Chương 10:
Thôn Thiên Mãng Sự Phản Phệ
Đôi mắt đen láy của Thôn Thiên Mãn nhắm chặt, toàn bộ khí tức được thu trọn vào thể nội.
Bất chọt ngay sau khoảng khắc, đôi mắt ấy
"Phựt"
một tiếng mở to.
Đôi mắt đen láy vốn linh động giờ đây đã nhuộm lên một sắc tím hết sức quỷ dị, từ sâu thẩm bên trong đôi mắt ấy một luồng khí tức tựa như hư vô tĩnh mịch nhẹ nhàng tỏa ra.
Từ phía sau Thôn Thiên Mãn, một đôi mắt khổng lồ phía sau Thôn Thiên Mãn từ hư không mà mở ra mang theo khí tức hu vô hệt như đôi mắt của Thôn Thiên Mãn hiện tại.
Luồng uy thế viễn cổ từ đôi mắt ấy tỏa ra che lắp hoàn toàn khí tức của Vân Đông Sở bao quanh bởi một không gian u tối tĩnh mịch.
Thiên địa pháp tắt mạnh mẽ này vượt xa cả các tu sĩ cao giai thông thường.
Dương gia lão tổ hạ thân xuống mặt đất, chọt linh hồn lão bị một luồng năng lượng quỷ dị kéo vào không gian u tối, trước mặt lão một đôi mắt đen tím đang chậm rãi quan sát nhất cử nhất động.
Từ trong đôi mắt ấy lão như cảm nhận được cảm giác sợ hãi đến từ bản năng khắc sâu vào trong linh hồn, một cảm giác như đôi chân muốn khụy xuống dập đầu bái lạy.
Khi lão nhìn vào đôi mắt ấy, lão thấy rõ sự khinh miệt hệt như thần linh đang phán xét chúng sinh.
"Không đúng a, lão phu cảm nhận đây dấu có mạnh thêm vài phần cũng không hơn lão phu bao nhiêu nhưng pháp tắt này rõ ràng ít nhất đã là Hóa Thần a"- Dương gia lão tổ lẩm bẩm.
Cơn đau dữ dội từ tận linh hồn kéo lão ra khỏi dòng suy nghĩ, lão trọn mắt, gương mặt tràn ngập ánh nhìn đầy bất ngờ và ngở ngàng, đồng tử chớp lóe phản chiếu nỗi sợ hãi như thể đang đứng trước một ma thần, gương mặt vốn nhăn nheo giờ đây căng cứng vì kinh hãi.
Linh hồn lão bị trấn về thể xác, thân thể lão run lên vài nhịp, không tự chủ được mà ho ra vài ngụm máu tươi, lão cảm nhận được, luồng tử khí dày đặt của bản thân dường như sao khi tiếp xúc với luồng uy thế kinh người ban nãy lại trở nên mỏng hơn đôi chút, sự dày vò của tt khí suốt bao năm cuối cùng lại được gỡ bỏ tam phần.
Gương mặt méo mó vì đau đơn giờ lại bật cười khanh khách
"Quả nhiên, quả nhiên là ta ngu dốt, vậy mà có mắt không thấy thái sơn, dám phỉ báng tiền bối, vãn bối lập tức ly khai".
Trước khi rời đi lão để lại một tấm ngọc bài khắc chữ
"Dương"
đại diện cho thân phận khách quý của Dương gia.
Lão nói vọng về hướng rừng cây
"Tiểu bối là người Dương gia, nay nhận của tiền bối một nhân tình, sau này nếu tiền bối có việc chi cần nhờ cậy, đến Dương gia ta dù chuyện gì cũng nguyện một tay giúp sức”.
Dứt lời lão thi triển thuấn di cách xa ngàn dậm lão lẩm bẩm
"Thật không ngờ chỉ đi một chuyến mà lại có được đại cơ duyên a, tử khí được trấn áp, lão phu lại có thêm 50 năm để xung kích cánh cửa Nguyên Anh Trung Kì".
Tại góc cây Vân Đông Sở đang ngất, lớp màn đen bao bọc quanh thân Vân Đông Sở bắt đầu có dấu hiệu nứt vỡ, những tiếng răn rắc vang lên rồi vỡ nát hoàn toàn, đôi mắt khổng lồ đã tan biến tựa lúc nào, đôi mắt của Thôn Thiên Mãng cũng đã trở lại như cũ.
Quang thân Thôn Thiên Mãng xuất hiện nhiều vòng tử khí quấn quanh, luồng tử khí ấy đang ăn mòn đi lớp linh khí bảo vệ của Thôn Thiên Mãn.
Đó là phản phê khi cưỡng ép thi triển thiên phú thần thông khi chưa tiến giai trở thành Thôn Thiên Mãng trưởng thành, nó rên một vài tiếng yếu ót liền ngất đi trong ống tay áo của Vân Đông Sở.
Sau một canh giờ Vân Đông Sở cũng đã có dấu hiệu của sự tỉnh lại, đôi mài nhíu lại rồi giãn ra, đôi mắt cậu chậm rãi mở ra, thở dấu liên hồi đưa.
tay trái lên trước mắt.
Tầm nhìn của Vân Đông Sở hiện tại vô củng hạn chế, đầu đau như búa bổ, đôi mắt nặng trĩu, cậu cố tập trung nhìn vào bàn tay mình.
Dơ tay trước mắt nhưng chẳng TÕ năm ngón, mắt Vân Đông Sở bấy giờ vô cùng nhòe, vô cùng mờ ảo, hệt như đứng trong một nơi sương mù dày đặc, sao khoảng một khắc cố tập trung tầm nhìn vào bàn tay tầm nhìn của cậu có thể được xem là hồi Phục tương đối.
Cậu cố thử cử động cánh tay phải đang tê cứng của mình chọt một cơn đau âm ỉ truyền đến
"Thật không ngờ ta vẫn có thể giữ lại cánh tay này sao khi dùng 'nó' ta đúng là mạng lớn thật"- dứt lời Vân Đông Sở nở một nụ cười ma mị mà cười lớn.
Hướngánh mắt vào tay áo phải cậu chợt thấy có gì đó không đúng, nếu với tính cách tỉnh nghịch ấy, hẳn giờ Thôn Thiên Mãng sẽ quấn lấy cậu vừa phát ra những tiếng gọi đáng yêu, cậu có chút lo lắng vì ngay trước khi ý thức chìm vào bóng tối cậu đã rõ ràng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang lao đến,
"Tiểu Thiên là đế thú viễn cố, chẳng lẽ nào b:
ị b:
ắt đi rồi"- Vân Đông Sở chọt nghĩ đến một tình huống xấu.
Cậu đưa tay trái vào tay áo phải nơi Tiểu Thiên thường trú ngụ, vừa đưa tay vào, đầu ngón tay cậu như chạm vào thứ thì nhớt nhất, lạnh lẽo, vừa như máu, vừa như .
nước bot, cuối cùng cậu cũng chạm đến được Thôn Thiên Mãng, cậu nhẹ nhàng dùng một tay kéo nó ra.
Vân Đông Sở nhíu mày dáng vẻ nghiêm trọng, khi thấy những v-ết thương người Thôn Thiên.
Ma khí đã đốt đi nhiều mảnh vảy, máu tươi cứ thế mà chảy ra, lớp vảy trắng muốt nay dính đầy bụi, máu mà những vệt cháy trong yếu ớt đến tột cùng.
Vân Đông Sở khó khăn dùng một tay trái dẫn đắt lượng linh khí yếu ớt vừa được hồi phục truyền vào cơ thể Thôn Thiên Mảng.
"Tiểu gia hỏa, may cho ngươi là ta được sư tôn dạy cách trị thương bằng linh khí này, nếu không ngươi sẽ c-hết đấy"- Vân Đông Sở nói với giọng như trách móc
nhưng môi lại mim cười như đó chỉ là lời bong đùa mà thôi.
Bàn tay mang đậm linh khí tỉnh thuần đang ăn mòn đi phần tử khí còn bám lại trên vảy Thôn Thiên Mãng, quá trình này diễn ra một cách chậm rãi, được Vân Đông Sở thực hiện vô cùng tỉ mỉ.
Chẳng mấy chốc trán cậu đã đổ đầy mổ hôi, lưng áo cũng đã thấm ướt mồ hôi, lúc này Thôn Thiên Mãng cũng đã tỉnh lại, những vrết thương trên thân nó đã lành hẳn, trả lại bộ vảy ấy một màu trắng tỉnh khôi.
Dù vrết thương đã lành nhưng vẫn cần bổ sung không ít linh khí, Vân Đông Sở hướng mắt về nạp giới của bản thân thờ dài một hơi
"Hời cho ngươi rồi đó Tiểu Thiên"
nó như không hiểu những gì cậu nói, chỉ nghiêng đầu sang một phía lộ ra dáng vẻ đáng yêu vô cùng.
Đầu ngon tay chạm vào giới chỉ nạp giới, một bình ngọc mang đậm Yêu khí, đó là 5 giọt tĩnh huyết cậu đã lấy được từ thi thể hắc mãng, cậu nhỏ 2 giọt ra lòng bàn tay trái, hướng về phía Thôn Thiên Mãng.
Ngay tức thì như ngửi được mùi Nguyên Anh tỉnh huyết, nó mở to đôi mắt, lao nhanh đến, nuốt hai giọt tĩnh huyết vào bụng, miệng phát ra vài tiếng.
"Ngà ngà"
như thể cảm ơn.
Tĩnh huyết sau khi vào bụng, một luồng huyết sắc bạo liệt từ bụng Thôn Thiên Mãng hiện lên quấn quanh cơ thể nó, bên trên đỉnh đầu thất thải phát sáng bao bọc lấy cơ thể bé nhỏ, luồng ánh sáng ấy luân chuyển không ngừng, hấp thụ luồng năng lượng cuồn bạo trong thể nội Thôn Thiên Mãng hệt như một cái tiểu hắc động.
Chỉ trong thoáng chốc sự suy yếu đang hiện hữu trên Thôn Thiên Mãng đã hoàn toàn biến mất.
Thậm chí khí tức của nó lại càng sâu lắng và vững chắc thêm vài phần, hoàn thành việc hấp thụ thời điểm, Thôn Thiên Mãng bay vào lòng bàn tay Vân Đông Sở, quấn thành một cuộn nhỏ, cái đầu thì liên tục cọ vào các đầu ngón tay của cậu.
Vân Đông Sở cười khổ
"Xem ra, ngươi đã khôi phục rồi, thế thì chúng ta cũng nên lên đường rồi, Thanh Thành trấn".
Nói rồi ánh mắt Vân Đông Sở hướng về phía Thanh Thành trấn, đôi chân được bao bọc bởi linh khí, chạy như bay băng thẳng qua khu rừng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập