Trạng thái vô niệm thanh nhàn của tôi thực chất luôn đi kèm với sự chối bỏ gốc gác.
Ngặt nỗi, khi những chiếc lá lịch rơi rụng mang cái đầu đinh ba mươi tuổi xồng xộc tới gõ mốc cửa, thì áp lực từ đấng sinh thành bủa vây từ tư bề bốn phía ập xuống.
Bố mẹ già còm cõi ngày ngày đay nghiến ca vãn điệp khúc muốn có một mụn cháu trai nối dõi gốc đình, hai người chị thì xót ruột hắt xì văng vẳng bảo tôi lập dị ế chỏng gọng.
Công việc IT lại có vẻ đang tụt hào quang vì những sự trỗi dậy của công nghệ AI nhân tạo vùn vụt, người đời lúc nào cũng nói:
"Ba mươi tuổi mà chưa vợ chưa nhà thì đời chú coi như thua đứt!"
Một ngày đẹp trời ủ dột của mùa thu năm hai chín, họ hàng xa dưới trướng bà cô xóm vọc, vì không cam tâm chịu nhìn
"Đứa cháu ẻo lả An"
này tiếp tục làm thầy tu nửa mùa, đã dồn sức giới thiệu ép uổng cho tôi làm quen với một đứa con gái trong làng.
Đứa con gái đo tên là Mai.
Khách quan mà xét, Mai là một người con gái hiền thục mang nét chân chuyên cực kỳ tốt.
Gia cảnh nhà em thuộc hạng khó khăn thóp tép nhất làng, bố ốm liệt giường, mẹ quanh năm làm phu gạch lo chạy thuốc.
Vượt lên cái nghịch cảnh đói nghèo, Mai vẫn ngoan ngoãn giữ trọn nét nết na của một cô bé chăm làm, chịu khó lam lũ sống vì gia đình.
Em trong sáng, bao dung, và có một khối nhân phẩm được tính bằng kim cương hiếm có.
Rất nhiều bà mẹ trong ngõ thèm nhỏ dãi ngắm Mai về làm dâu nhưng bị cái rào cản tài chính đẩy lui.
Chỉ tiếc là duyên phận lại gắn một đóa sen ngọc đó vào một chiếc lu nước sành đầy cặn cỗi bế tắc như tôi.
Trong ánh mắt của một kẻ vô hối, dẫu tôi biết rõ Mai cực kỳ tốt, nhưng phần tâm trí của tôi lại dửng dưng bật nắp:
Em xứng đáng và buộc phải được gả cho một người đàn ông nhiệt thành hơn, tốt bụng hơn, chứ không phải vứt mạng bèo giạt vào một thằng chồng trống rỗng, không một chút rung cảm ái ân như Quang An.
Nhưng để mua lấy sự bình yên nơi vành tai màng nhĩ, ngăn được những cuộc gọi nhỡ chửi rát họng của họ hàng, tôi đành nhắm mắt vào vai phụ.
Xin lỗi Mai!
Tôi bắt đầu buông những tin nhắn làm quen xã giao trên Zalo chỉ để đối phó, xoa dịu những cơn sóng giục cưới của ông bà bô.
Điều tồi tệ nhất, và cũng là hài hước khốn nạn nhất cho cái thế kỷ công nghệ bùng nổ, đó là tôi không hề tự tay gõ một tẹo tòng chữ nào bày tỏ thảo mai với cô ấy.
Tôi là dân IT lõi trĩ.
Cái thời đó, sức mạnh của Trí tuệ nhân tạo (AI)
đã nằm gọn trong tầm tay.
Ở cơ quan bị nhồi sọ phụ thuộc vào AI quá nhiều để xử lý đống code lỗi, dọn dẹp data dữ liệu.
về đến nhà, tôi dùng luôn cái Bot AI để tạo kịch bản trò chuyện ái tình!
Mỗi buổi đêm, khi Mai xong việc chà than nhọc nhằn và gửi đến một tin nhắn hỏi han ngượng ngùng:
"Anh An ăn cơm chưa?
Công việc anh hôm nay có vất vả không?"
Thay vì gõ dăm ba câu, tôi dán câu hỏi ấy vào công cụ AI, ra lệnh cho máy móc:
"Hãy đóng giả một chàng trai Ba mươi tuổi, tính cách trầm ngâm ôn hòa có chút tấu hài, trả lời câu hỏi mến khách này của một cô gái mới quen để kéo dài thời gian lấp liếm nhưng không gây hiểu nhầm hẹn hò.
"Chỉ tầm hai giây quét vi mạch, con AI trả cho tôi một thứ văn bản sướt mướt châm biếm sâu cay nhẹ nhàng, độ tán tỉnh mỏng như tờ giấy vắt vai vừa đủ để gởi gắm:
"Anh vừa ăn xong, cơm cũng ngon nhưng thiếu chút gia vị của sự thảnh thơi em ạ.
Em thì sao, đôi vai gầy ấy hôm nay có mỏi lắm không?"
Tôi copy và ấn gửi lại!
Tất cả những cuộc đối thoại tình tang diễn ra suốt một năm ròng rã, từ chúc mừng ngày lễ mùng 8 tháng 3, tặng thơ thẩn con cóc cho tới an ủi chuyện buồn đau bố em trở bệnh.
đều là sản phẩm phái sinh từ một thuật toán máy học khô khốc vô tri mà tôi dựng lên.
Dưới góc nhìn từ một kẻ rỗng tuếch, tôi cảm thấy tội lỗi nhưng lại gạt qua bằng nụ cười lãnh đạm.
Cứ để thời gian lơ lửng giữa vùng biên giới không cam kết ấy.
Mai có vẻ cũng chẳng mặn mà thiết tha hào hứng gì cho lắm một ông chú lớn tuổi ở xa tít mù tắp HN nhắn ba cái tin dở hơi nhưng không bao giờ xách mặt về gặp.
Chúng tôi tựa những bóng ma trong màn kịch ảo của họ hàng, bị đẩy lên sàn diễn nhưng lại lùi lùi trốn chạy đằng sau tấm mạng che mặt kẽ dăm ngón tay lạnh buốt của con Bot Artificial Intelligence.
Sự bế tắc của cuộc đời một thằng trai 30 tuổi – kẹp giữa gọng kìm của sinh học, gia đình hối thúc cạn đường binh, sự phai nhạt về lý do tồn tại sống sót – cuối cùng đã giúp tôi nhìn rõ mồn một cái kết giới vạch sẵn từ năm sáu bảy tuổi.
Sinh mệnh chẳng có gì khẩn khoản đáng giá.
Mình đã diễn xong cái vở kịch vô niệm một cách viên mãn.
Đã đến lúc chấm dứt sự mệt mỏi vớ vẩn rườm rà này rồi!
Lên kế hoạch bay vào miền nam kết sổ!
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập