Chương 9:
Hội trường buổi sáng không nhiều người, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là các sinh viên trong đội tình nguyện và nhóm tân sinh viên đi cày điểm rèn luyện đang chạy đi chạy về, sắp xếp ghế ngồi cho các lãnh đạo, chuẩn bị chỗ cho thân nhân của những người hiến xác, hoặc là băng rôn, biểu ngữ trên sân khấu cho buổi phát biểu ngắn.
Minh Phát quét mắt nhìn, cảm giác hoài niệm chọt loé lên không có đầu đuôi.
Cảm giác giống như một lần nữa quay về nửz năm trước, đứng ở vị trí kia chờ đợi.
– Minh Phát, em có phải là Minh Phát học sinh của giáo sư Vân không ?
– Vâng, em chào tiến sĩ.
Không ngờ hôm nay cô cũng đến.
Em tưởng giảng viên của khoa kĩ thuật hôm nay sẽ được nghỉ chứ.
Tiến sĩ Hà sốc đến không khép được miệng cảm thấy thế giới quan của mình vừa chịu một trận đả kích không hề nhỏ, phải chăm chú quan sát cậu thiếu niên trước mắt.
Nghe có vẻ hơi kì cục, nhưng ấn tượng về cậu học sinh duy nhất của giáo sư Vân ở trong mắt cô, là một nam sinh ăn mặc luộm thuộm, râu tóc bờm xờm che phủ cả đôi mắt.
Gương mặt luôn mang một nét âm u quái dị, làm người ta rợn tóc gáy mỗi khi lướt mắt qua.
Mặc dù cô cũng đã từng nghe các sinh viên nữ trong khoa bàn tán về cậu tân sinh cực kì đẹp trai của khoa nghiên cứu cơ thể người, ngay cả đoá hoa hồng nổi tiếng của khoa giải mã thông tin, sinh viên có năng lực khiến tiến sĩ thấy tự hào nhất cũng phải công nhận vẻ đẹp đặc biệt không giống ai.
Thực tế thì lần đầu hai người gặp mặt là vào khoảng cuối của học kì hai, lúc đó đúng là thấy hơi thất vọng với vẻ ngoài của cậu ta.
Nhưng có lẽ vì bản tính tò mò và một chút hiếu kì của con gái đối với con trai, cô nhiều lần thử hình dung nếu như cậu thiếu niên này biết chăm chút cho bản thân hơn một chút.
Cạo bỏ râu, cắt tóc gọn gàng và mặc quần áo hợp với cơ thể, thì vẻ ngoài sẽ trông như thế nào.
Sau nhiều lần suy diễn liền rút ra nhận định, nhan sắc có lẽ ở mức ưa nhìn, dù sao chiểu cao của cậu nhóc này cũng rất ấn tượng, có thể xem như một điểm cộng lớn trong mắt con gé yêu cái đẹp.
Nhưng mà đẹp trai thì chắc là không có khả năng, hoặc cũng có thể do gu thẩm mũ của giới trẻ nay khác với cô cũng không chừng.
Nhưng mà lần này thực sự gặp được Minh Phát trong trạng thái thực thi nhiệm vụ quan trọng, mới ngẫm được câu không thể chỉ nhìn lướt qua một vật đã đưa ra đánh giá tổng thể.
Thậm chí còn nghĩ nếu như mình trẻ ra chừng năm sáu tuổi, chắc chắn là phải cố gắng theo đuổi cậu nhóc này một phen.
– Trông ngoại quan của em khác với bình thường quá, làm cô mới đầu còn tưởng là nam thầy nào, định chạy qua xin số điện thoại liên lạc để mời đi uống nước tâm tình đó.
– Tiến sĩ cứ đùa hoài, em trông chỉ khác với bình thường một chút thôi.
Do hôm nay là ngày quan trọng mà.
– Minh Phát, em học được cái tính khiêm tốn này từ giáo sư Vân phải không.
Cô nói thật nhé, em hôm nay thay đổi không phải chỉ là một chút thôi đâu, mà là rất nhiều, rất nhiều chút đấy.
Mà giáo sư Vân đâu, ông ấy không đi cùng em sao ?
Tiến sĩ Hà mỗi khi nhắc đến thầy của cậu, tự nhiên cách nói chuyện cũng sốt sắng hơn hẳn, mặt hơi ửng hồng còn khoé môi thì động nhẹ cực kì trông chờ.
Người trong cuộc như ông giáo thì mù tịt chả biết trời trăng mây gió gì, chứ người ở ngoài ai cũng thấy rõ mồn một, tiết sĩ Hà thích giáo sư dữ lắm rồi.
Nhưng tiếc là giáo sư Vân lại giống y chang một khúc cây cái gì cũng không biết, nói chung là tình huống giữa hai người họ rất ối dổi ôi, y chang mấy bộ romcom tình cảm kẹo bông mà cậu hay đọc trên mạng để griết thời gian.
– Vâng tiến sĩ, giáo sư hôm nay có cuộc họp quan trọng cho nên không đến được.
À phải rồi, em có thứ này muốn gửi cho giáo sư.
Minh Phát vừa nói, vừa đưa tay vào trong túi áo tìm kiếm.
Lát sau cậu mới đem ra một tấm thiệp mời cỡ nhỏ, kích thước gần giống với một tấm danh thiếp.
Bên trên có logo của nhà hàng bánh ngọt nổi tiếng trong thành phố.
Tiến sĩ nhìn qua là nhận ra ngay, bởi vì cô cũng.
thường hay mua bánh ngọt ở đây.
– Lần trước em có nhờ tiến sĩ giúp đỡ, đây là quà cảm ơn của em.
Giáo sư Vân cũng rất thích ăn bánh ở đây, vừa hay buổi chiều hôm nay ông ấy cũng rảnh, tiến sĩ mời ông ấy đi ăn cùng cho vui.
Tấm thiệp chuyền qua tay, bên trên cũng ghi rõ là phiếu đặt bàn cùng với thẻ giảm giá năm mươi phần trăm.
Cô nhận lấy mà không khỏi ngạc nhiên, nhà hàng bánh ngọt nổi tiếng khắr thành phố không chỉ vì chất lượng đồ ăn tuyệt hảo, mà còn vì phong cách bài trí cực kì tỉnh tế, thu hút lượng lớn giới trẻ đến check in ngắm cảnh, hay những người sáng tạo nội dung sẽ tới quay video.
Cho nên lúc nào cũng trong tình trạng đầy bàn, muốn đặt được một chỗ mà còn có cả phiếu giảm giá năm mươi phần trăm không phải chuyện đơn giản.
Chỉ là lúc muốn ngẩng đầu hỏi cái gì đó, Minh Phát đã cúi chào rồi đi qua một bên sắp xếp công việc của mình.
Cô giảng viên thở một hơi nhẹ, cất cẩn thận tấm thiệp vào trong áo, không khỏi cảm thán.
Haiz, phải chi tên kia có được chút đầu óc giống như học trò của mình thì chuyện theo đuổi cũng không mệt đến thế.
Nhưng mà tên nhóc này cũng không tệ, vẻ ngoài rất được, lại còn biết cách làm việc.
Minh Phát đi chậm rãi, lúc lướt qua các nữ sinh đều ngoái đầu nhìn cậu một cái, rồi lại bàn tán xem người kia là sinh viên của khoa nào, thuộc viện quân y hay là kĩ thuật, thậm chí có người còn bạo dạng chạy tới muốn xin số liên lạc, nhưng cậu đã khéo từ chối họ.
Khu vực quan tài của người hiến được sắp xếp ở một bên khác, được các sinh viên của viện quân yÿ trông chừng.
Ở đây đa phần đều là các sinh viên năm ba và năm tư thuộc đội tình nguyện, đều là người quen cho nên không quá bất ngò.
Lúc gặp nhau chỉ gật đầu, mỉm cười chào hỏi Giữa một hàng các quan tài màu gỗ lim truyền thống, thì chiếc quan tài màu trắng sữa, điểm xuyến các hoa văn tỉnh xảo do đích thân cậu lựa chọn lại trở nên cực kì nổi bật.
Quan tài được đặt ở đầu hàng, có ánh nắng chiếu vào càng thêm lung linh hơn, cậu đi quanh nó một vòng chủ yếu để kiểm tra xem lúc nãy vận chuyển qua đây có làm sứt mẻ hay hư hỏng chỗ nào không.
Kết quả rất tốt, mọi dấu vết nước sơn đều chi tiết y như ban đầu, không có dấu vết sức mẻ nào do vận chuyển gây nên.
Quả nhiên là đội ngũ chuyên nghiệp có khác, vừa nhanh vừa chắc tay.
Đi qua một bên lật thử sổ tay, có lẽ vì tính cách yêu thích tự do.
Cho nên trong hồ so ghi cô mong muốn sau khi hoàn thành công tác nghiên cứu, cơ thể mình có thể được hoả táng rồi rải tro trên đỉnh núi.
Đóng lại sổ tay, di nguyện của người mất chỉ là một phần, quan trọng hơn vẫn là quyết định của gia đình.
Minh Phát nhất điện thoại bấm số, đầu danh bên kia từ từ bắt máy, giọng nói của người phụ nữ thanh thoát hỏi người ở đầu dây bên kia muốn đăng kí dịch vụ gì.
– Tôi là Minh Phát sinh viên của học viện Quân Y và Kĩ Thuật Quốc Gia, tháng trước đã đặt lịch hoả táng người mất vào hôm nay, không biết bên mọi người đã có chuẩn bị xong chưa.
– À vâng, chào cậu Minh Phát.
Tôi đã tra được thông tin đặt lịch của cậu rồi, đúng là vào hôm nay.
Lò thiêu tại cơ sở chúng tôi luôn trong trạng thái sẵn sàng, không biết khi nào cậu cùng.
gia đình sẽ đưa người mất đến, nếu như đang trên đường đi chúng tôi sẽ lập tức cho người chuẩn bị ngay.
-À không gấp, tôi chỉ gọi điện để xác nhận lại thôi.
Vậy xin cảm ơn cô, à mà cô cho tôi hỏi, Phần mộ mà tôi đặt đã được chuẩn bị xong chưa, có làm theo đúng như các yêu cầu mà tôi gửi đi vào tháng trước không.
Nếu được cô có thể gửi cho tôi số điện thoại của người quản lí khu vực đó được không, tôi có chút chuyện muốn hỏi.
– Vâng, mộ phần mà tháng trước cậu yêu cầu đã được chuẩn bị hoàn tất, bên chúng tôi đã gử mail có hình ảnh toàn cảnh, trong mail cũng có số điện thoại của người quản lí.
Không biết cậu Minh Phát còn yêu cầu nào khác không.
– Có gửi mail rồi là được rồi, để tôi đi kiểm tra lại xem sao.
Vậy xin cảm on cô, chúc cô một ngày tốt lành.
– Vâng, cảm ơn cậu, chúc cậu một ngày tốt lành.
Trung tâm mai táng Đại Hương xin cảm ơn quý khách đã tin tưởng sử dụng dịch vụ của chúng tôi.
Minh Phát vào email kiểm tra hộp thư, quả đúng là có mail do trung tâm mai táng bên kia gửi đến.
Cậu nhấp mở ra đọc thử nội dung bên trong, đầu tiên là một bức thư cảm ơn đơn.
giản của cơ sở mai táng Đại Hương, chủ yếu là cảm ơn sự tin tưởng của khách hàng khi sử dụng dịch vụ trọn gói bên họ, cùng với bản cam kết đã thực hiện đúng và đầy đủ các yêu cầu.
Bên dưới thư cảm ơn là một tệp PDE, ấn tải về rồi mở lên xem thử, bên trong là hình ảnh thực tế khi thi công theo từng mốc thời gian, lướt tới cuối là hình ảnh mộ phần hoàn thiện được chụp ở tất cả các mặt.
Quả thực chất lượng hoàn thiện vẫn tốt y như trước, dòng cuối cùng là thông tin của bên thi công, cùng với người quản 1í.
Lúc cậu còn đang bận rộn, bên kia đã bắt đầu buổi lễ trao lại xác của người hiến cho gia đình kèm tới toàn bộ chi phí tang Lễ tiêu chuẩn.
Lên phát biểu là viện trưởng cùng với các giảng viên, bác sĩ cực kì nổi tiếng trong ngành, họ nói về đủ các loại sứ mệnh cao cả vì nhân loại, cũng như nghĩ cử cao đẹp của những người cống hiến thân xác cho nền y học nước nhà.
Người bên dưới không chỉ có cánh báo chí, mà còn là các giảng viên đến từ những trường đại học y danh tiếng, các bác sĩ đã về hưu cũng như cán bộ lãnh đạo cấp thành phố, tỉnh và trung ương.
Cùng thân nhân người hiến đang chờ đưa trhi thể người thân về nơi an nghỉ cuối cùng.
– Vâng giáo sư, mọi chuyện ở đây vẫn ổn ạ.
Giáo sư đang họp sao lại có thời gian rảnh rỗi gơi cho em thế, nếu được thì thầy gọi cho tiến sĩ ấy.
Cô chắc mong được một cuộc gọi của thầy lắm.
– Thầy vừa họp xong, ngồi đợi xe của trường nên gọi hỏi xem bên em có chuẩn bị ổn thoả hế chưa.
Thầy có gọi Diệu Nhi đến trường phụ em, thêm con bé công việc có vất vả hơn không? Ngoài ra em đã ăn sáng chưa, có cần thầy đặt đồ ăn qua không.
– Thầy nói em nghe nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ, mà em là trai thẳng một trăm phần trăm đấy nhé, em thích con gái và cũng không có hứng thú nào kì lạ đâu.
Còn Diệu Nhi thì thầy đừng lo quá, em ấy thông minh lắm, nói một làem ấy hiểu mười.
8o với em hồi mới vào trường thì thôi, em ngơ luôn.
À, thầy có nhớ chuyện lần trước em nói không, chuyện săn mã khuyến mãi của nhà hàng bánh kem ấy.
– Thầy nhớ rồi, lần trước em còn hứa mời thầy ăn một bữa.
Nói gì chứ nợ thì thầy nhớ dai lắm.
– May mà thầy vẫn còn nhớ, em săn được phiếu đặt bàn cùng với thẻ giảm giá năm mươi phần trăm luôn đó.
Vừa mới đưa cho tiến sĩ Hà rồi, chiều nay cô ấy có mời thầy đi ăn thì thầy đừng có từ chối nhé.
Em còn thiếu nợ tiến sĩ một món ân tình, mà thầy cũng nói nợ tiền thì đễ trả, nợ ân tình mói khó.
Thầy đừng có từ chối nhé.
– Hầy, thầy cũng chịu em rồi đó Phát.
Mà thôi không sao, vừa hay thầy cũng đang có một số kế hoạch giảng dạy mới muốn tham khảo ý kiến của cô ấy.
Biết đâu kế hoạch mới lại thu hút được thêm sinh viên cho khoa chúng ta.
À mà người nhà của cô gái hiến xác tên Nguyễn Ngọc Ánh Như đó có đến chưa.
Hôm qua và hôm kia thầy đã thử liên lạc cho các số đều không được.
– Vâng em đã thử gọi từ một tuần trước rồi, nhưng cũng không liên lạc được với ai.
-Ừm thầy biết rồi, em cứ làm việc như bình thường là được, có gì để thầy làm việc lại với bên họ sau.
Nhớ lời thầy dặn làm đúng theo các quy trình của nhà trường đề xuống, khi thực hiện các thủ tục giấy tờ thì nhớ phải quay video lại.
Tốt nhất là sau mười một giờ nếu không có thân nhân đến nhận xác, thì em bắt đầu quay video.
Thầy sẽ gọi người đem máy quay que cho em.
Đừng làm việc tuỳ tiện, có một số vấn đề pháp lí có thể gây rắc rối cho em.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập