Chương 7: HUYẾT LỆ VÀ SÁT QUỶ PHÙ

Cả gian phòng trên tầng hai chìm trong sự hoảng loạn tột độ.

Dưới ba cái xác đang đung đưa kẽo kẹt trên xà nhà, cô giáo Liên từ từ ngồi dậy.

Nhưng dáng vẻ của bà ta lúc này không thuộc về một người sống bình thường.

Các khớp xương cổ, xương vai của cô Liên vang lên những tiếng răng rắc, lục cục như cỗ máy gỉ sét bị vặn ngược chiều.

Dưới ánh sáng vàng vọt lóa nhóa từ chiếc đèn flash điện thoại rơi trên sàn, khuôn mặt cô trắng bệch, hai hốc mắt trợn ngược chỉ còn lại tròng trắng dã.

Hai vệt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, chảy dài xuống gò má.

Bất thình lình, cái đầu của cô Liên giật một cái, gập nghiêng sang một bên với một góc độ vặn vẹo phi lý.

Đôi mắt trắng dã ấy khóa chặt vào Phan Quốc Thiên.

Khóe miệng cô nhếch lên, nụ cười toác rộng đến tận mang tai, phát ra một giọng nói khàn đặc, ồm ồm của một gã đàn ông trung niên:

“Hé hé.

Tên tiểu đạo sĩ họ Phan.

Đã dặn đừng vào, mà bọn mày không nghe.

Mất mạng.

Mất mạng hết.

Lông mày Thiên giật nảy.

Âm khí từ cơ thể cô giáo bốc lên ngùn ngụt như khói đông lạnh.

Cậu nhận ra ngay cái giọng nói rít qua kẽ răng này.

Đó chính là gã tiều phu cõng củi cản đường họ ở cổng sân lúc chập tối!

“Bác Liên?

Kiều Phương núp sau lưng Thiên, kinh hãi hét lên.

“Quốc Thiên!

Đó là giọng của bác Liên!

Người đi nhặt củi tránh mưa rồi về hộc máu chết mà tớ kể lúc nãy!

Lời xác nhận của Kiều Phương như giọt nước tràn ly.

Bốn mươi học sinh tháo chạy tán loạn, dồn hết vào một góc tường tối tăm, ôm lấy nhau khóc thét.

Con ác quỷ mượn xác cô giáo rít lên một tràng cười man rợ:

“Nhớ tao à con ranh?

Hahaha!

Con mụ giáo viên này to gan lắm!

Chiều nay nó dám cuồng ngôn, bảo nếu có ma quỷ, nó sẽ quay clip tung lên mạng, sẽ báo công an còng đầu tao?

Tao chết ở cái nhà này bao năm, chưa từng thấy con nào xấc xược như nó!

Hôm nay, tao xé nát cái mồm nó ra!

Dứt lời, hai cánh tay của cô Liên đột ngột vung lên.

Chát!

Chát!

Cô ta dùng hết sức bình sinh, tự vả những cú trời giáng vào chính mặt mình.

Lực đánh mạnh đến mức âm thanh chát chúa vang dội cả căn phòng gỗ.

Chỉ sau ba cú vả, khóe miệng cô rách toạc.

Máu tươi hòa cùng nước bọt bắn tung tóe.

Một chiếc răng cửa gãy vụn bay văng ra, rớt lăn lóc dưới sàn.

“ÁAAAA!

” Đám nữ sinh bịt mắt, rú lên đầy kinh hãi trước cảnh tượng Body Horror (Kinh dị thể xác)

tàn khốc.

“Bác Liên!

Dừng tay lại!

” Thiên quát lớn.

Nhưng ác quỷ không thèm đếm xỉa.

Nó tiếp tục điều khiển đôi tay cô giáo cào xé lên mặt, những móng tay cắm phập vào da thịt kéo thành từng đường máu đỏ loét.

Nếu cứ để lão đánh tiếp, cô Liên không chết vì quỷ thì cũng chết vì mất máu hoặc chấn thương sọ não.

Thiên cắn răng, không thể chần chừ thêm.

Bàn tay cậu lướt nhanh vào túi áo, kẹp ra một tấm Thiên Sư Hộ Thân Phù.

Miệng lẩm nhẩm chú ngữ, chân đạp bước Thất Tinh, Thiên lao vút tới.

Khoảng cách quá gần, ác quỷ không ngờ một thiếu niên mười bảy tuổi lại dám chủ động công kích.

“Phá!

Thiên quát khẽ, dán phập lá bùa vàng lên ấn đường (giữa hai lông mày)

của cô giáo.

Xèo.

Một vệt khói xám xịt bốc lên kèm theo tiếng xèo xèo như thịt nướng.

Ác quỷ gầm lên đau đớn, lảo đảo lùi lại phía sau.

Lá Hộ Thân Phù cấp thấp không đủ để đuổi nó ra khỏi xác, nhưng đủ để chọc giận nó.

Đôi mắt trắng dã của cô Liên long sòng sọc nhìn Thiên đầy oán độc.

“Ranh con!

Mày muốn cứu nó?

Vậy tao cho nó chết luôn!

Nói rồi, ác quỷ không đánh vào mặt nữa.

Nó lấy đà, gồng cứng cổ cô giáo, lao đầu cắm thẳng vào bức tường gỗ lim chắc nịch phía trước.

Lực đâm này nếu trúng, hộp sọ cô Liên chắc chắn sẽ vỡ nát như quả dưa hấu.

“Đừng hòng!

” Thiên xoạc chân, vươn người tóm chặt lấy bím tóc và cổ áo của cô giáo, kéo giật lại.

Lực của quỷ nhập vô cùng khủng khiếp.

Thiên bị kéo lê trên sàn gỗ một đoạn, cơ bắp hai cánh tay cậu căng phồng, gân xanh nổi lên.

“Lâm Hoàng!

Tụi bay đứng ỳ ra đấy à?

Vào giữ cô lại mau!

Nó định tự tử!

” Thiên ngoái đầu gào lên, hai tay vẫn khóa chặt bả vai đang giãy giụa điên cuồng của cô giáo.

Đám nam sinh lúc này mới sực tỉnh.

Nỗi sợ hãi bị bản năng sinh tồn lấn át.

Lâm Hoàng cùng năm sáu nam sinh to khỏe nhất nghiến răng lao tới.

Đứa đè tay, đứa ôm chân, vật lộn một phen sống mái mới ép được thân thể đang vặn vẹo như rắn của cô Liên xuống sàn.

Bị đè chặt không thể nhúc nhích, ác quỷ bắt đầu chuyển sang chửi rủa.

Những từ ngữ thóa mạ, nguyền rủa tục tĩu, độc địa nhất tuôn ra từ cái miệng đầy máu của cô giáo.

Hai hàm răng cô nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng kèn kẹt, nhắm thẳng vào lưỡi mà cắn.

Nó muốn cắn lưỡi tự sát!

Thiên biến sắc.

Cậu vội vàng móc trong túi ra một xấp giấy vàng (giấy vẽ bùa)

, cuộn tròn lại thành một cục cứng ngắc.

Bằng một sức mạnh dứt khoát, Thiên bóp chặt hai bên quai hàm của cô giáo ép miệng cô há ra, rồi nhét tọt cuộn giấy vàng vào giữa hai hàm răng.

Bị khóa hàm, ác quỷ chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ ứ hự trong cổ họng, đôi mắt trắng dã trợn trừng nhìn Thiên như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Đã cảnh cáo rồi mà ông không nghe.

Đừng trách vãn bối ra tay tàn độc!

Thiên lạnh lùng đứng thẳng dậy.

Sát khí từ thanh Tịnh Sát đao trong túi áo lan tỏa khiến ánh mắt cậu lúc này lạnh như băng.

Cậu rút ra lá bài tẩy cuối cùng – Ngũ Lôi Phù (Bùa Năm Sét)

– được vẽ bằng chính máu tươi trộn chu sa ban nãy.

Kẹp lá bùa giữa hai ngón tay (Kiếm chỉ)

, Thiên bắt quyết, nhẩm nhanh đoạn lôi chú:

“Ngũ Lôi thần tướng, tà ma tị diệt.

Cấp cấp như luật lệnh!

ĐOÀNG!

Thiên vỗ mạnh lá bùa lên trán cô giáo.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên không trung, hệt như có tiếng sấm rền ngay trong căn phòng gỗ.

Cơ thể cô giáo Liên cong cớn lên, nảy bật khỏi mặt sàn như bị điện giật hai trăm hai mươi vôn.

Năm sáu nam sinh đang đè lên người cô bị hất văng ra xung quanh.

Từ thất khiếu (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, miệng)

của cô Liên, những luồng khói đen đặc quánh ào ạt trào ra, kèm theo tiếng thét chói tai của gã tiều phu.

Khói đen cuộn lại thành hình một khuôn mặt quỷ vặn vẹo giữa không trung, trừng mắt nhìn Thiên một giây rồi lao vút ra ngoài màn sương mù qua khe cửa sổ.

Mất đi âm khí chống đỡ, cơ thể cô giáo Liên mềm nhũn như cọng bún, đổ gục xuống sàn gỗ bất tỉnh.

Cả phòng thở hắt ra.

Đám học sinh mặt tái mét, người đẫm mồ hôi, ngồi bệt xuống đất thở dốc.

“Cứu.

cứu cô Liên với.

” Kiều Phương run rẩy bò tới, lay người cô giáo.

Vài phút sau, cô giáo Liên từ từ mở mắt.

Đồng tử đã đen trở lại.

Bà ta ho sặc sụa, phun cuộn giấy vàng tẩm máu trong miệng ra.

Đưa tay sờ lên khuôn mặt sưng vù, rách nát và hàm răng gãy, bà ta ú ớ khóc thành tiếng, ánh mắt chứa đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng.

Lần này, sự vô thần và kiêu ngạo của bà ta đã bị đập nát hoàn toàn.

Nhưng Phan Quốc Thiên không có thời gian để ăn mừng.

Nhiệt độ trong phòng vốn đã nhỉnh lên sau khi ác quỷ rời đi, đột ngột lao dốc một lần nữa.

Mức độ lạnh giá lần này gấp chục lần ban nãy.

Hơi thở của Thiên phả ra đóng thành tuyết lơ lửng giữa không không khí.

Tạch.

Tạch.

Thanh Tịnh Sát đao trong túi Thiên rung bần bật.

Cậu từ từ quay đầu nhìn về phía góc tối nhất của căn phòng.

Máu trong huyết quản Thiên như đông cứng lại.

Ở góc đó, không chỉ có một, mà có tới ba bóng trắng đang lơ lửng cách mặt đất nửa mét.

Một người đàn ông.

Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.

Và một đứa bé chừng mười tuổi.

Điều kinh dị là, hình dáng của họ giống hệt ba cái xác học sinh đang treo trên xà nhà.

Cổ của họ bị kéo dài ra một cách phi lý, để lộ vệt hằn sâu hoắm, tứa máu đen của dây thừng.

Đôi mắt lồi ra, vô hồn nhìn chằm chằm vào Thiên.

Lưỡi thè lè xám ngoét.

Thiên nuốt khan.

Cậu nhận ra họ.

Đây mới chính là chủ nhân thực sự của Tuyệt Hộ Môn này:

Gia đình ba người của cô ruột Kiều Phương.

Thiên lập tức lùi lại, tay luồn vào túi nắm chặt thanh đao Tịnh Sát, tay kia kẹp một lá Sát Quỷ Phù.

Nếu ba oán linh treo cổ này cùng xông lên, một mình cậu tuyệt đối không thể bảo vệ nổi 40 mạng người ở đây.

Nhưng, ba con quỷ không hề lao tới.

Chúng lơ lửng bất động.

Người phụ nữ – cô của Kiều Phương – hơi xoay cái cổ gãy gập.

Ánh mắt dại đờ của bà ta lướt qua Thiên, dừng lại ở Kiều Phương đang ngồi bệt dưới đất.

Bà ta không há miệng, nhưng một âm thanh lạnh ngắt, rền rĩ vang lên trực tiếp trong đầu Thiên (Truyền âm nhập mật)

“Cậu bé họ Phan.

Mang cháu gái ta.

rời khỏi đây.

Nó.

không được chết ở đây.

Nghe vậy, sự căng thẳng trong lòng Thiên chùng xuống một nửa.

Hóa ra, dù đã hóa thành ác linh vong mạng, chút nhân tính còn sót lại vẫn khiến bà ta hiện hồn để cảnh báo cho đứa cháu gái ruột thịt.

“Ba người bạn học của tôi bị treo cổ.

có phải do các người làm không?

Thiên cất giọng trầm tĩnh, ánh mắt vẫn gườm gườm nhìn ba bóng trắng.

Lời Thiên vừa thốt ra khiến 40 đứa bạn cùng lớp giật nảy mình.

“Quốc Thiên.

mày.

mày nói chuyện với ai đấy?

Một nam sinh lắp bắp, đưa đèn pin rọi vào góc phòng trống trơn.

Trong mắt người thường, nơi đó không hề có ai cả.

Thiên không trả lời bạn, mắt vẫn khóa chặt ba bóng quỷ.

Nữ quỷ nhếch cái miệng đầy máu đen, nụ cười cứng đơ và thê lương.

Bà ta tiếp tục truyền âm vào não Thiên:

“He he he.

Chúng ta không giết.

Kẻ lọt vào Hổ Khẩu (Miệng Hổ)

là do ác nghiệp tự đọa.

Tuyệt Hộ Môn không chứa người sống.

Đi mau.

“ÁAAAA!

Có quỷ!

Quốc Thiên đang nói chuyện với quỷ!

” Đám học sinh nhận ra sự thật, sợ hãi dội ngược lại, nép sát vào nhau như một đàn kiến bị ném vào chảo lửa.

Kiều Phương bưng miệng khóc không thành tiếng.

Cô thừa biết người mà Thiên đang nói chuyện là ai.

“Đi xuống lầu một!

Mau lên!

” Thiên quay lại ra lệnh, giọng đanh thép không cho phép phản kháng.

Ánh mắt của một thiếu niên mười bảy tuổi lúc này uy nghiêm và đáng sợ đến mức không một đứa nào dám hé răng phàn nàn.

Cô giáo Liên được hai nam sinh xốc nách kéo đi.

Cả đoàn người chen lấn, xô đẩy nhau chạy xuống cầu thang gỗ cọt kẹt.

Thế nhưng, vừa đặt chân xuống phòng khách tầng một, tiếng la hét lại một lần nữa nổ ra.

“Hoàng!

Lâm Hoàng đâu rồi?

” Tiếng lớp trưởng thảng thốt vang lên.

Cả đám sững người.

Nhìn quanh quất, trong số bốn mươi học sinh vừa chạy xuống từ tầng hai, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Lâm Hoàng đâu cả.

Giữa không gian ma quái rùng rợn này, một người sống sờ sờ lại bốc hơi không để lại một dấu vết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập