Chương 25: Hai cú án phạt dồn dập và dấu phẩy kết thúc không đoạn trường luyến tiếc

Làm thợ gõ code, dù có là đấng cứu thế làm ôm ôm đồm từ Front-end tới Back-end tài năng cỡ nào trong một mớ bòng bong, thì cũng có lúc cái móng tay của

"Thiên đạo thù cần"

cạo vấp phải mảng đá tảng kinh cường không cứu rỗi nổi.

Năm làm việc thứ tư, khi đã quá lờn mặt với thói quen chống chế dối gạt của mình, tôi thả rông sự kiểm soát chất lượng ở ngưỡng lười nhác chết chìm.

Trải qua những năm tháng không tăng lương mấy nhúm, mọi thứ bình bình xịt ngóm, một kẻ luôn giam mình ở ghế chơi điện tử bạo vãi ra như tôi tựa hồ đâm ra uể oải, dễ xảy ra những chiêu sai sót ngớ ngẩn do làm lụi đối phó.

Thế rồi, một sự cố rùng rợn dội bom thẳng thừng vào cái mác Key Member bất diệt của Quang An.

Hay đúng hơn là, liên tiếp hai sự cố hủy diệt xảy đến chỉ cách vài ngày hắt hơi.

Ngu ngục lần thứ nhất:

Lần đó, trong lúc dạo mắt buồn ti nheo cẩu thả, tôi đã ném luôn tàng bộ bí mật quan trọng và Push toàn bộ source code tuyệt mật của khách hàng chình ình lên hệ thống Github chế độ Public (công khai rành rành cho bàn dân thiên hạ bu chi chít nhét giỏ)

Đám sếp bảo mật của khách hàng soi quét, phát hiện ra và báo động đỏ tru tréo rung gầm cả tòa soạn.

Sếp của công ty outsource tái nhợt mặt mày, mắng cho một vố ập bàn sái khớp cổ.

Cú phốt củ chuối ấy chưa kịp làm phai cái dớp hờ hững trong tôi, thì thảm họa thứ hai đấm đá vào cẳng chân gầy guộc ở mức độ tàn khốc vạn phần công lực.

Một đêm cuối tháng Mười, khách hàng lớn ký hợp đồng tung ra một sự kiện (Event)

cày điểm đình đám kết hợp lúc mở bán i Phone nóng sốt với chi phí tỷ đồng chạy chong chong.

Đáng lẽ ra một sự kiện to cỡ đó, quy trình triển khai (Deploy)

phải thử nghiệm môi trường giả rà kim bắt lỗi từng tẹo.

Nhưng tôi, vừa bận hóng trận đánh rồng của hội BNS Discord đanh mắng, vừa ngáp dài deploy phẹt một tệp mã lệnh lộn nhộn lên thẳng cái rốn môi trường Production (Chạy thực)

Lỗi code xung đột nổ vang đì đùng!

Khách hàng sập cổng toàn trang web, mất toi hàng ngàn người dùng đăng nhập săn táo dính kẹt tê liệt nghẽn tắc cả một đêm.

Thiệt hại quy chiếu đền hợp đồng vút bay chạm nóc con số vứt vía nghẹt thở.

Đến lúc này, lòng kiên nhẫn và sự dung dưỡng của gã sếp quản lý cạn sạch cái đáy bồn.

Mọi thứ sự tha thứ không thể dùng bài văn khóc thuê email ngày đi đại học mà xoa dịu được nữa.

Mọi sai lầm phải tính bằng quy định công ty và biên bản.

Cuộc đời là ván bài trần trụi.

Ban giám đốc gọi tôi lên phòng riêng, vứt vào mặt một cái tợp giấy ký cam kết bảo mật rào lưới sắt cùng với một quyết định xử hạt ghim đinh đanh thép:

"Phạt cảnh cáo nặng nề, cấm mọi sự thăng chức và cấm tăng lương trong một năm sắp tới đổ lại.

Nằm im chịu tội đền dự án"

Cầm bút ký hai chữ rẹt nhão nhoét lên tờ cam kết với cái giá sáu mươi tháng dậm chân tại chỗ ở mức lương lẹt bẹt, nếu là một coder có tự trọng và tham vọng dũng sĩ, họ sẽ khóc đấm bàn bỏ đi thẳng và lấy sự tủi nhục làm động lực lột xác.

Nhưng, thằng Quang An mà, buồn rầu để làm cái đếch gì.

Tôi bình thản kí cộp, vẫn lầm lì chẳng bào chữa đổ trách nhiệm rườm rà.

Tôi gánh mớ bòng bong sai lầm một cách dửng dưng không xoa dịu.

Đầu óc rỗng toạc, chấp nhận hình phạt trong nửa năm ròng rã, vẫn đi làm và ngày qua xuống tiệm net gõ boss như không có gì cấn cá trong hơi gáy thở.

Một kẻ không có tham vọng tăng lương, không có người thương chia sẻ gánh vác, không dính líu chi phí nuôi vợ con hay cần xây tòa nhà lớn báo hiếu cho phụ huynh cằn nhằn quê kiểng.

thì cái lệnh cấm tăng lương hay bị kìm kẹp chức vụ kia giống như việc gạch đá quăng xuống lòng đại dương.

Nó chẳng để lại cái hiệu ứng nào quá tàn thương đau đớn đến khóc nghẹn.

Nhưng cũng đúng lúc nửa năm sau vụ hố nợ này, một đại dịch thế kỉ dội vào trần nhà toàn trái đất mang tên Covid vãi tung mọi quy chuẩn xã hội lề lối.

Sự bất ổn kinh tế nổi sùng sục.

Tôi – giữa cái lằn ranh bị kẹp lại ở công ty cũ chán ốm và sự hờ hững lười biếng quá đọa – quyết định buông tờ đơn xin nghỉ việc.

Tôi dọn chiếc balo sờn bạc đựng cái laptop cũ nát cành trĩu từ trên bàn rời khỏi văn phòng ốp kính xanh bốn năm ôm dâu trăm họ.

Tôi rời đi cái ngày đầu tiên phong tỏa, không một bữa tiệc bia bọt cuối cấp vỗ vai tiễn đưa, lẳng lặng đến rợn gáy sau ngần ấy thâm niên sống mờ nhạt mỏi xước.

Mọi thứ rơi rụng sạch sẽ vào quá vãng câm nín chẳng lưu luyến một tia.

Sự nghiệp vắt lảo đảo bước sang cánh cửa định mệnh thứ hai – một công ty lớn hơn, lương cao hơn sướng tê dại.

Nơi bản lề sinh mệnh cuối cùng của cuộc đời cọc hạn ba mươi tuổi của thằng Quang An bung quẫy bừng lên rực rỡ nhiệt thành nhất, nhưng rũ héo tựa cành củi mục ở trong tận đáy lòng vỡ gục hoàn toàn với thế giới.

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập