Chương 17: Chỉ bằng ngươi cũng muốn đoạt xá ta.
"Tiểu tử! Ngươi dám! Dám dùng tà vật này đối kháng lão phu?! Lão phu sống lại, tất sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán!"
Một đạo thanh âm già nua mà âm lãnh, như tiếng xương khô cọ xát vang vọng. khắp động thiên.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay hắn chạm tới, lại phát sinh dị biến, bàn tay hắn… vậy mà trực tiếp xuyên qua cánh hoa như thể chạm vào hư vô!
Quả nhiên không ngoài dự liệu, lần này đã có thể tiếp xúc được với thực thể của đóa hoa, không chút do dự, y lập tức ngắt lấy, một cảm giác thanh lương lan tỏa khắp toàn thân, khiết nguyên lực hư không trong cơ thể cũng theo đó mà reo hò.
Do lúc đầu b:ị thương khá nghiêm trọng, lại thêm trong hồ nước tràn ngập Hư Không nguyên lực, nên nhất thời khiến hắn có phần trầm mê trong việc chữa thương và tu luyện, chính vì vậy, mãi đến lúc này hắn mới có thời gian cẩn thận quan sát toàn cảnh nơi đây.
“A a a a!! Khốn kiếp! Tiểu súc sinh! Ngươi dám thương tổn lão phu?! Lão phu… lão phu nhất định sẽ khiến ngươi c-hết không toàn thây!!” Dòng nước vốn đã cạn kiệt năng lượng, theo đóa tử liên bị thu vào túi càn khôn cũng dần dần tiêu tán.
“Dừng lại! Dừng lại đi! Ngươi thắng rồi! Đừng griết ta!!” Ngay khoảnh khắc khi Lâm Tiêu khẽ động đến chuôi kiếm, thân kiếm khẽ rung lên một tiếng "ong" như than nhẹ, sau đó một đạo hư ảnh mò mịt bỗng phóng thẳng ra từ trong thân kiếm, như thiểm điện lao về phía mỉ tâm hắn!
Thế nhưng, theo từng đọt kiếm khí không gian tàn nhẫn xuyên qua hư ảnh, thần hồn của lão quỷ càng lúc càng mờ nhạt, khí tức từ hung ác chuyển dần sang sợ hãi tột độ.
Sau khi trầm ngâm suy nghĩ trong giây lát, tựa như nghĩ tới điểu gì đó.
“Chỉ cần tha cho ta một mạng… lão phu nguyện dâng lên thần hồn, truyền thừa, linh bảo, tấ cả… tất cả đều là của ngươi!! Chỉ cầu… chỉ cầu một cơ hội sống sót!” Không gian trong động thiên vốn không quá rộng lớn, Lâm Tiêu cũng không tốn nhiều thời gian để cẩn thận dò xét từng ngóc ngách, ở một góc khuất gần như bị bóng tối nuốt trọn, ánh mắt hắn chợt dừng lại, nơi đó, một bộ hài cốt ngồi xếp bằng bất động trên một chiếc bồ đoàn phủ bụi, trên đùi bộ xương ấy, yên lặng nằm một thanh trường kiếm thoạt nhìn đã mang theo khí tức phi phàm.
“Không… không thể nào… Đây… đây là gì… sao lại mạnh đến thế… không, không được…
ta không muốn… tan biến!” Xét theo mức độ phong hóa của xương cốt, vị tiền bối này có lẽ đã ngồi lại nơi đây suốt mườ đến hai mươi năm dài.
Va chạm dữ dội vang lên, thần hồn như có thực thể của lão quỷ kia bị chấn cho bay ngược ra mấy trượng, trong không trung loáng thoáng hiện lên từng vết nứt nhỏ như tỉnh thần sụp đổ.
Chỉ thấy một tầng hư không nguyên lực bắt đầu tụ lại nơi lòng bàn tay, Lâm Tiêu lại lần nữa đưa tay chạm đến đóa tử liên.
Quả nhiên không ngoài sở liệu của hắn.
Ở đáy hồ, Lâm Tiêu lại một lần nữa rà soát, nhưng không phát hiện thêm vật gì đáng giá, lúc này mới phi thân rời khỏi lòng hổ.
Thế nhưng lời chưa đứt, vô số lưỡi kiếm sắc bén từ cánh hoa tạo thành đã như mưa rơi bắn thẳng về phía hư ảnh kia, không chút do dự, không chút lưu tình!
Từng tiếng “xoet xoet” xé gió tít lên, nguyên lực không gian cuộn trào như thuỷ. triều, mỗi một cánh hoa hóa thành một thanh phi kiếm nhỏ, bén nhọn và mang theo chấn động linh hồn mãnh liệt. Chúng tựa như được khắc trận văn cổ xưa, mỗi một lần xuyên qua thân ảnh đều khiến hư ảnh của lão quỷ rung rẩy kịch liệt, vặn vẹo như muốn tan biến trong hư vô.
Hắn từ trong đan điển triệu hoán Hư Không Đế Hoa, đặt tại lòng bàn tay. Sau khi hấp thu khối tảng đá màu đen bên ngoài động thiên lần trước, hiện tại Lâm Tiêu đã có thể mượn Hư Không Đế Hoa để công kích, thậm chí có thể tỉnh lại ngủ say bên trong thần linh.
"Không hổ là linh dược có thể khiến Hư Không Đế Hoa cảm ứng, tuyệt đối không phải phàm vật."
Từng tiếng gào rú thống khổ bắt đầu vang vọng khắp động thiên, ban đầu là giận dữ, oán độc đến cực điểm.
"Ảo ảnh?" Lâm Tiêu hơi nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
"Ẩm!"
Lâm Tiêu cẩn thận quan sát một hồi lâu, xác nhận xung quanh không có dị thường, sau đó mới chậm rãi đưa tay hướng tới đóa tử liên đang lơ lửng trong làn nước tím nhạt.
Mặc dù người này đã chết từ lâu, thế nhưng Lâm Tiêu cũng không vì vậy mà chủ quan.
Cường giả đều có thủ đoạn thuộc về riêng mình, ai biết được vài giây sau có khi lại lòi ra mộ đạo nguyên thần, muốn đoạt xá hắn cũng không chừng.
Trên tay, Hư Không Đế Hoa cấp tốc xoay tròn, theo nguyên lực cuồn cuộn được rót vào từ lòng bàn tay hắn, từng cánh hoa như có sinh mệnh. lần lượt bung ra. Khí tức không gian mơ.
hồ lan tỏa, chồng chất hình thành nên một vòng xoáy như lốc xoáy không gian, chắn ngang trước người hắn như một tấm thuẫn vô hình, vững như bàn thạch.
"Chỉ bằng ngươi cũng muốn đoạt xá ta" "A… Aa a!! Đây… đây rốt cuộc là thứ gì?! Lại có thể tổn thương trực tiếp đến hồn thể của lãc phu" "Ha ha… rốt cuộc cũng đợi được một con cá lọt lưới. Tiểu tử, thiên phú không tệ, thân thể ngươi… vừa vặn thích hợp làm lão phu ký chủ mới!"
Thế nhưng nghi vấn này rất nhanh bị vứt qua sau ót, hắn tự nhận bản thân dù có thể bị vây khốn trong loại ảo ảnh này, nhưng tổn tại trong đan điển hắn, Hư Không Đế Hoa, thì tuyệt đối sẽ không bị lừa gạt dễ dàng như vậy, cộng thêm từ trên thần hoa không ngừng phát tán ra khí tức, cũng chứng minh nó thực sự tồn tại.
Tiếng gào thét xé rách không khí vang vọng toàn bộ động thiên. Thần sắc hư ảnh trở nên dữ tợn, đôi mắt ngập tràn căm hận, sát ý dâng trào đến cực điểm.
Thế nhưng Lâm Tiêu đã sớm có chuẩn bị từ trước, sắc mặt hắn vẫn vô cùng bình tĩnh. Thân hình khẽ động, nhoáng một cái đã biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã ở sau đó mười mét.
Chỉ cần bộ hài cốt này có bất kỳ dị động nào, hắn sẽ không chút do dự vận dụng sức mạnh của Hư Không Đế Hoa để phản kích ngay lập tức.
Lâm Tiêu cũng không vội rời khỏi động thiên này, bởi ngay từ lần đầu đặt chân vào, hắn đã mơ hồ cảm giác được nơi đây không giống một không gian tự nhiên hình thành, mà càng giống như bị người nào đó dùng đại thủ đoạn mạnh mẽ mở ra.
Tuy vậy, cũng không định luyện hóa ngay lúc này, biết đâu về sau còn có đại dụng, hắn lấy r một chiếc hộp ngọc, cẩn thận đặt đóa tử liên vào trong, rồi thu lại vào túi càn khôn.
Giọng nói run rẩy, lạc đi vì kinh hoảng. Vẻ dữ tọn trong đôi mắt hư ảnh dần tan rã, thay vào đó là sự cuồng loạn và cầu khẩn.
Hồi tưởng lại luồng kiếm ý từng cảm nhận được bên ngoài hang động, Lâm Tiêu lập tức nhận ra, khí tức ấy và kiếm ý tỏa ra từ bộ hài cốt này hoàn toàn tương đồng, giống nhau như được đúc ra từ cùng một khuôn. Không cần suy nghĩ nhiều, hắn đã có thể khẳng định: bộ hà cốt trước mắt chính là chủ nhân chân chính của sơn động này.
Thế nhưng điều khiến Lâm Tiêu giật mình chính là từ trên bộ hài cốt ấy, vẫn mơ hồ lan tỏa r¿ một luồng kiếm khí sắc bén đến cực hạn, tựa như có thể xé rách cả hư không, khiến da thịt hắn dù cách một khoảng vẫn từng trận tê dại, tựa kim châm ẩn hiện dưới da.
Một cơn khát cầu mãnh liệt bất ngờ dâng trào trong não hải, nhưng rất nhanh đã bị ý chí cường đại ép xuống, Lâm Tiêu nhìn đóa tử liên trong tay, vui vẻ cảm thán:
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập