Thấm thoắt, cái không khí ngột ngạt của lớp tám vô vị cũng trôi tuột qua kẽ tay.
Bước sang năm cuối cấp hai, lớp chọn C của tôi bắt đầu thiết quân luật.
Ban giám hiệu ra chỉ thị bắt buộc mỗi thành viên trong lớp đều phải tham gia ít nhất một đội tuyển học sinh giỏi để gặt hái thành tích cho nhà trường.
Với một kẻ đã bị đá văng khỏi tốp đầu như tôi, việc chọn đội tuyển vốn mang ý nghĩa đối phó nhiều hơn là theo đuổi vinh quang.
Tôi chẳng mặn mà Toán, cũng lười nhác nhồi nét chữ môn Văn, nên cuối cùng tặc lưỡi ghi danh bừa vào đội tuyển Vật Lý.
Có một sự thật ở trường huyện ngày đó là môn Lý không thu hút được nhiều tinh hoa cắm rễ.
Đội tuyển phần lớn là những đứa con trai nghịch ngầm, cộng thêm vài khuôn mặt nữ sinh chăm chỉ bị trượt từ đội Toán vớt sang.
Trong số đó, nổi bật nhất là Thanh Thủy.
Thanh Thủy không xinh theo cái kiểu đài các mơn mởn của Lệ, cũng chẳng rũ rượi nghèo khổ như Yến mồ hôi muối.
Ở Thủy toát ra một thứ
"vibe"
rất tri thức, vượt thời đại.
Em gầy, cao dong dỏng, khuôn mặt gãy gọn sắc nét và sống mũi cao đeo chiếc kính cận dày cộp toát lên vẻ tri thức.
Nhưng điều làm nên thương hiệu của Thủy không nằm ở ngoại hình, mà là ở đôi bàn tay.
Vào cái thời điểm sơ khai của công nghệ ở một vùng huyện lẻ, khi mà khái niệm
"máy vi tính"
còn là một thứ đồ vật xa xỉ, sang trọng chỉ nằm trong phòng hiệu trưởng hay một vài gia đình cán bộ cấp cao, thì nhà Thủy đã sắm sửa hẳn một dàn máy tính để bàn PC cồng kềnh.
Học tin học môn phụ, cả lớp tôi còn lóng ngóng chưa biết cầm con chuột bằng tay nào cho thuận, gõ từng phím bằng một ngón trỏ
"mổ cò"
kêu lạch cạch, thì Thủy đã biểu diễn một kỹ năng khiến cả lớp, kể cả thầy dạy Tin phải sững sờ:
Gõ phím mười ngón mù (Touch typing)
Những tiết thực hành thưa thớt ở phòng máy tồi tàn của trường, người ta xúm đen xúm đỏ quanh lưng Thủy.
Đôi bàn tay gầy thon dài của em lướt trên bàn phím con Mitsumi mượt mà như một nghệ sĩ dương cầm.
Các ngón tay không hề chần chừ, em thậm chí không cần nhìn xuống, mắt vẫn dán thẳng vào màn hình lồi lóa sáng, trong khi những dòng mã Turbo Pascal hoặc những đoạn văn bản Word cứ thế tuôn ra trên màn hình với tốc độ chóng mặt.
Đối với một cậu nhóc nông thôn tò mò mới thoảng qua hơi thở thế giới số như tôi, kỹ năng đó được quy đổi thành khái niệm
"đẳng cấp Pro"
Sự ngưỡng mộ của tôi dành cho Thủy bùng cháy mạnh mẽ.
Nó không giống như cái rung động thể xác kiểu trẻ con, mà nó là sự ái mộ một nền văn minh thu nhỏ.
Tôi bắt đầu thích Thủy, thích cái cách cô nàng nheo con mắt sau tròng kính lách cách đánh máy, thích cái thứ ánh sáng xanh xám hất ngược từ màn hình lên sống mũi thẳng tắp.
Nhưng, lại một chữ nhưng khốn kiếp của định mệnh tuổi thơ!
Một lần, tôi thu hết can đảm lân la tới gần Thủy trong giờ tự quản của đội tuyển Lý, cố gắng mở lời hỏi mượn em cuốn cẩm nang công thức in rập khuôn.
Thủy ngước lên, đôi mắt sau làn kính chớp một nhịp lạnh lẽo, nhìn lướt từ đầu chỏm tóc cua cho tới chiếc áo sơ mi caro nhạt nhòa của tôi.
Em chẳng nói chẳng rằng, đẩy cuốn sách qua mặt bàn cái roẹt tàn nhẫn, không buồn nở một nụ cười hay nói một âm tiết.
Về sau, qua miệng đám con gái chóp bu mới biết, Thủy cực kỳ ghét tôi.
Em ghét cái vẻ uốn éo, yếu ớt và thiếu đi sự năng nổ mạnh mẽ của một thằng con trai.
Thủy ngưỡng mộ những kẻ rực rỡ, thủ lĩnh, hoặc xuất chúng kiểu thiên tài lạnh lùng;
chứ không phải một thằng học vớt lúc nào cũng vật vờ như một cái bóng mờ vô hình ở góc lớp.
Sự khinh miệt không lời đó tựa như gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào lồng ngực đang sục sôi sự ái mộ của tôi.
Nó chẳng nhói đau, chỉ làm tôi nhận ra khoảng trống rỗng giữa hai thực thể.
Tôi lùi lại, thản nhiên trả lại cuốn sách cho Thủy vào cuối giờ mà không buồn thốt lên câu cảm ơn gượng gạo.
Sự thâm trầm và lãnh cảm tiếp tục chăng lưới bọc lấy trái tim tôi.
"Người ta đã chán ghét, cớ sao phải hạ mình?"
, tư duy ấy lại đóng băng thành lớp vảy cứng, đưa tôi trở về lại hình hài vô niệm ở tuổi mười bốn, tiếp tục để thả trôi những bài học vật lý tĩnh điện khô khan, trôi nổi cùng một bóng hình khác – vừa thân thuộc vừa kỳ quặc – Cô giáo dạy Lý.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập