên, em là học sinh cấp ba, sống ở thế kỷ hai mốt rồi mà còn mê tín dị đoan thế à?

Ở vùng núi cao, từ trường quặng mỏ làm la bàn nhiễu loạn là chuyện bình thường khoa học đã chứng minh!

Cô tịch thu cái này, bớt gieo rắc hoang mang cho lớp đi!

Nhìn bà cô dập tắt mọi hy vọng cảnh báo, Thiên siết chặt nắm tay.

Cậu không nói thêm lời nào, giật lại chiếc la bàn, hậm hực xoay người bước ra ngoài sân.

Không tin la bàn, vậy để tao dùng Phong Thủy khám nhà cho bọn mày xem.

Đứng giữa khoảng sân ngập cỏ dại, Thiên hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để tịnh tâm, sau đó mở bừng mắt, dùng nhãn quan của một kẻ tu đạo quét nhìn toàn bộ cục diện địa lý.

Người xưa có câu:

"Tiền Hữu Chiếu, Hậu Hữu Khao

Thanh Long Bạch Hổ Lưỡng bên bao"

Nghĩa là một ngôi nhà tốt phía trước phải có minh đường thoáng đãng (nước, cảnh đẹp)

, phía sau có núi tựa (Kháo Sơn)

, hai bên có núi ôm vòng (Thanh Long – Bạch Hổ)

Có như vậy mới đạt thế

"Tàng phong tụ khí"

(giữ gió, tụ năng lượng)

, giúp con cháu công hầu khanh tướng.

Nhưng căn nhà này thì sao?

Thiên ngước nhìn ngọn núi mờ ảo phía sau nhà (Lai Long Kháo Sơn)

Hình dáng dãy núi lởm chởm, gập ghềnh vươn ra những mỏm đá nhọn hoắt.

Trông giống hệt một con rết khổng lồ đang bò xuống.

Phong thủy gọi đây là thế Ngô Công Sát (Sát khí con rết)

Cậu lia mắt nhìn ra con đường mòn đâm thẳng vào cửa nhà.

Nó được lát đá tảng, bắc qua một rãnh nước cạn tạo thành một cây cầu hẹp dài.

"Đại Kiều khẩu bàn phạm xung sát

Kiều xung đại môn kiếm xuyên tâm"

Cây cầu đá giống như một thanh kiếm đâm xuyên tim ngôi nhà.

Nhưng đáng sợ hơn, nhìn tổng thể, con đường và cây cầu dài ngoẵng giống hệt cái cổ của một con vịt.

Cổ vịt vươn thẳng vào xơi tái con rết phía sau.

Vịt đớp rết – Phàm là kẻ nào sống ở giữa (trong ngôi nhà)

, chắc chắn sẽ hóa thành huyết thực, bại vong tuyệt tự.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má Thiên.

Vẫn chưa hết.

Hai bên hông nhà trống hoác, sườn đồi dốc tuột xuống.

Không có Thanh Long, chẳng thấy Bạch Hổ, hoàn toàn không có thế che chắn.

Gió núi rít qua khoảng không này, gào thét đập thẳng vào mặt tiền ngôi nhà tạo thành thế Âm Phong Đoạt Mệnh.

Gió hú như tiếng quỷ khóc.

Cuối cùng, ánh mắt Thiên dừng lại ở hai cái ao bèo tây đen ngòm hai bên đường, và hai gốc liễu già cỗi rủ cành rũ rượi ngay trước cửa.

"Lưỡng biên trì đường trung tâm lộ

Tự giảo âm đoản lộ"

(Hai ao một đường giữa, tự treo cổ đứt đường sống)

"Tiền môn lưỡng liễu thụ

Tự vẫn vô số nhân"

(Trước cửa hai cây liễu, vô số người tự sát)

Năm đại sát cục chồng chéo lên nhau.

Con rết, cổ vịt, gió đoạt mệnh, ao song thai, liễu rũ cành.

Căn nhà này không phải được xây để ở.

Kẻ thiết kế ra nó đã cố tình tạo ra một TUYỆT HỘ MÔN – cánh cửa tuyệt diệt.

Bất cứ ai sống ở đây đều sẽ bị ép đến mức phát điên, cuối cùng tự kết liễu đời mình bằng cách treo cổ.

Thiên rụng rời chân tay.

Ở Việt Nam, cậu chưa từng thấy, thậm chí chưa từng đọc trong sách cổ về một nơi nào có phong thủy ác độc và tàn bạo đến nhường này.

Sực nhớ ra điều gì, Thiên lao như điên vào trong nhà.

Cậu lách qua đám đông đang hơ tay bên đống lửa, chộp lấy bả vai Kiều Phương lúc này đang run lẩy bẩy, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

Do sương mù quá đặc, lúc đi vào Kiều Phương chỉ cắm đầu nhìn gót giày người phía trước.

Bây giờ, khi lửa được nhóm lên, soi rọi cấu trúc căn nhà, cô mới bàng hoàng nhận ra nơi này.

“Kiều Phương!

Cậu là người gốc ở đây!

Hãy nói cho tôi biết, ngôi nhà này.

có phải chủ nhân của nó đã tự tử bằng cách treo cổ không?

Hơn nữa, là CẢ NHÀ CÙNG TREO CỔ?

” Thiên gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu.

Cả gian phòng đột ngột im bặt.

Tiếng củi cháy nổ lách tách bỗng trở nên chói tai.

Lâm Hoàng đứng phắt dậy, vung tay:

“Mày điên à thằng kia?

Trù ẻo cái gì đấy?

Nhưng Kiều Phương không đáp lại Lâm Hoàng.

Cô ngước đôi mắt ngập nước, kinh hoàng nhìn Thiên, đôi môi run rẩy lắp bắp:

“Sao.

sao cậu biết?

Quốc Thiên.

sao cậu lại biết?

Đám học sinh ồ lên.

Bọn con gái lùi lại mấy bước.

Thiên nghiến răng:

“Tôi vừa xem thế đất bên ngoài.

Tuyệt Hộ Môn, Tự Giảo Sát.

Phong thủy của căn nhà này là tử cục.

Cả nhà họ chết treo cổ, đúng không?

Dưới hàng chục ánh mắt đổ dồn, Kiều Phương che miệng, nấc lên một tiếng kinh hãi.

Cô gật đầu, nước mắt tuôn rơi:

“Đúng.

Cả nhà họ đều treo cổ.

Chủ nhân ngôi nhà này.

chính là cô ruột của tớ.

CÁI GÌ?

Bốn mươi học sinh và cô giáo chủ nhiệm như bị sét đánh trúng.

Da đầu ai nấy đều tê dại.

Giọng Kiều Phương vỡ vụn trong nỗi sợ:

“Năm tớ sáu tuổi, cô chú cất nhà trên này.

Ở chưa được một năm, hai vợ chồng cô và người con trai học cấp hai.

tự nhiên treo cổ chết.

Cùng một ngày.

Hôm mẹ tớ mang đồ lên cho cô.

đẩy cửa ra.

đã thấy ba thi thể mặc đồ trắng, lưỡi lè dài, mắt trợn ngược.

treo lủng lẳng trên xà nhà ngay tại phòng khách này.

Nói đến đây, Kiều Phương chỉ tay lên cái xà gồ bằng gỗ lim đen bóng ngay trên đầu họ.

Đám học sinh đồng loạt ngước lên nhìn, nhiều đứa rụt cổ lại, hét lên bấn loạn.

Bọn con gái ôm chầm lấy nhau, khóc thét nức nở.

Ngay cả Lâm Hoàng cũng tái mét mặt mày, nuốt nước bọt cái ực.

Không khí trong phòng lúc này đông cứng lại vì sợ hãi.

“Chưa hết đâu.

” Kiều Phương run rẩy kể tiếp.

“Bảy ngày sau đám tang, thợ săn đi đêm qua đây thấy nhà sáng đèn.

Họ nhìn qua khe cửa.

thấy bóng ba người lơ lửng trên không trung, cổ quấn dây thừng đang lượn lờ trong nhà.

Mấy năm trước, có bác Liên đi nhặt củi, gặp mưa to nên tạt vào đây trú.

Vừa bước qua cửa đã thấy ba cái bóng trắng lè lưỡi nhìn mình.

Bác Liên chạy trối chết về làng, ốm liệt giường ba hôm rồi hộc máu chết rũ.

Cô ơi.

chúng ta rời khỏi đây đi!

Chết mất cô ơi!

Đến lúc này, bà giáo viên chủ nhiệm đã hoảng loạn thực sự, đôi chân bà run lẩy bẩy.

Nhưng bản ngã của một giáo viên không cho phép bà thừa nhận mình sai trước học sinh.

Bà ta cố gắng nuốt sự sợ hãi, gắt lên:

“Toàn là tin đồn thất thiệt!

Người chết thì chết rồi, lấy đâu ra ma quỷ!

Ám ảnh tâm lý sinh ra ảo giác thôi!

Bây giờ sương ngoài kia đặc như cháo, đường thì trượt, lùa 40 đứa ra đấy rớt xuống vực thì ai đền mạng?

Ở nguyên đây!

Đứa nào bước ra ngoài tôi hạ hạnh kiểm đứa đó!

Sự cố chấp điên rồ của cô giáo khiến Thiên phẫn nộ cùng cực.

Cậu biết, ma quỷ không đáng sợ bằng sự ngu dốt của con người.

Kiều Phương không chịu nổi áp lực nữa.

Cô túm lấy tay áo Thiên, khóc nấc lên:

“Quốc Thiên.

đưa tớ ra khỏi đây.

Làm ơn, tớ thà rớt xuống vực còn hơn ở lại chỗ này!

Thiên gật đầu, nắm chặt tay Kiều Phương kéo đi.

Lâm Hoàng gầm lên ghen tức:

“Phương!

Cậu điên à mà đi theo thằng thần kinh đó?

Nhưng Kiều Phương không thèm ngoái lại.

Thiên tung cửa, kéo Kiều Phương bước ra khoảng sân ngập cỏ.

Thế nhưng, vừa bước được năm bước, Thiên sững người.

Sương mù bên ngoài không hề giảm đi, mà nó đã hóa thành một bức tường trắng toát, đông đặc như bông gòn.

Cây cầu đá ban nãy.

biến mất.

Con đường mòn lát đá.

cũng bốc hơi.

Không có lối ra.

Xung quanh họ chỉ là một màn sương mù mịt mờ, lạnh lẽo, che giấu những tiếng xì xào rùng rợn của cõi âm ti.

Ngôi nhà đã khóa chặt con mồi.

Chúng không cho bất cứ ai thoát ra ngoài.

Thiên xoay người, cay đắng nhìn Kiều Phương đang ôm mặt khóc nức nở.

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, sương mù ngoài kia là bẫy của ác linh, bước thêm một bước là rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Cậu nghiến răng, kéo tay cô gái nhỏ quay trở lại bậc thềm của ngôi nhà gỗ.

Đêm nay, hoặc là chiến đấu, hoặc là chết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập