Chương 2: Báo thù cùng học chữ

Đi tới một góc phòng, Vương Khải gõ nhẹ vài cái liền đưa tay nhổ một viên gạch lên.

Phía dưới có một khoảng trống nhỏ, ở trong ẩn chứa một bao vải cũ kỹ.

Mở bao vải ra, phía trong ẩn chứa một số bạc vụn, đây là tiền nguyên chủ tích góp bao nhiêu năm mới để dành được.

Vương Khải hơi kiểm tra lại liền đem số bạc này cất kỹ, cuối cùng chăm chú nhìn về một quyển sách.

Đây cũng là đồ vật nguyên chủ coi trọng nhất, mặc dù hắn không biết chữ nhưng cũng biết đây là một quyển bí tịch võ công.

Nguyên chủ vì không biết chữ nên cũng không học được, kèm theo trước đó cũng không có tiền để học võ vì vậy mới ẩn giấu đến tận hôm nay.

Nếu như kế hoạch của nguyên chủ, hắn cố gắng thêm vài năm kiếm đủ tiền liền bắt đầu học võ, những ai biết biến cố bất ngờ ập đến.

Hiện tại những gì nguyên chủ chuẩn bị đều tiện nghi cho hắn, kèm theo một số bạc vụn trước đó vị tiểu thư kia tặng, hắn xem như miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn để học võ.

Mang một chút hi vọng nhỏ nhoi, Vương Khải bắt đầu đọc sách.

Làm Vương Khải thất vọng địa phương chính là, hắn cũng không hiểu trong sách viết cái gì.

Vương Khải có chút không cam lòng đem cả quyển sách đọc hết, ngoại trừ một số hình ảnh có thể nhìn hiểu ra, tất cả đều hết sức xa lạ.

Thở ra một hơi, kìm nén thất vọng.

Hắn lần nữa đem mọi thứ lần nữa cất đi, chỉ để lại một cái bánh để ăn lấy sức.

Sau khi ăn một nửa cái bánh, Vương Khải hơi chút suy nghĩ liền cất đi.

Tối nay rất có thể sẽ vận động nặng, cũng không thích hợp ăn quá nó.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Vương Khải lần nữa xuất hiện sát khí.

Hắn từ căn nhà bỏ trống kiếm một thanh gỗ, sau khi kiểm tra độ chắc chắn liền bắt đầu ẩn nấp rời đi.

….

Tại một nơi khác, một tên ăn mày vừa đi vừa vừa chửi rủa, nhìn ra được hôm nay hắn không thu hoạch được quá nhiều.

“Mẹ nó, hôm nay lại bị đám rác rưởi kia đuổi đi, rõ ràng nơi đó trước kia là địa bàn của ta”

“Biết thế không vì chút bạc kia đem tiểu tử đánh chết, nếu không cũng không cần phải chịu loại điểu khí này”

“Nhưng cũng không đúng, so với đám bạc kia, chút địa bàn này cũng không quá đáng kể, cùng lắm lại lần nữa tìm một nơi xin ăn mới chính là”

Nghĩ tới số bạc kia, tên ăn mày bước chân cũng không nhịn được nhanh hơn mấy phần.

Về tới một căn nhà bỏ hoang, tên ăn mày không kịp chờ liền đi tới một vị trí, kiểm tra lại gia tài của bản thân.

Nhưng chờ hắn không là mày trắng của bạc mà thay vào đó là mấy viên đá bình thường.

Tên ăn mày có chút sững sờ, không kịp phản ứng.

Đang lúc hắn muốn ngó nhìn kiểm tra xem có lấy lộn hay không thời điểm, cũng là thời điểm hắn bại lộ sơ hở nhất.

Vương Khải trốn ở trên sàn nhà không chút do dự, cả người nhảy xuống.

Côn gỗ không chút do dự hướng tên ăn mày cái cổ đánh xuống, lực đạo vung gậy kèm theo trọng lực gia trì khiến một gậy này hết sức đáng sợ.

Răng rắc

Âm thanh xương vỡ cùng âm thanh gậy gỗ bị gãy gần như đồng thời vang lên cùng một lúc.

Tên ăn mày không chút nghi ngờ bị một gậy này đánh gãy xương cổ.

Hắn lúc này đầu óc đang lâm vào trọng kích, chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.

Chỉ cảm giác cả người như mất đi tri giác, đau đớn tột cùng ấp tới.

Mang theo đau khổ cùng mê mang, tên ăn mày đến chết cũng không biết chuyện gì xảy ra, hung thủ đến tột cùng là ai.

Vương Khải lạnh lùng nhìn cảnh này, trong mắt không chút rung động.

Sau khi chờ một hồi, Vương Khải lúc này mới tới gần đá đá vài cái.

Xác nhận đối phương chết hẳn về sau, hắn lúc này mới lạnh lùng quay người rời đi.

Còn đối phương thi thể?

Không cần quan tâm, để đó vài ngày liền sẽ có người phát hiện.

Nếu như hắn hiện tại muốn phi tang thi thể, sẽ chỉ khiến khả năng bị phát hiện tăng cao mà thôi.

Sẽ không có bộ đầu nào đối với cái chết một tên ăn mày để ý, đừng nói là ăn mày, dù là thường dân chết những bộ đầu này cũng sẽ chỉ làm màu một chút liền kết án.

Trở về căn cứ của bản thân, Vương Khải lúc này mới kiểm tra chuyến này chiến lợi phẩm.

Ba lạng bạc, kèm theo lẻ tẻ một số bạc vụn, đây chính là lần này toàn bộ thu hoạch.

Ba lạng bạc này cũng chính là nguyên nhân dẫn tới nguyên chủ cái chết.

Nguyên chủ cùng tên ăn mày này là đồng bạn hợp tác cũng được mấy năm, nếu không phải vì lần này lợi ích quá lớn, chỉ sợ nguyên chủ cũng không bị giết đi.

Ba lạng bạc vụn này là nguyên chủ cùng tên ăn mày từ một thi thể tìm được, đối phương chết tại ngoài thành vì thế cũng để nguyên chủ tình cờ phát hiện được.

Có được ba lạng bạc này, Vương Khải đối với học võ một chuyện càng thêm có lòng tin.

….

Vài ngày sau, Vương Khải lúc này có thể nói thay hình đổi dạng.

Hắn lúc này đầu tóc gọn gàng, trang phục mặc dù không nói quá tốt, nhưng so sánh với trước đây nói là tưởng chừng như hai người không quá.

Vì để có được bộ dạng hiện tại, hắn đã tốn không ít vụn bạc, đây cũng không là vì bất đắc dĩ.

Vương Khải hắn muốn học võ, trước tiên phải biết đọc được chữ.

Nhưng muốn học chữ, nếu như bộ dáng lúc trước không cần nghĩ liền biết không thể nào.

Vì thế Vương Khải không thể không tốn một ít tiền, trau chuốt lại bản thân một chút, ít ra không để quá bẩn thỉu.

Đi tới một căn nhà tranh, Vương Khải lớn tiếng kêu:

“Phương tiên sinh, ngươi có ở nhà không?

Không để hắn chờ quá lâu, một lão giả từ nhà tranh bước ra, nhìn thấy hắn liền hơi gật đầu chào hỏi.

Vương Khải thấy thế cũng không khách khí đẩy cửa bước vào.

Lão giả này chính là Vương Khải dạy học tiên sinh, hắn tốn mấy ngày tìm hiểu mới tìm được.

Hôm qua đàm luận xong, hôm nay mới chính thực dạy học.

Tổn thế tốn 2 lạng bạc vụn, dạy học 1 tháng, hắn có thể học được cái gì đều là dựa vào bản thân, tổng thể không chịu trách nhiệm.

Nói thật, đối với giá tiền này Vương Khải có chút đau lòng, nhưng đây là giá tiền rẻ nhất mà hắn có thể tìm được.

Hơn nữa vị Phương tiên sinh này đối với dạy học cũng có chút danh tiếng, vì thế hắn mới quyết tâm bỏ tiền.

Không bỏ được thịt không bắt được lang, đạo lý này Vương Khải đương nhiên hiểu rõ.

May mắn vị Phương tiên sinh này đối với hắn học chữ một chuyện không hỏi đến, chỉ chăm chú dạy học, hơn nữa chất lượng dạy học còn không tệ.

Cũng có thể là do xuyên qua, hắn trí nhớ có được to lớn tăng lên, chỉ cần không quá nhiều thời gian liền bắt đầu có thể ghi nhớ không ít.

Đối với cái này, Phương tiên sinh cũng hết sức bất ngờ, còn khen hắn trí nhớ kinh người, nếu như có thể sớm học chữ không chừng có thể thi đậu tú tài, vào triều làm quan.

Đối với cái này, hắn chỉ cười trừ cho xong.

Đã sống lại một lần, hắn đương nhiên muốn tròn giấc mộng võ đạo.

Đây không chỉ là giấc mộng của hắn, mà còn là giấc mộng của nguyên chủ cơ thể này.

Vương Khải tốn gần nửa tháng liền đem sơ bộ mặt chữ học xong, đếm mức độ này hắn đã có thể xem hiểu quyển công pháp kia.

Dù vậy hắn cũng không có ý định ngừng học chữ, hiểu rõ càng nhiều chữ đối với hắn cũng không có chỗ xấu.

Sau này hắn luyện cũng không chỉ một môn võ công, hơn nữa tiền đã tiêu ra đương nhiên phải có được thành quả đáng giá.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập