Chương 10:
Buổi lễ kết thúc, thân nhân của những người hiến xác di chuyển cùng với các giảng viên, y bác sĩ trong học viện và các cấp lãnh đạo đến khu vực này để nhận lại quan tài.
Mỗi gia đình đều sẽ được hướng dẫn đi đến đúng chỗ của sinh viên tiếp nhận và nghiên cứu chính, bọn họ sẽ chịu trách nhiệm tường thuật lại toàn bộ công việc thường ngày của mình cho thân nhân người hiến.
Cũng như giải thích sơ bộ về các thành tựu đạt được trong quá trình nghiên cứu, bình thường buổi nói chuyện giữa hai bên chỉ kéo dài chừng năm phút, phần thời gian còn lại để cho người nhà nhìn mặt lần cuối.
Dù sao nếu như thân nhân không có ai làm trong nghề bác sĩ, vậy thì có nói nhiều cũng không được ích gì.
Nhưng đôi khi các sinh viên cũng gặp được thân nhân là người trong nghề, hai bên có thể tr chuyện qua lại về chủ đề nghiên cứu.
Cũng coi như bổ sung thêm kiến thức chuyên ngành cho nhau, dù gì người có thể vào được học viện Quân Y và Kĩ Thuật Quốc Gia với tỉ lệ chọi một trên hai trăm năm mươi, nói là người tầm thường thì rất khó tin.
Mười lăm…hai mươi…ba mươi…bốn mươi lăm phút, rồi một tiếng đồng hồ cứ thế lặng lẽ trôi qua, vị trí đẹp nhất trong hàng.
Chiếc quan tài màu trắng sữa cùng với các hoạ tiết trang trí tình tế nổi bật nhất trong hàng, có cậu thiếu niên dáng người cao lớn, ăn mặc lịch thiệp toát lên khí chất nhất trong hàng, vẫn đang chờ đợi một người nào đó bước tới.
Trời dần thoáng đãng hơn nhiều, nhưng cũng đồng nghĩa với những tia nắng chói chang lúc mười giè sáng đổ hết xuống đầu.
Thân nhân của người hiến phần nhiều đã tản đi chẳng còn lại mấy người, dù sao bọn cũng cần phải đưa cơ thể đến lò thiêu hoặc khu mộ phần để hoàn thành việc chôn cất.
Các cấp cán bộ đã về trước theo dòng người vì còn công việc, sân không vắng người nhưng lại ngập trong sự sự im lặng kì lạ.
Các giảng viên, hiệu trưởng và y bác sĩ đứng nhìn từ phía xa, đều trầm ngâm không biết nên nói gì.
Năm ngoái hình như cũng là cậu thiếu niên này, một mình đứng lặng đến tận chiểu, cuối cùng tự bỏ tiền mua một cái áo quan phù hợp với người hiến, cũng tự mình chỉ trả các loại chi phí liên quan.
– Không ai liên lạc được với thân nhân của người hiến sao ?
– Vâng thưa hiệu trưởng, từ một tuần trước giáo sư Vân đã thông báo lên không thể liên lạc được với gia đình của người hiến, còn gửi các tài liệu liên quan lên cho chúng ta.
Yêu cầu chỉ khi nào người nhà bên kia gây khó đễ hãy dùng đến.
Hiệu trưởng của cả học viện là một người phụ nữ trầm tính, và cực kì hà khắc trong công việc.
Mọi người thường thấy bà mặc trang phục theo lối các bác sĩ truyền thống, khi đi xử lí công vụ hoặc giảng dạy trong một số buổi học đặc biệt.
Mặc dù nhìn bà khá trẻ, làm cho hầu hết các sinh viên đều đoán chắc mẩm rằng bà cùng lắm hơn bốn mươi một chút là hết cỡ.
Nhưng sự thật lại là một người phụ nữ đã ngoài năm mươi lăm, chẳng qua vì là giáo sư đầu ngành chuyên nghiên cứu về cách thức hoạt động của da và cơ bắp, cho nên biết một chút thủ thuật dưỡng nhan đặc biệt.
Đối với cậu sinh viên năm hai duy nhất của khoa nghiên cứu cơ thể người mà nói, bà vừa có chỗ yêu thích cũng có chỗ thấy khó hiểu.
Yêu thích thì đơn giản, vì cậu ta là sinh viên quân y duy nhất trong trường dám nhận công việc trực đêm quanh khu vực hành lang và nhà xác vào đúng khung giờ mươi hai và ba giờ sáng.
Cũng là sinh viên duy nhất trụ được đến hơn một năm khi làm việc này.
Điều làm bà thấy khó hiểu cũng không có gì lạ, ví dụ có thể kể đến như sự tận tâm của cậu tt trong công việc trực đêm chẳng hạn, hoặc là thái độ tốt qua mức kì lạ đối với xác của những người hiến.
Hay những lần bà xem lại camera tại khu vực hành lang và trong nhà xác, phát hiện vào đúng hai khung giờ mà cậu ta đi trực, hàng loạt các camera an ninh đều sẽ bị nhiều dẫn đến mất hình, trong một vài trường hợp thì lại thấy giống như có cái gì đó không rõ hìn! dạng, tương đối phi thực luôn theo sau lưng cậu nhóc này.
Cả hai tuy đều có thể giải thích được ở góc độ khoa học và nhân tính, nhưng chẳng biết tại vì sao bản thân một người không tin vào ma quỷ, đi theo chủ nghĩ vô thần như bà lại mơ hồ cảm thấy ở xung quanh cậu thiếu niên này, lẩn khuất một cái gì đó không thể giải thích thàn! lời.
– Tới mười một giờ nếu vẫn không có ai đến thì thử gọi thêm hai lần nữa.
Nếu như vẫn không nhận được hồi âm, thì gửi điện tín thông báo cho gia đình.
Chúng ta hoàn thành theo đúng thủ tục.
Hiệu trưởng nheo mắt quan sát thật kĩ Minh Phát trước khi quay trở lại phòng làm việc, tướng mạo khôi ngô tuấn tú, đôi mắt có thần, phong thái điểm tĩnh trước những sự kiện không mong muốn.
Nếu chiếu theo sách xưa, kiểu người giống như cậu thiếu niên này chắc hẳn thuộc vào dạng được phúc đức cực kì sâu dày của tổ tiên trong tông tộc gia trì, hoặc là được trời đất phù hộ, không sợ hãi người chết, càng không có khái niệm về u hồn bóng quế – Có lẽ giống như giáo sư Vân đã nói, cậu nhóc này là một hạt giống tốt để chú tâm bồi dưỡng.
Trời càng về trưa, nắng càng trở nên gắt góng hơn, gần như nhấn chìm cả người cậu trong cá nóng oi bức của độ giữa tháng mười hai.
Nhưng Minh Phát vẫn chọn đứng nguyên ở vị trí cũ, để mặt cho ánh sáng mặt trời thể hiện sức mạnh của mình, Diệu Nhi sau khi đi ăn sáng v: máy quay theo như lời dặn của giáo sư vừa kịp chạy về, nhìn thấy đàn ánh đứng phơi mình dưới nắng thì hớt hải cầm dù đi qua.
– Anh Phát, anh sao thế.
Trời nắng vậy mà sao anh không vào trong mát đứng, có chờ thân nhân của người hiến cũng không cần tự hành h-ạ mình thế chứ.
Lỡ say nắng bị bệnh thì sao ?
– À Diệu Nhi em về rồi đấy à, không cần quá lo đâu.
Anh nam nhi trai tráng chút nắng gió này thì ăn nhằm gà.
Hơn nữa…ừm…nghe có vẻ hơi cảm tính một chút, nhưng anh không muốn để cô gái này nằm ở đây một mình.
Diệu Nhi khẽ nghiêng đầu dùng ánh mắt cực kì khó hiểu chăm chú quan sát biểu cảm trên mặt đàn anh khi nói ra những lời này, cũng không phải cô không tin, chỉ là nhất thời hơi khó để chấp nhận rằng đàn anh của cô.
Một người luôn kiệm lời, làm việc chăm chỉ và không sợ mấy chuyện kinh dị cô thường hay kể, lại có thể nói ra những lời ấy.
– Không phải bình thường mỗi lần em nhắc đến mấy chuyện kinh dị trong trường học, trong kí túc xá.
Anh đều nói mình là người vô thần, tín đồ của chủ nghĩa duy vật và không tin trên đời có tồn tại những thứ siêu nhiên hay sao.
Bây giờ lại nói là không muốn cô gái này cô đơn Như anh hay nói với em đó, c.hết rồi thì cái gì cũng không cảm nhận được, làm sao mà có cảm giác cô đơn chứ.
Minh Phát nghe đàn em đặt câu hỏi, chính bản thân cũng tự nhiên rơi vào trầm ngâm không biết đáp thế nào.
Cũng không rõ tại sao, vừa rồi mình lại nói ra những lời như thế, bởi nếu như tin trong cơ thể thật sự có linh hồn, vậy khác nào nói rằng ma quỷ trên đời thật sự tổn tại, vì vốn dĩ ma quỷ là một dạng hiện thân của linh hồn.
Còn nếu nói rằng linh hồn chỉ là một dạng khác của năng lượng không có tri giác, không có cảm xúc.
Vậy thì cái gọi là cảm giác cô đơn mình vừa nói là có ý gì.
– Anh công nhận có một số chuyện không thể dùng logic bình thường để giải thích, còn những lời nói vừa rồi của anh cũng đểu là lời thật lòng.
Mà thôi, nãy đi ăn sáng có mua đổ ăt cho anh không ?
– Em có mua rỔi, còn mua ở một cửa hàng lớn luôn ấy nhé.
Lúc em đi ngoài đường, có nghe mấy anh giao hàng nói là chỗ đó bán vừa ngon, vừa nhiều mà giá lại còn hợp lí nữa.
Cho nêr em mới bắt xe đi mua, tuy có hơi xa một chút nhưng mà đáng đồng tiền lắm luôn á.
– Anh cảm ơn, vất vả cho em rồi, tiền thừa em cứ cầm luôn đi không cần đưa lại cho anh đâu, coi như anh cảm ơn em đã giúp anh đi mua bánh mì.
Mà giáo sư vừa kêu em chạy đi lấy máy quay hửm?
Minh Phát nhận lấy túi bóng đựng hai ổ bánh mì từ tay Diệu Nhi, lấy ra một ổ gở lớp giấy bao quanh bên ngoài rồi mới cắn thử một miếng xem thử hương vị mà con bé đánh giá là vừa ngon vừa nhiều như thế nào.
Vỏ bánh mì giòn rụm, cắn vào là cảm nhận được luôn cả mùi rau xanh cùng với vị ngọt của thịt heo sốt cà chua,…mới miếng bên ngoài đã đậm đà thí này.
Đêm qua bận bịu khiến cho năng lượng bị thâm hụt nặng, đã thế sáng giờ còn chưa kịp lấy gì bỏ bụng, cho nên cái mùi thơm lừng này làm nước miếng muốn tràn hết ra ngoài, chẳng mấy chốc mà cậu đã nhai hết.
– Bánh mì ngon nha, Diệu Nhi em giỏi ghê luôn á, anh học ở đây cả năm trời mà đâu biết có chỗ bán ngon thế đâu.
Em cho anh xin địa chỉ của quán nha, từ bây giờ chỗ đó là quán ruột của anh luôn.
– Em may mắn thôi à.
Lúc định đi mua thì nghe mấy anh giao hàng nói chuyện với nhau á, nên em đi mua thử.
Anh ăn ngon miệng là được rồi ạ.
Nhưng mà thân nhân của người hiến vẫn chưa đến sao ạ, cũng trễ lắm rồi mà.
Em thấy những người khác đã về hết rồi.
Diệu Nhi vừa nói, vừa mở chai nước suối chuyển qua cho đàn anh, Minh Phát nhận lấy rồi tuông cái ực một ngụm lớn hết cả nửa chai mới ngừng lại.
Nãy giờ đứng đây đã khát khô cả cổ, lại còn ăn thêm ổ bánh mì nữa mới ác, uống nước chậm thêm chút có khi lại mắt nghẹn ở cổ họng rồi quy tiên luôn thì khổ.
Uống xong lại thở, thở xong lại uống tiếp, làm hai ba lần đã hết luôn chai nước năm trăm milliliter.
– Thông thường thì sẽ giống như mọi người, gia đình đến nhận lại xác của thân nhân mang về chôn cất theo dự định của họ.
Tuy nhiên, anh đang nói là tuy nhiên thôi nhé, sẽ có một số trường hợp giống như thế này.
Có thể vì mối quan hệ giữa thân nhân người hiến và người hiến không được tốt, mà họ không đến nhận lại xác.
Cũng có thể là vì ngại phải lo ma chay cho nên không đến nhận lại xác, tuy nhiên cũng tỉ lệ gia đình người hiến đã chuyển đi nơi khác, hoặc thậm chí là ra nước ngoài nên không thể liên lạc để bàn giao.
– Vậy thì chúng ta phải làm sao ạ?
– Đâu có làm sao, nhà trường sẽ đứng ra lo liệu việc hoả táng cho những người hiến không c‹ thân nhân đến nhận thôi.
Chỉ là không có lễ lớn, lễ nhỏ như thường lệ mà em hay thấy.
Diệu Nhi không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn Minh Phát rồi lại nhìn qua chiếc quan tài màu trắng sữa, được trang trí với các hoạ tiết cầu kì rất bắt mắt, khác hẳn với những chiếc quan tài cô từng nhìn thấy.
Chọt câu nói của giáo sư bị gợi lại trong tâm trí, khiến cho cô càng hiểu thêm một chút nữa về những con người ở bên cạnh mình.
Người c-hết rồi, vạn sự tất tán, yêu hận tình thù, theo gió tan.
Minh Phát nhìn cô gái nhỏ trầm ngâm che ô cho mình thì bật cười, một tay đưa qua đỡ lấy chiếc dù màu xanh đậm, một tay vỗ nhẹ lên bờ vai nhỏ hơi run rẩy như một lời động viên.
-Vìbiết rằng sinh mệnh con người rất yếu ớt, cho nên càng phải quý trọng cơ hội được sống Chúng ta là những bác sĩ nghiên cứu cơ thể người trong tương lai, lại càng phải cố gắng hơn nữa, nghiên cứu nhiều hơn, chữa được nhiều bệnh hơn.
Có thể giúp cho một người nửa đêm nay phải c:hết, sống được đến sáng ngày hôm sau, là sứ mệnh cao cả mà từng y bác sĩ như chúng ta chấp nhận gánh lấy mà.
Em cũng đừng nghĩ nhiều quá, giống như giáo sư hay nói ấy, người c:hết rồi thì còn tiếc thương làm gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập