Chương 26: Vượt qua đại dịch, bến đỗ thứ hai và sóng biển Phú Yên thức tỉnh

Đại dịch Covid quét qua Hà Nội đem theo những tháng ngày phong tỏa giãn cách dài đằng đẵng hai tháng trời ròng rã.

Tôi giam mình trong phòng trọ chật hẹp, ôm chiếc máy tính cắm mặt nướng thời gian vào game và mì gói, tận hưởng sự thanh bình hiếm hoi của một cuộc sống cách rốn khỏi mọi tiếng ồn xã hội.

Nhưng khi lệnh cấm đi lại kết thúc, cái dạ dày và trách nhiệm tồn tại tối thiểu bốc khói báo hiệu tiền dư dã đã cạn.

Tôi miễn cưỡng tút lại chiếc sơ mi nhàu nát, mở CV lên và xách xe đi phỏng vấn.

Bằng một bộ kỹ năng toàn diện tích lũy từ những

"chống chế"

cộc lốc ở công ty cũ, tôi dễ dàng đậu vào một tổ chức thứ hai.

Đây là một công ty có quy mô nhân sự bé hơn hẳn, văn phòng nhỏ hẹp lọt thỏm giữa khu đô thị xầm uất, nhưng mức đãi ngộ và tiền lương lại cao hơn gấp nhiều lần.

Ở công ty này, giai đoạn đầu mới bước vào, tôi vẫn duy trì thói quen nhút nhát kín tiếng, ai gọi gì dạ đó, lặng lẽ nhận task rồi rúc vào góc làm việc vù vù như một con robot đã lên giây thiều.

Đáng kinh ngạc là cái guồng công việc ở đây tập trung chủ yếu vào các dự án chuẩn Âu Mỹ – những đối tác cực kỳ khắt khe về chất lượng mã nguồn.

Nhưng

"Thiên đạo thù cần"

nào có bao giờ phụ tôi.

Bắt đầu làm quen và học hỏi thư viện với tốc độ tên lửa, tôi xoay trục công nghệ từ một tay full-stack tạp nham đập đi xây lại thành một kỹ sư mảng cứng cựa vô địch về hệ sinh thái JS, đặc biệt là React JS.

Mọi luồng logic lằng nhằng, trạng thái components đan chéo phức tạp nhất đều bị tôi nhìn thấu và gõ ra một cách mượt mà không tỳ vết.

Chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, tôi nhảy tọt lên vị trí Tech cứng (Lead Engineer mảng Frontend)

– được sếp và toàn bộ nhân sự công ty đánh giá cao vút, kính nể cẩn trọng mỗi khi hỏi ý kiến về dự án.

Mặc dù giữ vị thế quyền lực về kỹ thuật, thằng An kiêu bạt vẫn không dễ nhượng bộ cái thói quen từ chối đám đông bầy đàn.

Tôi vẫn lắc đầu lạnh tanh trước hàng loạt những buổi hẹn hò nhậu nhẹt sau giờ tan làm của nhóm Dev, khước từ mọi kèo cà phê chém gió cuối tuần.

Thế nhưng, có một sự rạn nứt tuyệt đẹp đã làm thay đổi hoàn toàn cái lớp vỏ bọc giao tiếp hời hợt của tôi:

Đó là chuyến du lịch Hè của công ty dọc tuyến Quy Nhơn – Phú Yên.

Bình thường, những chuyến du lịch teambuilding tốn sức này đều bị tôi gạt phăng, nhưng năm ấy, phần vì sếp tổng nhiệt tình xuống tận bàn bắt tôi phải nể mặt đi một chuyến cho ban kỹ thuật đỡ trống, phần vì chót dại hứa mồm lúc nạy code, tôi gật đầu xách balo bay vào Nam Trung Bộ.

Và rồi.

chuyến đi ấy thực sự mang lại một cơn dư chấn trong trái tim tôi.

Tôi chưa từng nhìn thấy một thứ không gian nào khoáng đạt, trong trẻo và huy hoàng đến thế.

Những ngày dạo xe máy trên đường ven biển Quy Nhơn, gió thốc tung mái tóc húi cua của đám lập trình viên;

những buổi chiều đứng dưới mỏm đá Gành Đá Đĩa nghe sóng xô trắng xóa.

Biển quá đẹp!

Đẹp đến mức tôi thấy sự bảo thủ ru rú của mình trước nay quả là ngớ ngẩn.

Sự hùng vĩ của tự nhiên chọc thủng bức tường ngăn cách xã giao.

Trong tiếng đàn guitar bập bùng trên bãi cát đêm Phú Yên cháy lửa dạt dào, nghe mấy anh em vỗ tay hát ông ổng lệch tông bài hát dân ca, tôi chợt nhận ra rằng:

À, thì ra việc mở miệng tham gia vào mấy buổi event tập thể này chẳng hề bào mòn chút năng lượng nào, nó có khi lại vui theo một cách trần tục nhất.

Đó là điểm gãy đầu tiên.

Từ sau kỳ du lịch mang tính cách mạng tư tưởng ấy, tôi thay đổi.

Từ một kẻ câm nín nhất công ty, thằng An

"bê-đê nhút nhát"

hóa thân thành một con người khác, bắt đầu phô diễn những lớp lang tươi sáng và ồn ào bậc nhất của mình ở trên bề nổi của cái tập thể nhỏ nhoi ấy.

(Còn nữa)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập