Chương 6: Chuẩn bị hậu sự
Minh Phát bước qua ngưỡng cửa, cái lạnh quen thuộc lại một lần xuyên qua lớp áo đánh thẳng vào da thịt.
Cả người khẽ run lên một cái, xong thiếu niên không sợ tà cơ bản chả thấy gì kì lạ, chỉ quay người cẩn thận đóng lại rồi mới bắt đầu công việc quen thuộc của mình.
Dùng cái đèn pin cực sáng, chỉnh về chế độ chiếu rộng để rọi sáng hết tất cả các ngóc ngách trong phòng.
Đương nhiên kết quả thu được hôm nay cũng giống như thường lệ, hoàn toàn không có gì cái gì kì lạ.
Minh Phát thở nhẹ một hơi, gió thoát khỏi miệng hoá thành một lớp sương mờ giăng kín gương mặt.
Đôi lúc đi kiểm tra phát hiện không có gì kì lạ, trong lòng vừa có chút an tâm nhỏ nhoi, nhưng cũng lại len lỏi một tia nhàm chán.
Nếu như có cái gì đó hơi kì lạ, chắc là thú vị hơn…
Nghĩ đến đây, hắn giận không thể tự tát cho mình một cái thật mạnh.
Nhận công việc đi kiểm tra nhà xác, người ta còn cầu không phát hiện cái gì đó kì lạ không hết, mà hắn lại thấy điều đó nhàm chán, đúng thật là chê mình sống được quá lâu rồi.
Xác nhận bên ngoài đã không có gì kì lạ, cậu hài lòng lại tiếp bước qua một cánh cửa, đi vào phòng chứa các tủ xác.
Thủ tục trước tiên vẫn là đeo găng tay y tế vào.
Căn phòng lạnh không chỉ có các tủ chứa xác, mà còn được trang bị thêm một dãy các giường như giường phẩu thuật.
Nếu như bình thường thì chỗ giường này sẽ không được sử dụng đến, tuy nhiên trong một số ca học mà nhiều lớp bị trùng lịch, các giảng viên có thể dùng tạm chỗ này để giảng dạy thực tế.
Minh Phát thả chậm bước chân đi qua vài giường trống, đến chỗ chiếc giường cuối dãy được trùm vải trắng kín kẻ, có người nằm bên trên…đương nhiên là người chết thì mới nằm ở chỗ này.
Cậu cố duy trì nhịp thở đều đặn, chậm rãi kéo tấm vải trùm xuống, để lộ ra một gương mặt vừa có thể nói là quen thuộc, cũng có thể nói là lạ lẫm.
Đôi bàn tay thiếu niên được bao bọc bởi mấy lớp bao tay y tế mang theo hơi ấm nhè nhẹ của một người còn đang sống sờ sờ, từ từ xoa lên gương mặt của cỗ tử thi lạnh lẽo, nhẹ nhàng mà trìu mến tựa như là người thương ở trước mắt.
Gương mặt lạnh lẽo và vô cảm, làn da đã hơi dần chuyển sang sắc tím vì máu thịt không còn vận động để nuôi dưỡng cơ thể.
Tuy nhiên dưới tác dụng của một vài thứ thuốc đặc biệt được tiêm vào cơ thể, nhìn cô hiện tại lại giống như người chỉ vừa mới tắt thở vài tiếng đồng hồ, chứ không phải một cỗ thi t-hê đã lưu lại nơi này được gần ba tháng.
Cô gái đã ngoài ba mươi tuổi, ấy thế mà gương mặt ấy vẫn còn lưu giữ mãi nét thanh xuân, cái dáng vẻ thanh thuần và dịu dàng khiến người ta tiếc nuối vì đã vô tình đánh mất, nếu không dựa vào hồ sơ mà chỉ nhìn mặt để đoán tuổi, thì Minh Phát nghĩ cô chắc chỉ tầm hai mươi ba, hai mươi bốn là cao.
Hôm nay cậu mang theo ba lô, bên trong đựng đủ các loại đồ trang điểm đắt tiền mà những cô gái hiện đại cực kì thích dùng đến.
Món nào cũng ngốn của cậu vài triệu đến cả chục, nhưng trong lòng thiếu niên lại chẳng cảm thấy tiếc tiền khi sắm chúng tí nào.
Chí ít thì đây là những việc mà bản thân có thể làm với người đã cống hiến thân xác cho y học, và nó cũng là việc nằm trong phạm vi năng lực.
Cậu đặt ba lô xuống, lấy hết đồ nghề bên trong đặt lên chiếc xe đẩy thuốc.
Sau khi đã sắp xế{ đâu vào đấy, mới cẩn thận chấp tay kính cẩn cúi người.
Cái này không phải là một hành vi mang tính tâm linh, mà chỉ đơn giản là sự tôn trọng tối đa mà một người sống có thể dành cho người đrã k-huất.
– Xin cảm ơn cô, cảm ơn vì trong suốt ba tháng vừa qua đã giúp cho tôi hiểu thêm về cơ thể người.
Hôm nay có lẽ là lần cuối cùng mà chúng ta gặp nhau, hãy để tôi giúp cô về với đất mẹ trong dáng vẻ xinh đẹp nhất.
Minh Phát lấy ra một sắp tài liệu dày cộm từ tủ, ở bên trong ghi lại tất cả những thông tin cá nhân mà n-gười c:hết đã cung cấp trước khi hoàn tất thủ tục hiến xác.
Ngoài ra còn có thêm các thông tin cá nhân khác như những trang mạng xã hội thường dùng, các hình ảnh cá nhâr của cô gái kia.
Từ một tháng trước thì cậu đã bắt đầu suy nghĩ đến chuyện nên an táng cho cô như thế nào là hợp lí nhất, cho nên trong thời gian rảnh rỗi sau giờ học, hoặc là giờ nghỉ trưa mỗi ngày.
Cậu đã tìm kiếm các thông tin liên quan đến cuộc sống của cô trước khi mất, nguyên nhân dẫn đến cái chết, những thói quen hay là sở thích được ghi lại bên trong hồ sơ, ngay cả tính cách và những mối quan hệ cũng được điều tra cực kì kĩ càng.
Thậm chí là vào mấy ngày chủ nhật không bận công việc, Minh Phát sẽ bắt xe dựa theo địa chỉ được ghi lại bên trên hồ so.
Tới tận nơi mà cô đã từng sống để hỏi thăm mọi người xung quanh, gặp gỡ người thân và bạn bè của cô gái để hiểu sâu hơn.
Ở trong mắt một vài người, có lẽ việc mà cậu thiếu niên này đang làm có chút kì lạ.
Hoặc nói trắng là giống như mấy tên biến thái, chuyên theo đuôi nữ sinh ở trong mấy câu chuyện mười tám cộng.
Có lẽ vì bọn họ không hiểu được ý nghĩa của việc mà cậu đang làm, lí tưởng mà cậu đang theo đuổi, mà thật ra những chuyện như thế trong cuộc sống thường nhật cũng chẳng có thiếu gì.
Khá may là giáo sư cho dù không hiểu tại vì sao cậu lại phải bỏ nhiều công sức như thế cho một người đã chết, nhưng ông chẳng những không phản đối việc làm ấy, mà còn gửi yêu cầu với nhà trường hỗ trọ chỉ phí đi lại.
Lật sổ tay ghi chú về ngay trang được đánh dấu, tại trên đầu của trang giấy ghi đơn giản mộ cái tên bốn chữ nhưng chiếm tới tận bốn dòng, Nguyễn Nhật Ánh Như.
Ở dưới là chỉ chít những gì mà một tháng qua cậu thu thập được.
Đi từ cuộc sống trước kia, rồi lại đến nguyên nhân dẫn đến cái chết, ngày giờ làm thủ tục hiến xác với bệnh viện.
Sang một trang mới là các thông tin cá nhân như thói quen hằng ngày, món ăn yêu thích, quyển sách yêu thích, màu sắc hợp mệnh, loại váy yêu thích, kiểu trang điểm thường dùng và cuối cùng là ước mơ đang dang đỏ.
Phần cuối cùng được cậu note lại cẩn thận, kèm theo một dòng chữ nho nhỏ.
Khi có cơ hội, nhất định tôi sẽ thay cô thực hiện.
Trước tiên cần phải tẩy trang cho thật sạch sẽ rồi mới bắt đầu trang điểm, cậu lấy một tấm bông thấm ướt nước tẩy trang rồi mới cẩn thận lau hết gương mặt cho cô.
Dù có đang trang điểm cho người c-hết, cơ thể không còn cảm nhận được khó chịu hay đau đón trong quá trình thực hiện, nhưng Minh Phát vẫn cực kì nhẹ nhàng, động tác chậm rãi dịu dàng như chăm sóc gương mặt cho một người vẫn còn hơi thỏ.
Sau khi đã làm sạch làn da thì mới hướng đến công đoạn tiếp theo, phong cách trang điểm khi còn sống của cô hướng đến sự tối giản, tập trung chính vào việc duy trì sự tự nhiên của làn da chứ không qu‹ khắc khe trong việc che đậy các khuyết điểm.
Vì tập trung chính vào dưỡng da, duy trì vẻ đẹp tự nhiên, nên lớp nền được Minh Phát đánh rất nhẹ và mỏng, chủ yếu để tái hiện lại màu sắc làn da như khi còn sống.
Sau đó mới dùng một lớp kem che khuyết điểm mỏng.
Chỉ chừng năm phút là giải quyết xong vấn đề làn da, dù sao thì tay nghề của cậu cũng còn hơi kém, cho nên không thể tái hiện lại giống hệt như khi còn sống.
Nhưng chí ít thì cũng được chừng tám mươi, chín mươi phần trăm.
Kế tiếp là kẻ mắt..
.công đoạn này thì hoàn toàn là do cậu tự quyết định.
Thật ra cũng do không biết bình thường cô thích kiểu kẻ mắt nào, cho nên cái gì không biết thì cứ theo vẻ đẹr được các bậc tiền nhân đi trước đề cao, mắt Phượng mày ngài là chuẩn chỉnh.
Nói thì nghe dễ, chứ bắt tay vào làm mới thấy kẽ được mắt phượng không có nhanh như mấy video trên mạng hướng dẫn chút nào.
Loay hoay cả một buổi trời mới xong được mi mắt, lông mày.
Tuy nhiên phần còn lại thì dễ hơn nhiều rồi, đánh phấn má hồng.
Son môi đỏ nhạt như màu trái đào vừa mới chín.
Gương mặt an tĩnh như đang ngủ vùi trong giấc nồng, giờ thêm một lớp trang điểm lại tựa nàng công chúa trong truyện cổ tích mà bà hay kể, đang chờ đợi một vị hoàng tử nào đó đến đánh thức.
Sau đó sống hạnh phúc đến trọn cuộc đời, đương nhiên cuộc sống thực khắc nghiệt hơn, kết thúc không giống như cổ tích mà mọi người muốn nghe Chiếc váy dài đã được cậu chuẩn bị từ trước, mua ở một cửa hàng tương đối đắt tiền trong thành phố.
Hôm rảnh rỗi đi mua còn trúng ngay ngày mọi người săn sale, phải xếp hàng mấy tiếng đồng hồ mới mua được, nhưng mà được cái giá khá tốt cho nên cũng coi như không bỏ công.
– Muốn mua được cái váy này cũng không phải chuyện đơn giản đâu nha, cho nên dù không đúng kiểu cô thích, thì cũng đừng chê nhé.
Tôi sẽ buồn lắm đấy.
Kiểu váy mới này hơi lạ, trông bên ngoài nó khác hẳn với những kiểu mà cậu từng mua cho cô trước đây, bên trong cũng không có cả hướng dẫn sử dụng.
Làm cho thiếu niên phải loay.
hoay cả buổi thời, thử đi thử lại đủ kiểu mới mặc vào được.
Nhưng đúng là đồ đắt tiền có khác, mặc lên rồi thì thần thái toát ra khác hẳn khi mặt quần áo bệnh viện.
Đúng là quá hài lòng với chất lượng của sản phẩm.
Minh Phát chắc mẩm ngay ngày mai phả lên ngay một bài đánh giá tốt về sản phẩm này cho cửa hàng đó.
Chỉnh trang lại kiểu tóc nữz là xem như phần chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai đã xong xuôi hết, cậu gật đầu vô cùng hài lòng.
– Giờ tôi đi về phòng chuẩn bị hồ sơ cho cô đây, sáng ngày mai tôi sẽ lại đến sớm để kiểm tra thêm một lần nữa.
Đừng quá lo lắng, tôi đã đặc biệt chọn mua một kiểu hòm và hộp tro cốt rất hợp cho cô rồi.
Chỉ cần ngày mai bàn giao cho gia đình cô nữa là được, mà cũng không biết bên kia thế nào.
Đã liên hệ vài ngày rồi mà không ai bắt máy.
À quên mất, nghe nói cô rã thích nhẫn, tôi có mua một cái.
Nhưng phải sáng ngày mai mới đeo cho cô được, phải chờ tôi đấy nhé.
Cậu ngoái lại thêm một lần, nhưng cuốc bộ vẫn vậy từ từ bước ra khỏi phòng, cánh cửa nặng nề được thiếu niên khép lại.
Rồi lại thêm một lớp cửa khác cũng được đóng kín, tiếng cạch lạnh lẽo tuần tự vang lên.
Như một thói quen đã quá đổi thân thuộc, tiếp đón ánh mắt ấylà dãy hành lang sâu hút với những ánh đèn như bị bóng tối nuốt chửng, mang theo nỗi u tĩnh và lạnh lẽo đến kì lạ.
Tiếng gót giày gõ trên sàn nghe lộp cộp, tựa như gõ thẳng vào trái tim.
Cạch, cạch…cạch…
vọng mãi ở sau lưng cho đến khi bóng lưng chìm vào màn đen đặc mới ngưng lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập