Chương 12:

Chương 12:

Toàn bộ khuôn viên của cơ sở mai táng Đại Hương không tính là lớn lắm, nhưng nếu lần đầu đi vào nơi này, mà dám tự ý đi lại lung tung thì khả năng bị lạc sẽ rất cao.

Dù sao thì toàn bộ cơ sở cũng là một tổ hợp của rất nhiều bộ phận cùng làm việc với nhau, có các hành lang liên thông giữa những khu vực riêng biệt.

Bình thường cũng không có nhân viên qua lại để hỏi đường, Minh Phát dắt tay Diệu Nhi đi ngay phía sau lưng của ông chủ Hương bá-m sát không rời nửa bước.

Dù chẳng phải lần đầu tiên đến, nhưng mà cái bầu không khí cổ quái luôn quẩn quanh khắp cả hành lang hướng rẽ, cùng với cái lối thiết kế đường đi khiến cậu thấy không được an tâm cho lắm.

Toàn bộ cơ sở hệt như một mê trận khổng lồ, được các kiến trúc sư và thầy phong thuỷ dày công nghiên cứu ra để giam giữ hoặc trấn yểm cái gì đó, giống như mấy truyện kinh dị trên mạng hay viết.

Thậm chí là cả người sống chỉ cần bất cẩn có lẽ cũng sẽ phải chịu chung số phận.

Khó giấu được sự tò mò trong lòng, Minh Phát bước nhanh lên phía trước thêm một chút, vẫn tiếp tục duy trì khoảng cách tiếp xúc an toàn, những giữa hai bên đã gần như sóng vai mà bước.

Ông chủ Hương là người kinh doanh, tự nhiên cũng nhìn ra ý tứ trong hành động.

Vui vẻ mỉm cười, không đợi cậu lên tiếng hỏi đã chủ động giới thiệu sơ lược qua toàn bộ lịch sử của nơi này.

– Cơ sở mai táng Đại Hương tính đến ngày nay đã kinh doanh được gần ba mươi năm, cũng.

có thể xem là cái nghề truyền thống mà các cụ trong gia đình để lại.

Thật ra hồi trẻ ta cũng không có ý định tiếp tục theo nghề này, nguyên nhân chắc là hai cháu cũng đoán được ít nhiều rồi.

Nhưng mà đúng là nghề chọn người, ta khởi nghiệp cái gì cũng thất bại, làm đủ ngành nhưng.

đều đi vào ngõ cụt.

Đường cùng chọn tiếp tục công việc của gia đình vậy mà lại ăn nên làm ra.

Minh Phát mỉm cười gật đầu với ông chủ Hương, khi cùng trò chuyện cũng chủ động khom người thấp xuống một chút, hơi gập nhẹ lưng lại để lắng nghe nhưng.

Cũng không phải cậu sợ vì khoảng cách giữa hai người, mà mình sẽ nghe không rõ nhưng lời đối phương nói.

Mà chỉ đơn giản là cách mà cậu biểu hiện sự tôn trọng của mình với đối phương, thái độ cầu tiến, và mong muốn được lắng nghe những điểu người kia nó.

Sau khi nghiền ngẫm một chút, cậu sinh viên trẻ khẽ gật nhẹ đầu xác nhận rồi mới ôn tồn đáp lời.

Không vì bản thân trẻ được tiếp xúc nhiều với thông tin mà ra vẻ ta đây hiểu biết, cũng không vì bản thân học vấn cao, hiểu biết tri thức hơn người mà thể hiện.

Cuộc trò chuyện giữa cậu cùng với ông chủ Hương, có thể không cùng một giá trị quan, hay thế giới quan, nhưng nhất định có cùng một nhân sinh quan.

– Cháu lại nghĩ bởi vì bác đã từng khởi nghiệp, đã từng nếm trải cảm giác thất bại, cho nên tích luỹ được rất nhiều kinh nghiệm trên thương trường.

Khi quay về tiếp quản công việc của gia đình, vừa có kinh nghiệm từ những lần vấp ngã, vừa có hỗ trợ vì là nghề truyền thống và tài lực mà gia đình hỗ trọ.

Các yếu tố, thiên thời địa lợi và nhân hoà đều đạt đến ngưỡng chín mùi, cho nên thành công của bác hiện nay có thể nói là một điều tất yếu.

– Khà khà.

cách diễn giải này cũng rất hay.

Hiếm khi ta gặp được người trẻ bằng tuổi cháu, có được suy nghĩ chính chắn đến thế.

Hậu sinh khả uý, xem ra giáo sư Vân đã tìm được người vừa đủ tài lẫn đức để kế thừa y bát cả đời của ông ấy.

Nhớ khi trước lần nào gặp mặt, ông ấy cũng nói với ta người trẻ càng ngày càng không được.

– Bác quá lời, trình độ của cháu so với các đàn anh, đàn chị trong học viện cũng chỉ xứng đứng hạng ba mà thôi, có thể giáo sư nhìn thấy được tiềm năng gì đó của cháu, cho nên dốc sức bồi dưỡng cũng không chừng.

Nhưng cháu lại có một câu hỏi, cháu thấy lối kiến trúc củ:

toàn bộ nơi này hơi lạ, chắc là bác đã tốn không ít tiền mời chuyên gia phong thuỷ đến thiết kế đúng không ạ ?

– Hửm, cháu còn biết cả thuật phong thuỷ nữa sao, quả nhiên là sinh viên học viện, không có người nào tầm thường.

Đúng là mười lăm năm trước khi tiến hành cải tạo lại toàn bộ cơ sở mai táng đã xuống cấp, ta có đến Lô Châu Trung Quốc để mời một vị đại sư phong thuỷ nổi tiếng đến giúp đỡ công tác xây dựng.

Toàn bộ kiến trúc cũng như cách bài trí đều do ông ấy.

cùng với đội kĩ sư quyết định, ta không hiểu biết nhiều về phương diện này cho nên không dám ý kiến gì.

Thế nào cháu nhìn ra cái gì đặc biệt sao ?

-À không có ạ.

cháu cũng chỉ biết được chút ít kiến thức phong thuỷ khi đọc qua sách báo mà thôi, vừa hay thấy kiến trúc của nơi này hơi lạ nên hơi tò mò mới hỏi thử.

Thắc mắc đã được giải quyết, Minh Phát không còn điều gì muốn hỏi thêm nữa, cho nên lại giống như ban đầu chủ động chậm bước chân hơn một chút kéo giãn khoảng cách của hai người với nhau như cũ.

Cử động tỉnh tế của cậu lọt vào trong mắt của ông chủ Hương cũng.

xem như một kiểu trả lời, ông lại tiếp tục hướng mắt về con đường trước mặt.

Rẽ qua lại một vài góc hành lang, và đúng như cậu suy nghĩ mỗi đoạn đều được đặt gương vuông cao chừng một mét bảy hơn.

Dưới chân giá gỗ chỗ ít ai để ý được dán giấy vàng, vẽ mực chu sa.

Cũng không biết vị sư phụ phong thuỷ người Trung Quốc kia dùng lối kiến trúc này để an hồn, đối với cơ sở mai táng Đại Hương là tốt hay xấu.

Khu vực nhà trang Lễ cùng với lò thiêu nằm ở phía bên phải, hứng phần lớn ánh nắng mặt trời trước giờ chiểu cho nên đặc biệt ấm áp.

Lúc cả ba người vừa tới nơi, buổi lễ nhỏ bên trong cũng hoàn thành, chỉ còn lại một vị sư già mặc cà sa bạc màu vẫn ngồi trước Linh c-:

ữu, vừa gõ mỡ vừa đọc kinh cầu siêu.

Đây là hạng mục được cậu nhờ nhà trang Lễ chuẩn bị riêng cho cô, vì biết Ánh Như là một người Phụ nữ sùng đạo, luôn sống theo tôn chỉ chân thiện mỹ của phật giáo.

Minh Phát chỉ đứng ngoài khoanh tay, lẵng lặng đối nhìn vào trong, tuyệt nhiên không bước vào phá hỏng buổi lễ đã cử hành.

Mãi cho đến khi tiếng vang trầm ấm kết thúc, sư thầy hoàn thành công việc đứng lên, chiếc quan tài được đẩy đến hệ thống băng chuyền để đưa về lò thiêu ở phía sau cậu mới nhấc chân bước theo nó.

Bóng dáng của thiếu niên cao lớn, nhưng mang theo vẻ trầm lặng như có tâm sự khó nói, khi bước gần như sóng vai bên cạnh áo quan làm người dõi mắt theo sau không khỏi suy ngẫm.

Rốt cuộc thì tình cảm giữa người với người là gì ?

Lò thiêu đã được chuẩn bị từ trước, vậy nên khi cửa lò mở toang sức nóng ở bên trong thoát ra hun cho người đứng ở gần một phen giật mình.

Chắc là bởi vì đã có kinh nghiệm từ lần đi cùng giáo sư, cho nên lúc này Minh Phát chẳng những không giật mình lùi về sau, mà ngược lại còn thấy hơi ấm toả ra từ đó, như đang xua đi cái lạnh thấu xương của mùa đông và cái hàn khí âm trầm của lò thiêu.

Hai bó hoa ly trắng mà cậu yêu cầu cũng đã được nhà tang Lễ chuẩn bị đặt trên nắp quan tài, điểm xuyến như hoa tuyết trên thân gỗ.

Đợi cho Minh Phát đi kiểm tra lại một vòng xung quanh áo quan và gật đầu hài lòng, các nhân viên của nhà trang Lễ mới tiếp tục công việc củe mình.

Một người đi qua gạt cần điểu khiển, tiếng cành cạch.

cành cạch của bánh xe khi chạy trên đường ray băng.

chuyền vang lên bên tai mọi người, như đoàn tàu.

cuối của nhà ga sắp ngừng hoạt động, càng đi xa đi xa hơn.

Cuối cùng khi cánh cửa lò thiêu đóng lại, tiếng bụp giòn tan như còi tàu, người ta mới giật mình ngẩng đầu lên, biết rằng chẳng thể nào gặp được nữa.

Lửa cháy bùng làm nhiệt độ xung quanh lò thiêu chậm rãi tăng, các nhân viên lò hoả thiêu sau khi cài đặt xong chế độ tự động cho hệ thống thì cũng hướng dẫn mọi người ra bên ngoài chờ đợi.

Giờ đã qua giữa trưa, mặt trời qua đỉnh đầu dẫnánh sáng lui dần về phía bên kia của dãy nhà, hai người ngồi trên hàng ghế dài của sảnh chính, nhìn một nhóm mới đến đang được các tiếp tân hướng dẫn làm thủ tục, có người già người trẻ, có đàn ông phụ nữ.

Cả mội đại gia đình đầu đội khăn tang, mặc áo trắng đến để tiễn đưa người thân đi nốt đoạn đường cuối cùng xuống hoàng tuyển.

Cô đàn em nhỏ chăm chú nhìn theo hàng người nối dài, rồi bất giác vô thức quay đầu nhìn đ về hướng lò thiêu đã bị bỏ lại thật xa ở phía sau.

Trong đôi mắt long lanh luôn sáng ánh sự hồn nhiên, bây giờ có một tầng mây mờ mịt không rõ quẫn quanh.

– Em sao thế Diệu Nhi ?

– Dạ, em không sao ạ.

chỉ là nhìn gia đình bên kia nhiều người cùng đến đưa thân nhân của họ, rồi nhìn lại bên này chỉ có mỗi em với anh.

Tự nhiên em thấy hơi buồn cho số phận của chị Ánh Như mà thôi, một người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi như thế mà kết cục thì lại.

– Người sau khi tắt thở thì nhận thức đã không còn, cho nên có bao nhiều thân nhân đến thăm viếng hay đưa tiễn đi chăng nữa, trên thực tế hoàn toàn không có ý nghĩa.

Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là hành động nhất thời của người ở lại muốn an ủi tâm hồn họ mà thôi.

– Dạ là sao ạ ?

Cô bé hơi ngẩng đầu lên người đàn anh đang ngồi bên cạnh mình, chỉ thấy anh cũng nhìn cô mỉm cười, không phải một kiểu động viên tỉnh thần, cũng chẳng giống khi người ta muốn ar ủi ai đó.

Diệu Nhi chỉ thấy một nụ cười chân thật, thoải mái và dễ dàng cảm nhận được, không giống như bình thường luôn bị che lấp bởi râu tóc bờm xòm, khiến nó trông hơi kinh dị.

Nụ cười làm cho những suy nghĩ bâng quơ trong.

đầu cô trôi qua trong vô thức.

Quả đúng như các đàn chị ở cùng trong kí túc xá hay nói với cô, nhìn trai đẹp cũng là một kiểu uống thuốc bổ.

– Quan điểm của con người hiện đại về cái c-hết đã khác với trước kia rất nhiều, họ cho rằng người ta chỉ thật sự c-hết khi không còn ai trên đời này nhớ đến họ nữa.

Còn cái c-hết về mặt vật lí, tức là khi ta ngừng thở, trái tìm không còn đập để đưa máu và oxi lưu thông khắp cơ thể, chỉ là một dạng biểu hiện cuối cùng ra bên ngoài mà thôi.

– Ý anh là, một người có thể đã c-hết ngay khi đang sống sao ?

– Hùm.

y học đương nhiên sẽ không công nhận cách nói này, dù sao bản chất của sự sống trong góc nhìn y khoa là một dạng tồn tại thuần tuý.

Cho nên c-hết não hay người thực vật cũng được tính là một kiểu sống.

Tuy nhiên nếu đứng ở góc nhìn thời đại mà nói, một người đã c:

hết từ khi còn sống thì có vẻ đúng.

Nhưng thôi đừng bàn đến cái này, anh với em đều mới chỉ ngót hai mươi tuổi hơn, cuộc đời phía sau còn rất dài, học hành thì chưa xong, đã th ăn chơi cũng không tới, cứ tính đến mấy chuyện c-hết chóc làm gì.

Giờ chuyện quan trọng hơn là cùng anh đi ăn trưa nè, anh biết một quán ăn gia đình ở gần đây, lần nào đến đây anh với giáo sư cũng ghé vào ăn.

Minh Phát đứng lên phủi hết lóp bụi mỏng dính trên quần áo, xong rồi mới chìa bàn tay ra kéo Diệu Nhi cùng đứng dậy.

Một lớn một nhỏ, một trai một gái đi sóng vai bên nhau, nói cười về những video hài hước người ta hay đăng trên mạng xã hội, chỉ là chiều cao hơi lệch chuẩn lúc đầu nhìn qua thì có chút lạc quẻ, nhưng chú ý sẽ thấy cậu thiếu niên dường như rất để tâm đến cô gái nhỏ này, mọi hành động nhỏ nhặt đều có liên quan mật thiết đến sự thoải mái của thiếu nữ.

Minh Phát có thói quen không nói chuyện khi đang ăn com, vậy nên cả buổi cậu chỉ tập trung với đồ ăn, tay không nghỉ ngơi gắp liền một miếng tàu hủ dồn thịt bỏ miệng, ăn nhồm nhoàm vui vẻ.

Chỗ này là quán ăn gia đình, lúc trò chuyện nghe bà chủ giới thiệu mới biết cả gia đình đã kinh doanh hơn bốn mươi năm, thậm chí còn lâu đời hơn cả cơ sở mai táng Đại Hương ở đối diện.

Bà chủ lại còn đứng bếp chính từ năm hai mươi tuổi, cho nên kinh nghiệm phong phú, làm món nào cũng đậm vị ăn không bị ngấy hay ngán, đặc biệt là món đậu hủ dồn thịt xào với nước sốt cà chua ăn cực kì hao cơm.

Diệu Nhi ngồi đối diện thì gọi thêm một bát canh khổ qua đồn thịt để ăn cùng với đậu hủ bên này.

Dù bản thân cũng thuộc dạng người kén ăn thường tự nấu chứ không mua ngoài, nhưng vẫn phải giơ ngón cái công nhận tay nghề nấu ăn của bà chủ quá đỉnh.

Nước canh khổ qua húp vào không có vị đắng chát, cắn một miếng cảm nhận được vị mềm mại của khổ qua cùng với thịt tan dần trong miệng, hậu vị còn hơi chút ngọt nhẹ.

Bình thường tự nấu cô cũng chỉ ăn được một chén cơm hơi đầy đã no, vậy mà bây giờ ăn hẳt ba chén vẫn cảm thấy mới lưng lưng bụng, ăn khoẻ tới mức làm đàn anh ngồi đối diện bất ngờ, vừa nhìn cô vừa mỉm cười.

Nhưng để cho cô không ngượng ngùng bỏ ăn giữa chừng, cậu vẫn lên tiếng

– Em cứ ăn thoải mái đi, hết thì mình lại gọi thêm đồ ăn.

Phải có thực thì mới vực được đạo.

-Dạ.

vâng.

Diệu Nhi cúi mặt hơi ngượng ngùng, cũng tại đồăn ngon quá làm cô quên mất mình đang đ cùng với đàn anh chứ không phải ở một mình, mà chắc là bởi vì đang đi cùng đàn anh cho nên cô mới thốt nhiên quên mất mình nên cử xử như một quý cô chứ chẳng phải cô bé mới lớn.

Là bởi vì cộng hưởng cừng tính cách của anh ấy chăng, cô gái nhỏ hơi ngẩng đầu chú ý biểu hiện phía đối diện, suýt chút nữa thì cười sặc.

Minh Phát tay múc muỗng cơm lớn, miệng nhai nhồm nhoàm ăn hệt mấy con hổ bị bỏ đói mà cô thấy trong mấy chương trình hoang dã.

Hoàn toàn không có chút nào dáng vẻ thanh lịch vốn dĩ.

Đàn anh ăn xong trước, đứng lên uống nước rồi đi thẳng tới chỗ tính tiền thanh toán, lúc quay về còn mang thêm cho cô một ly.

– Anh cứ nghĩ là em sẽ kén ăn lắm chứ, không ngờ lại dễ nuôi vậy.

Mấy món ăn gia đình giống như thế này, nhiều cô còn không chịu ăn đâu.

– Em không có dễ nuôi đâu nha, em cũng kén ăn lắm đó.

Tại cô nấu ngon quá nên em mới ăn hơi nhiều chút thôi, nhưng mà sao anh lại trả tiền nữa vậy.

Phải để em trả chứ, sáng anh vừa mời em ăn rồi mà.

– Anh là đàn anh của em, vậy nên anh mời em ăn cơm là lẽ thường tình mà thôi.

Nếu như em thấy ngại, có thể làm vài món quà nhỏ nhỏ tặng anh.

Về phần quà gì, phải xem tâm ý của em À.

mà cho anh được phép nhiều chuyện chút nhé, anh có nghe giáo sư nói nhà của em ở gầt đây, sao em không ở nhà mà lại ở kí túc xá thế.

Cả hai bước chậm rãi khỏi quán ăn, vừa tản bộ cho xuống cơm vừa nói cười.

Minh Phát vốn.

không phải kiểu nhiều chuyện, rảnh rỗi thì đi tọc mạch cuộc sống của người khác, nhưng nhìn cô đàn em có vẻ căng thẳng lại không biết phải làm gì để xoa dịu bầu không khí, cho nên chỉ đành kiếm chút chút đề chung giữa hai người.

– Vâng nhà em cách trường trường hơn hai mươi cây, hồi lúc mới nhập học mẹ em cũng bảo sáng đi chiều về cho tiện, nhưng em ngại bố mẹ vất vả.

Với cả em nghĩ mình cũng là sinh viên đại học rồi, không thể lúc nào cũng sống trong sự bảo bọc của cha mẹ nữa.

Em muốn thử tự lập, thử tự quản lí và đưa ra quyết định cho cuộc sống của mình.

Còn anh thì sao ?

– Ây da, mới tí tuổi đầu thôi mà suy nghĩ đã chín chắn dữ.

Đợi đến lúc em tốt nghiệp trở thành bác sĩ, chắc là già đời còn hơn cả anh nữa ấy chứ.

Còn anh ấy hả?

Anh không sống ở k:

túc xá.

Hồi năm nhất thì anh thuê trọ ở gần trường, đầu năm nay anh kí được hợp đồng làm việc lâu dài với trường, được cấp một phòng trực riêng.

Nên giờ anh sống ở trong trường luôn, tính ra thì tiết kiệm được một khoản không nhỏ tiền thuê nhà mỗi tháng.

Mà anh nói r tự lập thì tự lập, cũng đừng cố gắng gồng mình tỏ ra mạnh mẽ với cả thế giới ngoài kia, nếu lúc nào đó em cảm thấy không ổn thì hãy về nhà, anh thấy không có liều thuốc chữa trị tâm hồn nào tốt hơn chính gia đình đâu.

Minh Phát vẫn còn đang luyên thuyên đủ thứ về sức mạnh của tình cảm gia đình, vừa nói vừa bước về phía trước, chọt quên mất người đi bên cạnh mình đã dừng chân lại một nhịp.

Diệu Nhi chăm chú quan sát bóng lưng đàn anh, dù cho người đó lúc nào cũng cười, cũng nói đủ thứ chuyện vui vẻ, tương lai đầy hứa hẹn.

Nhưng không biết tại vì sao cô luôn cảm thấy anh ấy là một kẻ cô độc, lạ lùng và dường như không thuộc về bất kì thứ gì của thế giới này.

Lúc hai người quay lại sảnh chính thì công tác nhặt xương cũng như xay xương đã hoàn thành, toàn bộ tro cốt của cô Nguyễn Nhật Ánh Như đặt trong một cái hủ sứ được trang trí cực kì tỉnh xảo, các hoạt tiết nổi bật lên trên vỏ của hủ tro cốt chứng tỏ tâm ý của người đặt hàng.

Minh Phát nhận lại, sẵn tiện hoàn thiện luôn các giấy tờ cần thiết rồi mới đưa cho cô nhân viên sảnh chính đóng lại thành một tập hồ sơ để gửi về cho trường.

Đây là thủ tục bắt buộc để đảm bảo các quyền lợi của hai bên, xong xuôi hết thì chừng mười lăm phút xe của cơ sở mai táng đến đưa hai người tới nghĩa trang đã được cậu đặt hàng trước.

Là một tổ hợp nghĩ trang được phân chia ra thành rất nhiều khu vực chôn cất khác nhau, tuỳ vào nhu cầu của người nhà mà lựa chọn một chỗ phong thuỷ tốt để người mất an nghỉ.

Nghĩa trang được xây dựng ở vùng ngoại ô thành phố, được nhà nước quy hoạch để làm nơi mai táng cho nên có quy mô cực kì lớn, chia thành các cổng ra vào cho từng khu riêng biệt tuỳ thuộc vào giá đặt.

Xe hơi chở hai người đi qua cổng B thuộc khu nghĩa trang có phân khúc tầm trung, cho nên quang cảnh rộng rãi và thoáng đãng với những hàng cây lâu năm năm hai bên con đường, lâu lâu lại nhìn thấy một vài nhân viên vệ sinh đi quét dọn và lau chùi các ngôi mộ đảm bảo không gian xanh sạch đẹp.

Vị trí mộ phần đã đặt với cơ sở mai táng gần với nơi an nghỉ của một người quen cũ, cho nêr Minh Phát cũng không lạ đường chọn đi phía trước, Diệu Nhi thì cầm máy quay theo sau lưng cố gắng không rời xa đàn anh.

Đi sau cùng là nữ nhân viên của cơ sở theo hướng.

dẫn, cô cũng là người trực tiếp nhận điện thoại liên lạc lúc sáng.

Ánh mắt sát bóng lưng cao lớn phía trước, vừa có tò mò lại thêm một tí hứng thú.

– Cậu Minh Phát, chúng tôi đã hoàn thiện tất cả theo đúng yêu cầu của cậu.

Không biết chất lượng dịch vụ lần này có khiến cho cậu hài lòng không ?

Minh Phát đi vòng quanh ngôi mộ vừa mới hoàn thiện công tác xây dựng, kiểm tra kĩ càng từ trên xuống dưới các chỉ tiết nhỏ nhặt mà mình yêu cầu.

Cũng không phải là bản thân khó tính thích đi soi lỗi để bắt chẹt người khác, nhưng tính chất công việc nó thế không làm khác được.

Chừng năm phút sau khi xác định mọi thứ đã hoàn công đúng như yêu.

cầu, mới hài lòng gật đầu mỉm cười trả lời.

-À.

vâng, chất lượng dịch vụ của cơ sở mọi người vẫn tốt như lúc trước.

Em rất hài lòng vớ chất lượng.

Vậy chúng ta hoàn thành nốt các thủ tục bàn giao chứ ?

– Vâng cơ sở mai táng Đại Hương rất vui vì quý khách hàng hài lòng với dịch vụ.

Thủ tục giấy tờ chúng tôi đều đã chuẩn bị, mời cậu đọc kĩ và kí tên.

Mỗi người đều có công việc của mình, Minh Phát cũng không muốn làm phiền hai bên quá nhiều.

Cậu đặt chiếc hủ đựng tro cốt qua một bên rồi mới cẩn thận đọc một lượt từ trên xuống dưới toàn bộ giấy tờ hoá đơn, mặc dù họ cũng có thể xem là chỗ quen biết, nhưng suy cho cùng thì làm ăn là làm ăn, đã là công việc thì phải có nguyên tắc rõ ràng.

Tránh sau này hai bên cùng khó xử, chừng mười phút đọc hết từ trên xuống dưới mới hài lòng mỉm cười, lấy bút ra kí tên xác nhận.

Hai bên cũng xem như bàn giao hết thủ tục cần thiết, cô nhân viên đưa cho cậu một bản, bản còn lại thì cơ sở bên họ sẽ mang về lưu trữ phòng khi nhà trường yêu cầu truy xuất dữ liệu.

– Cảm ơn cậu Minh Phát đã tin tưởng sử dụng dịch vụ của cơ sở mai táng Đại Hương, chúng tôi xin chúc cậu thật nhiều sức khoẻ và đạt nhiều thành tựu trên con đường học thuật.

Lần sau nếu có cơ hội, cơ sở mai táng Đại Hương rất mong được tiếp tục làm việc cùng cậu.

Àvà cả cô Diệu Nhi, chúng tôi rất mong được cơ hội làm việc cùng hai người trong tương lai.

– Vâng, chúng em cũng chúc chị nhiều sức khoẻ.

Nếu như có cơ hội nhất định sẽ hợp tác cùng mọi người.

Cô nhân viên cúi đầu rồi quay người, chẳng mấy chốc đã lại lên xe khuất dạng hẳn sau những hàng cây lâu năm xanh mướt một màu.

Minh Phát không quá chú ý đến, cậu lấy từ trong ba lô ra chổi nhỏ cùng với khăn lau.

Bắt đầu công việc dọn dẹp sơ qua cả hai ngôi mộ, trước tiên là chỗ mới vừa làm xong trên bia đá ghi lại toàn bộ thông tin của người mất.

Phần mô thứ hai nằm ngay bên cạnh, lúc cậu bước qua dọn dẹp Diệu Nhi cũng vừa hay lia máy quay qua đó.

Trên bia là di ảnh của một người phụ nữ xinh đẹp, nhìn vào năm sinh năm mất thì cô ấy mời chừng hai mươi lăm tuổi, tên là Uyên Ngọc Tuyết Liên.

Dựa vào thái độ quan tâm của đàn anh, cùng với một số dữ kiện mà các nhân viên thuộc cơ sở đã nói, thì đây hẳn là người hiến xác nghiên cứu đầu tiên của anh ấy.

Sau khi quét dọn sạch sẽ toàn bộ, Minh Phát mới khui cái thùng carton đã được nhân viên trước khi đi chuẩn bị, lấy các vật dụng thường đặt ở mộ ra bên ngoài trang trí cho chỗ mới.

Bình thường thì sẽ có nhân viên phụ trách làm toàn bộ, đương nhiên sẽ không tốn thêm tiền dịch vụ, nhưng cậu muốn tự mình làm cho nó ý nghĩa.

Diệu Nhi đã tắt máy quay, cất lại vào bên trong ba lô xăn tay áo chạy qua lấy khăn phụ giúp đàn anh lau chùi cả hai ngôi mộ.

Nhìr thấy đàn em hăng hái nhảy vào làm việc, lời từ chối vừa đến miệng tự nhiên chạy tọt lại vào bụng, cậu hơi khẽ gật đầu biểu thị thành ý của mình.

– Anh Phát mộ phần bên này là của người hiến nghiên cứu đầu tiên phải không ạ?

-Ừm đúng rồi, mộ phần này là người hiến nghiên cứu đầu tiên của anh.

Cô ấy tên là Uyên Ngọc Tuyết Liên, nếu như cũng có gia đình thì năm ngày nữa là vừa đúng tổ chức giỗ đầu cho cô ấy.

Hôm nay đưa thêm một người nữa đến, cũng coi như mang cho cô ấy một người bầu bạn.

Sau lời nói, cả hai chợt rơi vào im lặng không bên nào biết mình nên nói gì tiếp với đối Phương.

Cho nên hai bên chủ động cúi đầu, chú tâm vào công việc dọn dẹp trước mắt như một cách lãng tránh.

Chừng mười lăm phút sau cả hai ngôi mộ đều được lau chùi sạch bon, Minh Phát mới bắt đầu bày biện các món đồ trang trí ở trong thùng carton lên mộ mới, đều là đồ sứ được đặt làm riêng, màu men trong ngần còn được chạm khắc các hoa văn tỉnh xảo.

Hai bộ đồ sứ của hai ngôi mộ khác nhau, vậy mà khác biệt một trời một vực với tất cả những mẫu đại trà khác.

Bày biện xong xuôi, Minh Phát mới lấy ra hai bó nhang còn sót lại trong thùng thắp lửa thổi khói.

Mùi trầm hương nhè nhẹ lan tràn trong không khí, quyện với gió đông đi vào cánh mũ làm người ta lưu luyến khôn nguôi.

Diệu Nhi nhìn thấy đàn anh đốt hơi nhiều nhang, cũng hiểu anh muốn chia cho mình cho nên tự động bước lại đỡ lấy không đợi anh lên tiếng.

Vái, cầu phúc rồi mới cắm nhang, đây là văn hoá tâm linh bình thường của hầu hết người á đông, mặc dù cả hai đều là những người đi theo chủ nghĩa duy vật biện chứng.

Nhưng ở mộ góc độ nào đó mà nói, họ với tư cách những người ở lại vẫn muốn tin vào một sự phù hộ vô hình nào đó giúp mình càng thêm vững bước về phía trước.

Chỉ là chính bản thân Diệu Nhi cũng không biết đàn anh có cùng suy nghĩ như thế hay không.

Hoặc giống như cách anh ấy thường hay nói, chỉ đơn thuần đang hoàn thiện một chuỗi thủ tục đã được lập trình sẵn.

Lúc cả hai người đang dọn dẹp xung quanh chuẩn bị rời đi, một người đàn ông chắc phải hơn sáu mươi tuổi dáng người cao gầy.

Mặc cái áo bảo vệ màu xanh nước biển, cùng chiếc quần tây và đôi giày tây kiểu cũ đã sờn đến bạc màu bước tới gần.

Người đàn ông chủ động dừng lại, cách xa hai người một khoảng, xong mới nhẹ nhàng cởi chiếc mũ bảo vệ trên đầu Ôm trước ngực cúi đầu chào hỏi cả hai người, phong cách lịch thiệp cùng cử chỉ nhã nhặn hệt!

như mấy quý ông châu âu trong mấy bộ phim cũ cô từng xem.

Cái khí chất khác lạ ấy đột ngột ập tới, khiến cho hình tượng về một người bảo vệ già cỗi, chậm chạm và có phần khó tính đến mức gắt gỏng ở trong nhận thức của Diệu Nhi hoàn toàn sụp đổ.

Minh Phát cũng cảm nhận được có người đến, lúc cậu choàng tỉnh quay đầu, mới thấy bác bảo vệ đã chào mình từ xa.

Không chút chậm rãi cũng gật đầu, nghiêng người đáp lễ.

– Chúng ta về thôi em.

– À.

dạ vâng.

Nhưng mình không nói gì với bác ấy sao anh?

– Bác ấy là người khiếm thính, cũng không biết ngôn ngữ kí hiệu.

Những gì cần nói anh đều viết trong thư, nếu như em cũng muốn chào hỏi bác ấy vài câu, anh có thể cho em một bức.

– Vâng được a.

Con đường vắng thẳng tấp ngậm trong bóng mát kéo dài ngút tầm mắt, trên đầu một màu xanh rực rỡ, có hai bóng người trước sau cùng nhau tản bộ rồi cùng nhau chờ đợi tại trạm xe buýt vào lại thành phố.

Nghĩa trang lớn đã ở lại phía sau lưng, trước lúc bước qua cả hai tạt ngang phòng trực của bác bảo vệ.

Để lại đó hai phong thư TỔi mới lướt qua, một phong theo kiểu cổ kính bên trên còn được nhỏ sáp đỏ đóng dấu mộc, một bức khác có màu hồng nhẹ hoạ tiết đáng yêu, dán hình gấu nhỏ để niêm phong.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập