Chương 11: Thanh Thành Trấn - Nhân Quả

Chương 11:

Thanh Thành Trấn – Nhân Quả

Ròng rã nhai ngày phi hành, cuối cùng cũng thoát ra khỏi khu rừng âm u, trước mắt Vân Đông Sở là một thành trì nhân loại trong vô cùng xa hoa, thành cao hào sâu, cổng thành rộng lớn đang mỏ rộng.

Hàng chục, hàng trăm người đang đứng xếp thành một hàng dài để chờ được vào thành.

Phía sau binh lính gươm đao tuốt trần, mặt mày nghiêm nghị, như thể chỉ cần có chút bất ổn, sẽ ngay lập tức động thủ.

"Đây là thành trấn của nhân gian sao, lúc trước chỉ nghe qua lời của sư tôn, chẳng ngờ lại to lớn tới mức ấy"- Vân Đông Sở tự thì thầm.

Vân Đông Sở gạt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu, tiến bước đến hàng dài người vào thành.

Hàng dài lại chờ đợi từng người kiểm tra khiến thời gian xếp hàng lâu vô cùng, thêm cả nắng nóng cháy cả da, khiến xung quanh vang lên những tiếng oán thán.

Một tên binh sĩ với tu vi Luyện Khí Sơ Kì to giọng quát tháo

"Ồn ào!

Câm miệng hết cho lão tử!

Lũ thấp hèn các ngươi nên thấy vinh dự vì được vào Thành đi!

Còn không mau nhanh chân lên!

Có bạc thì vào, không có bạc thì đứng sang một bên!

Kẻ nào dám chen hàng hay làm ồn một tiếng, đừng trách lão tử không khách khí!

"

Vân Đông Sở nhíu mài, khinh người quá đáng, có tiền thì vào, không tiền thì đứng một bên chờu.

"Ta.

hình như không mang theo ngân lượng a"

– vừa nói Vân Đông Sở vừa cười khổ một tiếng

Chẳng mấy chốc đã đến lượt cậu vào thành, một tên binh sĩ quát thẳng vào mặt cậu, nước bọt văng thẳng vào mặt

"Giấy thông hành đâu?

Ngươi từ đâu tới?

Tiểu ăn mày, lão tử đang hỏi ngươi?

Ngươi bị câm à?

Hắn nói với giọng hách dịch, tràn ngập sự kinh miệt khi nhìn thấy trang phục của Vân Đông Sở.

Khi này cậu đang mặc một bộ đạo bào rách nát, gương mặt lấm lem bụi bẩn và vết máu khô, mái tóc rối bời hệt như nhiều ngày không tắm.

"Quan gia, ta thật sự là không có tiền a, có thể đổi bằng thứ khác chăng"

chưa dứt lời cậu đã bị hán tử ấy một đạp thẳng vào ngực, hắn nhổ vào cậu một bãi nước bọt rồi quát

"Tiểu ăn mày ngươi thì có thứ gì đáng giá, còn không mau cút ra"

một đá này của hắn mang lực đạo khá mạnh nếu không phải cậu đã là tu giả Luyện Khí viên mãn, e là đã gãy không ít xương.

Cú đạp này không những đạp thẳng vào mặt cậu còn chà đạp tôn nghiêm cậu đến cực điểm.

Vân Đông Sở đứng dậy đôi mắt lóe lên sát ý, linh khí cùng ma khí trong thể nội một lần nữa điên cuồng vận chuyển.

Tên binh sĩ kia chọt thấy gì không đúng hắn thầm nghĩ

"Nếu là người thường, e đã nằm dưới đất mà không đứng lên nổi, mà người trước mặt chẳng có chút dấu hiệu b:

ị thương nào, chẳng lẽ lại là tu sĩ cao giai"

toàn thân hắn lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, mở miệng định gọi người hỗ trọ thì phía sau chọt có tiếng bước chân.

Một lão giả ăn mặc giản dị nếu không muốn nói là rách rưới bước lên ôn tồn nói

"Quan gia lão hủ có giấy thông hành, có thể cho cậu ta cùng ta qua cổng không, đây là ít quà mọn của lão"

Nói rồi lão nhét vào tay gã binh sĩ nọ một ít bạc vụn cùng tờ giấy thông hành lão nói tiếp

"Xin quan gia nể tình lão già này, cho cậu ta được đi qua cùng lão".

Tên binh sĩ kia ngẩng đầu lên ánh mắt lướt qua bộ trang phục của ông lão, rồi dừng lại ở đống bạc vụn trong tay.

Hắn ta vốn dĩ đã có chút lo ngại vì sự bất thường của lão, nay lại vừ:

hay có cớ tốt hắn liền dẹp bỏ sự hống hách ban nãy, hắn đưa tay ho hai tiếng

"Khụ khụ"

"Hừ!

Lão già ngươi thật biết lo chuyện bao đồng a!

Được rồi lần này coi như ngươi may mắn Còn không mau đi nhanh cho khuất mắt ta!

"

Vân Đông Sở ngẩng người, vẫn chưa hiểu vì sao lão lại giúp mình thì lão đã đi nhanh tới, một tay vẫn cầm chiếc đòn gánh nặng trịch, một tay lại kéo Vân Đông Sở cùng đi về hướng cổng thành.

Vân Đông Sở vừa nảy ra suy nghĩ quát lão

"vì sao xen vào chuyện của mình"

chợt cảm giác có chuyện gì không đúng, cậu lẩm bẩm

"Không đúng!

Sát tâm, ta lại nổi sát tâm!

Nổi sát tâm với một tiểu binh sĩ!

Ma tính, ta vậy mà lại nhiễm phải ma tính!

Đây là cái giá của việc tu ma sao?

"

cậu tự đặt một câu hỏi trong đầu.

Cậu biết mình tu tiên gần như chẳng tiến thêm nổi một bước, nhưng chỉ nhiễm chút ma khí cậu đã tăng tu vi mà vài năm cậu vẫn chưa thăng tiến được, cậu đã từng nghĩ tới việc tu ma.

Nhưng khi nghĩ về người sư tôn diệu dàng của cậu sẽ thất vọng thế nào khi biết cậu đã tu ma, đã vậy còn nhiễm phải ma tính.

Cậu sợ một ngày mình sẽ nổi sát tâm với sư tôn, hoặc sẽ Vì ma tính mà nảy sinh những suy nghĩ gì khác với sư tôn của mình.

"Nếu sư tôn biết chuyện ta tu ma, liệu có ghét bỏ ta không"

Đang chìm vào dòng suy nghĩ chọt

"Bộp"

lão giả vỗ vai cậu, phủi bụi trên trang phục cậu TỔi cất lời

"Người trẻ tuổi thời nay thật là!

"- Lão thở dài một hơi rồi nói tiếp

"Suốt ngày cứ suy nghĩ lung tung, đầu óc cứ trên mây thế này!

Sao nào, có muốn mua gì của lão già này không"

"Chắc sẽ có một vài thứ .

tiểu tử ngươi sẽ thích chăng"- Lão nói với giọng thần bí, tay vẫn vuốt chồm râu dài của lão.

Vân Đông Sở thầm nghĩ xem như biết ơn, cứ mua cho lão một vài món đã là cảm tạ rồi.

Cậu không hề để ý ánh mắt lão lóe lên những tia sáng vàng khóe môi đang nhếch lên một nụ cườ như đã chắc thắng.

Lão hoàn toàn không phải người bình thường, mà là tu sĩ.

"Lão bá, ta thật sự không có nhiều tiển a!

Chỉ có một xu đồng thôi"

Đồng xu ấy là do cậu đã được sư tôn tặng như một món quà nhỏ để cậu có thể nhớ về thế giới trần gian.

Lão già nhìn vào đồng xu trên tay cậu, vuốt vuốt chòm râu bảo

"Một đồng xu cũng được a!

Hôm nay xem như lão với tiểu tử ngươi có duyên!

Cứ việc chọn một món là được"

Nói rồi lão đặt đòn gánh trên vai xuống phát ra một tiếng

"Phịch"

nặng nề, một tay kéo tấm mạn che phía trên để lộ những món hàng phía dưới.

Bên dưới nhìn sơ chỉ là những đồ vật tầm thường của nhân gian, còn bị phủ thêm một lớp bụi mờ, trông chẳng hề có chút thu hút.

Nhưng từ những thứ ấy, trong thâm tâm như thể có một thứ gì đó đang thôi thúc cậu đoạt lấy nó.

Vân Đông Sở tay chạm vào nạp giới lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm hướng về phía lão mà nói

"Lão bá, ngân lượng quả thực ta không có nhưng đây là linh thạch của tu sĩ!

Lão cứ nhận xem như ta trả tiền mua hàng a"

Lão nhìn vào viên linh thạch lấp lánh, gương mặt nở một nụ cười thân thiện, lắc đầu nhẹ trả lời:

"Không cần, thực không cần a!

Lão hủ chỉ là phàm phu tục tử mà thôi, chỉ mưu sinh nhờ gánh hàng này.

Linh thạch đối với ta chẳng mấy tác dụng, cứ xem như lão hủ với ngươi có duyên là được"

Vân Đông Sở thu viên linh thạch vào lại Nạp Giới cuối đầu cảm ơn lão.

Mắt hướng đến những món đồ được đặt trên chiếc đòn gánh.

Trên đấy đồ quả thực không nhiều, nhưng lại vô cùng kì dị, dường như đều là chí bảo nhân gian, nếu lộ ra e sẽ nổ ra một hồi huyết tanh, mưa máu.

Vân Đông Sở nuốt nước bọt nghĩ thầm

"E lão là một đại năng ẩn thế, nhưng vì sao lại cho ta chọn đồ như vậy"

Ánh mắt cậu lướt qua một con Tối gỗ tưởng chừng bình thường nhưng khi nhìn kĩ, cậu thấy trên đỉnh đầu nó có một ấn kí màu đỏ quỷ dị, từ tâm hướng về tứ chi cũng có một sợi chỉ đỏ nối liền cơ thể hệt như

"Khôi lỗi"- Vân Đông Sở giật mình, toàn thân chọt nổi lên một hồi hàn khí

Cậu nhớ lời của sư tôn Liễu Như Tuyết từng nói ma đạo tu sĩ sao khi giết người thường luyện cơ thể họ thành khôi lỗi, nhưng đó chỉ là loại khôi lỗi cấp bậc thấp nhất.

Khôi lỗi cấp cao được luyện chế từ một cơ thể cao cấp ít nhất cũng cần một cơ thể Nguyên Anh trở lên, cùng một linh hồn cường đại không kém kết hợp cùng một phương pháp đã biến mất từ thờ thượng cổ để tĩnh luyện cùng máu yêu thú, khôi lỗi này dạng cơ thể mạnh mẻ vô cùng.

Cơ thể mạnh mẻ ngang cả Yêu thú, có thể tự hành động theo suy nghĩ người khống khôi, không cần phải ra lệnh như khôi lỗi cấp thấp thông thường.

Mà đây, con rối gỗ này rõ ràng là một khôi lỗi cao cấp như vậy.

Vân Đông Sở không đặt ánh mắt lên đấy nữa mà chuyển sang bên trái, nơi đó có một chiếc quạt lông màu trắng thêm màu xanh hệt như ngọc mang một vẻ đẹr thần thánh lại thánh khiết vô cùng, cậu đưa tay đến gần.

Lập tức, một luồng hàn khí chí cao lập tức từ chiếc quạt tỏa ra gần như ngay lập tức đóng một lớp băng mỏng.

"Xuyy"- Vân Đông Sở thở ra một hơi, như một tia đriện giật tay lại.

Bàn tay cậu tê dại, đau buốt như bị hàng vạn thanh kim châm.

Luồng hàn khí đó không chỉ làm tổn thương da thịt mà còn xâm nhập vào kinh mạch.

Dù linh khí cậu cố gắng ngăn cản luồng hàn khí nhưng không mấy tác dụng, chợt lão dùng hai tay nắm chặt tay cậu

"Ây da!

Tiểu tử a, đây là quạt ngọc đấy, thời tiết lạnh thế này, ngọc sao lại ấm cho được”

"Vâng, lão bá dạy phải a"- Vân Đông Sở nở một nụ cười vô cùng khó coi trả lời.

Cậu vội vàng.

chuyển ánh mắt sang một viên đá màu đen trông chừng chẳng gì đặc biệt nhưng khi cậu tập trung ánh mắt vào vật ấy, Vân Đông Sở có cảm giác như có thứ gì thôi thúc, luồng ma khí được cậu đè nén sâu bên trong đan điền như muốn phá kén để thoát ra.

Á thức Vân Đông Sở bị kéo vào một không gian xung quanh chỉ mang một màu đỏ hệt như máu cùng vô số ác linh cùng Du Hồn đang bị giam cầm bên trong, phát ra những tiếng gào thét thê lương.

Ý thức Vân Đông Sở bị đẩy khỏi không gian ấy, một ngụm máu ngọt trào lên bị cậu kìm nén mà nuốt xuống.

Vân Đông Sở Nhìn sang hướng khác chợt cậu thấy một vật đang liên tục tỏa ra hàn khí

"Trứng băng long ư!

Vật này là vật chí hàn hợp với công pháp của sư tôn"

– Vân Đông Sở chợ nghĩ đến

"Lão bá, vật này người xem xem"- Vân Đông Sở hướng về lão đầu mà hỏi.

"Ha ha ha, lão đầu ta nói được làm được, chỉ là trứng chim mà thôi, cứ đưa một xu cho ta là được"- Lão vuốt râu ôn tồn trả lời.

"Vậy thì tiểu tử xin đa tạ lão bá a"- Nói rồi Vân Đông Sở hai tay dâng lên đồng xu duy nhất cho lão, cúi đầu sâu để tạ ơn

"Đây là quà lão tặng kèm, nhân quả giữa chúng ta đã hết"- Lão đặt vào hai bàn tay của Vân Đông Sở một chiếc lọ nhỏ rồi ngay tức thì biến mất.

Vân Đông Sở ngẩng đầu lên, quay đi quay lại nhiều hướng nhưng chẳng thấy lão đầu vừa đứng nơi đây cùng chiếc đòn gánh của lão đi đâu cả.

Ở một nơi xa nơi đây lão đầu đang hướng mắt về nơi Vân Đông Sở đứng mà lẩm bẩm:

"Món nợ nhân quả lão phu nợ phụ mẫu ngươi năm đó cứu mạng ta, ta vốn đã đến chiến trường ấy rồi nhưng khi đó phụ mẫu ngươi đrã c-hết, lão phu chỉ có thể thi triển ẩn tức pháp mà giấu ngươi thôi, giờ đây nợ đã trả hết, không hẹn gặp lại"- nó rồi lão nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng về chuyện gì đó.

Một khung cảnh giữa cuộc đại chiến thông qua lão hồi tưởng mà hiện lên trong tâm trí lão nhân.

Đó là cuộc đại chiến của các vị đại năng từ 20 năm trước.

Lão, khi đó còn là một Đại Năng Hóa Hư uy danh lẫy lừng, đang đại chiến cùng ba cao thủ Hóa Hư đồng cấp để tranh đoạt một Thiên Tài Địa Bảo có thể nghịch chuyển càn khôn, phá Vvỡ màn chướng để lão có hi vọng Đại Thừa thành công.

Trận chiến kéo dài ròng rã ba ngày ba đêm, đánh đến mức thiên địa rung chuyển, phong vân biến sắc, núi đá bị san thành bình địa, sông ngòi cuồn cuộn thành những cơn lũ tàn phá vạn dậm chung quanh, vạn vật héo tàn.

Cả vùng thiên địa sao trận đại chiến vẫn còn lưu lại dư âm, pháp tắc không gian bị bẻ cong, vô số những vết nứt không gian hiển hiện hút mọi thứ ỏ gần vào khoảng không vô tận, biến nơi đây thành một mảnh tử địa không còn sự sống.

Dù lão có mạnh mẽ tới đâu, thực lực có đè ép đồng cấp đến mức nào, dưới sự vây công của ba người, cũng phải thất bại.

Đến cuối lão đã dùng hết toàn bộ đấu kĩ cùng những lá bài tẩy đã trọng thương cả ba.

Lão cũng trúng trọn một đòn chí mạng vì vậy mà tu vi thụt giảm, thần hồn bị vô số vết nứt chồng chất, chỉ còn lại một hơi tàn.

Lão mất đi ý thức rơi từ không trung xuống, va chạm mạnh mẽ với khu rừng thưa thớt, gầy một con suối nhỏ.

Sau lần v-a chạm ấy lão bị gãy hai chân, chẳng khác gì phế nhân.

Khi tỉnh dậy, lão thấy một chiếc trần nhà được phủ rơm đơn sơ, lão nghiêng mình, chợt cơn đau từ những v-ết thương khiến lão không nhịn được mà nhăn nhó.

Chợt một giọng nói nam tử ôn hòa vang lên ngay cạnh khiến lão giật mình quay đầu sang

"Vị lão ca này chắc hẳn là ngả từ núi xuống phải không, huynh chắchẳn không phải người nơi này đúng chứ?

"

Lão chọt nhận ra bản thân đang nằm trên một chiếc chõng tre, trước mắt là một cặp phu thê trẻ tuổi ăn mặc chẳng lành lặn gì, quần áo mộc mạc chỉ chít những mũi kim chỉ khâu vá, dù vậy họ vẫn nở nụ cười hiển lành và chân thành trên môi.

Nụ cười chẳng mang tạp niệm nào như thế từ rất lâu từ khi lão bước vào giới tu chân này chẳng còn thấy nữa, họ chẳng hề chê bai tới những v-ết máu trên người lão cả, điều này khiến lão có chút cảm động.

"Lão trượng, ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi!

Phu quân ta đã hái thuốc và giúp ngươi băng bó cả rồi!

Chuyện gì cũng sẽ qua thôi, v-ết thương sẽ chóng lành thôi, ngươi đừng có mà ngí quẩn a.

"

Mẹ Vân Đông Sở mỉm cười hiển hậu, đặt một bát nước ấm lên mép giường.

"Phu quân, chàng mau đỡ lão ca này dậy trước đã, thiếp vào bếp đem cho lão ca này một bái cháo a”.

Nam tử trung niên khẽ gật đầu, tiền về phía giường cẩn thận đỡ lão dậy.

Lão nhân nhăn mài, nhưng vẫn cố nén lên tiếng:

"Đa ta hai vị a"

Nam tử cười cười phẩy tay:

"Lão ca không phải khách sáo!

Ta khi đến suối để lấy nước cho phu nhân lại gặp huynh, xem như cũng là cái duyên!

Huynh cứ ở lại đây, khi nào lành hẳn rồi hẳn đi!

Gia đình chúng tôi cũng chẳng khá giả gì mong huynh đừng chê"

"Khi nào lành hẳn đi, vơi thân thể Hóa Hư của lão phu dù có vài năm, vài chục năm cũng chưa hồi phục được"- Lão thầm nghĩ, nhưng khi nghe những lời đó, lão cảm thấy nhẹ nhõm hắn

"Quả nhiên phàm nhân vẫn tốt”

"Hở, lão ca vừa nói gì a"-Nam tử hỏi

"Không có gì đâu ân công"- Lão trả lời

Lát sau, Nữ tử- mẹ Vân Đông Sở lúc trẻ đã quay lại, trên tay là một bát cháo nóng hổi, tuy ch là ít cháo loãng cùng rau dại, nhưng hương thơm ngào ngạt của mùi gạo đã lâu không thấy lại khiến lão cảm thấy cồn cào.

Lão, một người đã sống vô số năm, từ lâu vốn đã bế cốc, không cần ăn uống, lúc này lại cảm thấy thèm muốn sự ấm áp của món ăn phàm tục này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập