Bên cạnh cái thiên đường tĩnh lặng rợp bóng râm ở khoảng đất trống vườn cô Gái Càn, tuổi thơ của bất kỳ đứa trẻ quê nào cũng phải gắn liền lấy vài ba phi vụ
"tác chiến"
nếm mùi trộm cắp vặt.
Những năm tháng đó, kẹo bánh ngoài hàng xén là một thứ vật xa xỉ phẩm ít khi bố mẹ dám xuất hầu bao.
Thứ thỏa mãn cơn thèm khát ăn vặt của đám trẻ đầu trần quê tôi chỉ là dăm bông lúa non tuốt mút chút nước sữa ngòn ngọt, hay mấy trái thù lù mọc hoang rụng rơi dọc bờ rào đá.
Và dĩ nhiên, hoa quả từ các khu vườn nhà hàng xóm trở thành mồi nhắm lý tưởng bật nhất.
Ở xóm tôi, gia đình bà bác rẽ ngang rẽ dọc (nói cách khác là bà con kiểu dăm ba đời bắn mỏi tay không tới)
sở hữu một cây táo ta khổng lồ.
Cây táo ta ấy được trồng ngay sát mép rào, cành lá vươn dài phủ một góc sang cả con đường đình lát gạch đỏ.
Mỗi dịp giáp Tết, những cành táo xòe cong lại trĩu trịt từng chùm quả xanh mướt, tròn trịa mập mạp, căng bóng dưới cái lạnh rét ngọt râm ran.
Bọn trẻ trong xóm thằng nào đi ngang qua cũng thóp bụng, nuốt nước bọt ừng ực.
Tuy nhiên, bà bác khét tiếng là một người có cái mồm cực kỳ nanh nọc, rào Dâm bụt quanh cây táo còn cắm thêm chi chít mảnh chai vỡ.
Bác lại hay thả con chó vàng gầm gừ nằm dãi thây nhai xương ngay gốc cây, nên suốt bao năm, chùm táo rợp bờ rào ấy trở thành
"Trái cấm"
theo đúng nghĩa đen, không đứa nào dám liều mạng.
Cho đến một chiều giêng ẩm ướt, mót ăn quá, thằng Tuấn không chịu đựng nữa.
Nó túm áo tôi kéo vào một xó khuất cạnh cây rơm, thì thầm to nhỏ một kế hoạch lấy cắp bần hàn mà táo bạo nhất của cuộc đời lớp 2.
"Tao thấy con Vàng nhà bác Hựu hôm nay bị xích sát trong bếp, bà bác đi cấy chiều chưa về, tao với mày liều làm một phen trộm táo không?
Lấy mấy quả cắn cho đã thèm rồi về, thề không ai biết!"
– Mắt Tuấn lóe sáng.
Tôi vốn dĩ nhát gan.
Bản tính yếu đuối, chỉ sợ nghe tiếng chó sủa đã vỡ vụn, chứ đừng nói là leo rào trộm cắp.
Tôi chối đây đẩy, vung cái tay trắng toát đòi chạy.
Nhưng Tuấn nắm chặt lấy tay, ra sức kì kèo, dụ dỗ:
"Mày không cần trèo!
Việc hái là của tao.
Mày chỉ cần đứng dưới gốc, trông lúc ông Hựu ở nhà trên ngủ trưa, lấy vạt áo hứng tao thả táo xuống là được.
Có động mày chỉ cần huýt sáo là tao tuột thẳng!
Yên tâm!
"Trước lời hứa bùi tai và sự cam kết an toàn tuyệt đối, cùng với cảm giác
"tội lỗi đồng lõa"
kích thích nỗi tò mò non dại, rốt cuộc tôi cũng tặc lưỡi gật đầu chậm chạp.
Quả thật, làm trộm thì sợ, nhưng cảm giác ăn thử quả táo kiêu kỳ trĩu trịt lủng lẳng nhún nhảy mời gọi kia quá sức cám dỗ.
Chờ khi đồng hồ bóng cây đổ về hướng tây, khu xóm vắng ngắt tiếng trẻ con nô đùa, Tuấn bảo tôi núp ngoài bờ rào ngửa mặt hứng áo.
Còn nó, với cái chân trần lấm lem và độ nhanh nhạy vô song, nó dùng tay bám cành bàng cạnh đó, lạng người xoạc chân bám tịt lên càng táo chĩa ra ngoài ngõ.
Khá khen cho đôi chân dài ngoằng và bản năng khỉ núi, Tuấn leo lên thoăn thoắt tĩnh mịch mà không làm lay động quá mạnh những nhành mỏng.
Thế nhưng, thằng nhỏ ranh mãnh lại chẳng thèm nhắm vào mấy quả sứt sẹo sát dưới mà chuyên với tay níu lá gài cành chọn hái các quả to chà bá ở góc ngọn cao.
Phập!
Póp!
Từng quả táo lăn lông lốc rơi thẳng xuống cái vạt áo hoa nhỏng nhảnh của tôi.
Tay tôi vã mồ hôi ướt nhẹp, mắt lúc nào cũng láo liên canh chừng cánh cổng khép hờ của nhà bác Hựu.
Cứ lúc tưởng chừng hai đứa tẩu thoát an toàn sau khi hái được hơn chục quả nhét túm chặt trong vạt áo, thì hỡi ôi, tiếng sủa
"Gâu gâu!"
rít lên dồn dập.
Không phải xích đứt, mà là ông Hựu tỉnh ngủ, xách roi mây đi lò dò từ cổng phụ ra.
Tiếng chân huỳnh huỵch nện trên sân gạch, hòa cùng giọng gầm chát chúa:
"Đứa nào hái trộm táo nhà ông đấy?
Đứng lại, ông đánh què chân!"
Bị phát giác đột ngột, Tuấn giật mình tuột rọt một đường rách luôn gấu quần bò, xô đẩy rụng lã chã vài lớp lá.
Nó nhảy thịch xuống đường, chụp vội cổ tôi hét:
"Chạy An ơi!"
Theo phản xạ của một đứa nhát cáy, tôi hồn siêu phách lạc quăng mớ táo rớt tung tóe mấy quả, rồi cắm đầu cắm cổ thục mạng phi thẳng ra con đường tắt hướng về vườn chuối cuối xóm, lòng mếu máo dợm khóc tới nơi.
Hai đứa chạy như bị quỷ rượt, phổi nóng ran, chạy cho tới khi cả hai lăn cù ra bờ cỏ mương khô, thở hồng hộc phì phò.
Đến khi hoàn hồn lại, Tuấn gãi gãi cái đầu cua đỏ ửng, phá lên cười nhe nhởn.
Nó xòe phần vạt áo đang túm chặt mấy quả táo ta xanh mượt tẩu thoát thành công còn giữ lại được.
Tôi run run, nhưng không khóc, lồng ngực đập thụt thịch sự phấn khích lần đầu
"phạm luật"
Tôi với tay túm lấy quả táo to nhất, cắn môt miếng cái rập với kì vọng tận hưởng vị chua ngọt dịu trứ danh như tưởng tượng bấy lâu.
Nhưng cuộc đời khốn khó không như mơ, và quả báo trộm cắp đến quá nhanh!
Miếng táo vừa chạm vào răng, hàm tôi nghiến lấy, vị nước mọng tứa ra.
Ngay lập tức, khoang miệng tôi co rúm lại.
Cái vị đắng nghét, chát xít lồng lộn bạo hành mọi nụ vị giác trên lưỡi, sọc thẳng tới sống mũi.
Nó chát đến độ da mặt tôi rúm ró lại thành một nhúm, cố nuốt mà cổ họng nghẹn ứ chẳng trôi nổi lớp cùi khô xác.
Tiếng ho sặc sụa vang lên mếu máo, tôi nôn khan ngay ra bờ mương bãi cỏ toàn bộ phần thịt táo cắn dở.
Thì ra, cái cây khổng lồ khoe mẽ của bà bác Hựu chẳng phải tinh hoa giống táo gì cả.
Nó chỉ là một cây táo dại, bị lai tạp còi cọc tự phát, quả rất to ở ngoài vỏ bóng nhưng thịt bên trong vừa chua loét, xốp rộp, vừa chát đến gắt cổ như nhai bã chè tàu ngâm 3 ngày.
Giờ tôi mới nhận ra, chả trách mà quả sai trĩu cành trên rào thấp thế, bọn quỷ chóp bu lớn hơn trong xóm chẳng màng bén mảng hái trộm.
Bọn nó đã đóng học phí đắng chát trước rồi, chỉ có hai thằng nhóc lớ ngớ mới ngửa áo hứng cho đầy.
Thằng Tuấn nhai thử cũng nổ đom đóm mắt, khạc nhổ tùm lum:
"Ôi mẹ ơi, như nhai cứt gà!"
Hai đứa quay sang nhìn đống chiến lợi phẩm chát shit nằm lăn lóc trên bờ cỏ dại, rồi lại đứng chôn chân nhìn nhau, sự tự hào biến mất tăm, đổi lại là cơn đắng ngắt rộp môi.
Trốn chui trốn lủi, thót tim chết khiếp, cuối cùng lĩnh một túm quả không nuốt trôi xuống dạ dày.
Chúng tôi rón rén moi tay quăng tung tóe mọi quả táo tồi tệ đó qua mặt mương lềnh phềnh rồi ỉu xìu ra về.
Mùi chát trên răng rít ran, theo tôi cho đến tận buổi cơm chiều nhạt nhẽo.
Cảm xúc tiếc của hụt hẫng hòa trộn cùng với vị giác đọng chát râm ran đã vô tình rèn dũa trong não tôi một bài học lạnh lùng và thực dụng nhất thời tiểu học:
Quả đẹp nhất, khó chiếm đoạt nhất, chưa chắc đã mang lại quả ngọt.
Sự cố gắng bon chen mạo hiểm để giành giật những thứ vốn được tô điểm hào nhoáng của người đời có khi kết cục chỉ là một sự đắng chát xít cổ.
Bản thân mình lại thành ra trò cười xuẩn ngốc.
Vô niệm, đó là khi bạn dần không còn cảm xúc khao khát những thứ không thuộc về bản ngã của mình.
Sau lần đó, chẳng một cành cây nhà hàng xóm sà ngon xuống khiến tôi chảy dãi được lòng tham thèm khát.
Sự kiềm nén nhu cầu bản thân đến mức chẳng buồn để tâm tới vạn vật xung quanh lại bắt đầu khâu nhặt thêm những tầng giáp kiên cố trong tâm hồn của Quang An.
Tôi, thằng nhóc xinh trai, yếu mềm đó, đang đi những bước tự kỷ lạnh băng đầu tiên, bỏ mặc ngoài tai những ồn ào ganh đua con nít.
Trừ những tình huống tôi bị động ép buộc vào tường, chằng hạn như kèo đọ sức nhục nhã đóng kín cửa lớp học cuối chiều.
(Còn nữa)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập