Bầu không khí thi chuyển cấp vào lớp mười luôn mang màu sắc sinh tử trong não trạng phụ huynh thời bấy giờ.
Có những học sinh cấp 2 được coi là thiên tài học thuật đã xách gói đi thi chuyên ở tỉnh hoặc lao ra tận các lò luyện trường điểm ở thủ đô Hà Nội để viết tiếp ước mơ thoát ly.
Riêng tôi học tài thi phận, được ưu điểm
"thiên đạo thù cần"
cứ lặng lẽ giải bài chẳng tốn quá nhiều sức ép, nộp đơn thi ngay trường trung học phổ thông huyện nhà và đạt điểm số vào dạng khá cao.
Tôi lại đường hoàng bước qua khe cửa hẹp để trở thành thành viên của lớp chọn A1 – chiếc nôi quy tụ những tinh hoa còn rơi rớt lại của huyện lỵ.
Lớp mười mở ra với sự thanh tra gắt gao từng bóng người quen cũ.
Thanh Thủy, Hải Yến cũng đậu vào đây, ngồi chung một phòng học.
Nhưng thật lạ lùng, thời gian và sự lãnh cảm tàn bạo trong tôi đã làm một cú reset sạch bung.
Gặp lại hai
"tình cũ"
ngây thơ một thời, tim tôi tĩnh lặng như nước đọng lu.
Chẳng mảy may bối rối, chẳng một lời bắt chuyện thiết tha, tôi lướt qua họ như hai người dưng xa lạ.
Không phải tôi thù hằn, mà đơn giản nguồn cảm xúc dành cho việc hâm mộ một ai đó đã cạn kiệt đáy giếng.
Giữa một tập thể A1 toàn những con người đua chen học hành gắt gao, việc một thằng nhút nhát, lầm lì, mặt mũi trắng bệch ốm nhom như tôi lại tự khoanh cho mình một miền biệt lập.
Tôi không có bạn chung xóm nào đỗ lên A1.
Quanh tôi, bọn học sinh tranh nhau chép bài, giơ tay phát biểu, chạy đua từng điểm phẩy tự nhiên.
Tôi cảm thấy thật lạc quẻ.
Và rồi, theo một định luật bù trừ kỳ quặc nào đó, tôi kết bạn với Vĩnh.
Vĩnh, về bản chất, là một phiên bản sai số hoàn toàn trong một lớp chuyên A1.
Nó cao nghều, gầy đét, cặp kính cận chao đảo trên sống mũi, và sở hữu một làn da trắng không kém gì tôi.
Điều biến Vĩnh trở nên khác biệt là gia thế của nó.
Nhà Vĩnh nằm rình rang ngoài mặt đường quốc lộ sầm uất, buôn bán thiết bị, mở đại lý bia rượu và kinh doanh cả phòng Karaoke – thứ hình thức giải trí thượng lưu hiếm hoi bấy giờ.
Vĩnh giàu.
Tiền tiêu vặt của nó mỗi ngày bằng cả tháng tiền ăn sáng của tôi úp mì tôm móp méo.
Những đứa giỏi giang trong lớp thường coi Vĩnh là tệp mây tầng thấp chỉ nhờ tiền hoặc hên mà đỗ vào, không đáng kết giao.
Tôi, vô hình trung trở thành đứa bạn duy nhất chịu khó rù rì bắt chuyện và nghe nó kể lể.
Vĩnh cũng chẳng giấu giếm cái khao khát thoát khỏi đống bài tập lý hoá nhức đầu.
Nó lôi tôi xềnh xệch ra khỏi những giờ ra chơi gục mặt xuống bàn buồn chán, đẩy mở cho tôi một cánh cửa thiên đường hắc ám nhưng tột mực hấp dẫn của giới học sinh thập niên đó:
Thế giới văn hóa giải trí thương mại.
Theo chân Vĩnh, mười lăm tuổi, tôi như người mù được tháo rèm.
Nó dẫn tôi sục sạo vào những quán thuê truyện tranh ở ngõ ngách sau lưng trường.
Lần đầu tiên, tôi được sờ vào những cuốn Teppi, Bảy viên ngọc rồng thơm phức mùi giấy in lậu tèm lem mực.
Vĩnh bao trọn gói chi phí.
Chưa dừng lại ở đó, bộ não chứa đầy chữ nghĩa rỗng tuếch của tôi bị cuốn phăng vào đam mê trò chơi ma thuật thẻ bài Yu-Gi-Oh!
Hai thằng con trai gầy gò túm tụm lại một góc căng tin giữa giờ nghỉ trưa, trừng mắt vỗ những lá bài lá lậu bằng bìa cứng xuống mặt bàn, tranh luận sùi bọt mép về bài bẫy, bài phép và rồng trắng mắt xanh.
Sự sa ngã không dừng lại ở những con chữ hay mảnh bìa cứng.
Vĩnh, với đặc quyền của con nhà giàu rủng rỉnh tiền bạc, đã tiếp tục ném tôi vào một thứ chất gây nghiện cực mạnh ở thời điểm bấy giờ:
Game Online.
Quán net cỏ đầu tiên tôi tự dưng bước vào mang cái mùi đặc trưng gắt gao của thuốc lá khói khét lẹt, mùi rễ chân người nhốt kín và tiếng tanh tách của bàn phím cơ dập điên loạn.
Vĩnh mở máy, đăng nhập vào Đột Kích (Crossfire)
– cái tên đã nuốt chửng linh hồn của hơn nửa thanh niên hồi ấy.
Màn hình máy tính không còn là những dòng lệnh Turbo Pascal khô đét của lớp chín.
Nó là súng đạn, là tiếng nổ vang rền
"Headshot"
, là cảm giác xả súng cuồng nhiệt đánh thức thứ bạo lực lặn khuất đằng sau lớp vỏ ẻo lả của thằng con trai nhút nhát.
Vĩnh nạp V-coin thả phanh, ném cho tôi những khẩu súng báu vật rực rỡ để hai đứa cùng lao vào những trận càn quét ngã tư tử thần.
Quãng đời lớp mười của tôi kết thúc trong chuỗi chu kỳ mờ ảo nhợt nhạt và suy vong như thế.
Bài vở bài tập về nhà với tôi chỉ là những nét vẽ loằng ngoằng đối phó.
Gần như tôi tự nhốt mình vào một ốc đảo chỉ có tôi, Vĩnh, truyện tranh và quán điện tử.
Bọn con gái không thèm ngó ngàng.
Bạn bè cùng lớp nhìn tôi bằng nửa con mắt, khinh miệt thứ học trò
"phế vật"
không có chí tiến thủ ở lại lớp chọn.
Tôi lại vô niệm, lãnh đạm với đám đông, vứt bỏ toàn bộ cái khái niệm phấn đấu và thanh danh ra đằng sau gáy.
Tôi chỉ cần được chơi, được nấp kín dưới đôi cánh chi tiền của Vĩnh, và bắn giết ảo trong cái không gian nhỏ hẹp của màn hình máy vi tính.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập