Sang đến năm thứ ba gắn bó tại công ty thứ hai, tôi lột xác thành một phiên bản hoàn toàn khác lạ.
Tôi không còn rụt rè, không còn lảng tránh những cuộc thảo luận.
Năng lực làm Tech cứng React Js được phát huy tối đa khi tôi bắt đầu đảm nhận trọng trách dẫn dắt, mentor cho các lứa thực tập sinh và junior mới vào nghề.
Huyết quản tôi dường như sục sôi một chút nhiệt huyết dẫu chỉ là sự vay mượn của vỏ bọc ngoài lề.
Tôi hướng dẫn từng bước gỡ dòng code lỗi, chia sẻ những bài học vấp ngã ở công ty Outsource cũ bằng một tinh thần cực kì cởi mở.
Có lẽ chính sự nhút nhát tuổi thơ đã rèn cho tôi khả năng hiểu rõ cái cảm giác sợ hãi của những đứa học sinh mới vào đời.
Tôi trở thành
"Người Anh"
tinh thần của gần 1/4 nhân sự trong toàn công ty.
Điều thú vị nhất là, tôi đem toàn bộ cái sự hài hước tếu táo vốn dĩ chỉ dùng qua tin nhắn lúc rỗi việc để phun ra rực rỡ ngoài đời.
Sự hiện diện của tôi trên các kênh Chatwork, Slack của công ty không còn là những báo cáo tiến độ khô cứng
"Done"
"Fixed"
như xưa.
Thay vào đó là hàng loạt những tin nhắn linh tinh, spam ảnh chế meme tấu hài ngớ ngẩn làm rộn ràng cả một không gian làm việc căng thẳng.
Tôi chọc giỡn sếp, trêu đùa đồng nghiệp, biến mình thành tay buôn chuyện sôi nổi nhất, huyên náo nhất công ty.
Vỏn vẹn trong vài tháng, cái danh hiệu thằng nhóc hiền khô thu mình đã nhường chỗ cho rổ tiếng cười giòn giã.
Mọi người ai cũng ấn tượng, ai cũng thích rúc vào làm việc chung team với Quang An bởi nó vui và độ bao dung cực lớn.
Nổi bật hơn, tôi dùng đồng lương rủng rỉnh của mình để hào phóng bao phủ cả phòng ban.
Thường xuyên, mỗi buổi trưa ngang dọc hoặc lúc ba giờ tắt nắng căng thẳng cào mắt, tôi tự móc ví khao mọi người những chầu trà sữa ú ụ topping.
Tôi mua bát đĩa, muỗng đũa, lò vi sóng, mua vật dụng chung dùng cho mọi người tươm tất hệt như sắm sửa cho gia đình ruột thịt.
Có những hôm, tôi đặt trước cả sọt hoa quả tươi rói chất lù lưng bàn để anh em dev ngửa tay ăn tự nhiên nhóp nhép.
Sự phóng khoáng không mảy may so đo tính toán đó biến tôi trở thành một mắt xích liên kết đặc sắc không thể thiếu.
Tôi hòa tấu cùng sự thân thiết ấy bằng cách tham gia vào câu lạc bộ Poker của mấy anh em nam giới văn phòng sau giờ làm.
Tôi chơi chẳng thèm ôm khát khao ăn tiền lột ví nhau.
Tao thuần chơi chỉ để vui tay, phóng khoáng call những khoản lá lếu rủi ro, lớn tiếng cười cợt bóc phốt nhau trên bàn chia bài.
Rồi thậm chí, tôi kiếm thêm cho mình một nhóm vài chị em đồng nghiệp chuyên môn đánh
"Tá lả"
– cứ cuối tuần hay những đợt họp mặt event ngoài giờ quy định, lại xúm chụm vào nhau sát phạt bằng nắm bài tây 52 lá vui vẻ xả láng.
Nhìn vào bức tranh bề nổi ấy, Quang An của năm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi hiện lên như một thanh niên mẫu mực, hòa đồng, hào kiệt, nhiệt huyết và sống rực lửa hết mình vì anh em.
Chẳng ai nhận ra một kẻ bất hủ lãnh cảm trong tôi.
Bởi vì, tất cả sự
"tỏa sáng"
"sôi nổi"
và
"cho đi"
ấy, buồn thay, chỉ là một vở kịch được thằng Quang An điều khiển bằng lý trí lạnh toát.
Tôi làm thế để thấy đời vui hơn một chút, để không ai đụng chạm lợi ích, không bị soi mói sau lưng, nhưng thực chất.
Mọi người không biết rằng, đằng sau cái vai diễn tay chơi hào phòng ban phát trái cây, nụ cười vui tươi trút xuống Slack công sở kia, cánh cửa phòng trọ của tôi khép lại vẫn là một góc băng hà tĩnh mịch.
Bước chân khỏi vòng giao tiếp 8 tiếng ở công ty, tôi lại lột sạch cái áo rực rỡ ấy ra, trở lại là một kẻ bàng quan, khép kín hoàn toàn với sinh linh xã hội.
Tôi không yêu thương họ như họ tưởng, tôi cũng không thấy bọn họ là một phần ý nghĩa của đời tôi.
Thậm chí đau lòng tận cùng.
với sự đóng kín đó, ngay cả quê hương chôn rau cắt rốn và gia đình, tôi cũng đang trên đà ruồng bỏ, cắt đứt một cách vô niệm tàn khốc.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập