Chương 13:
Phong Vân Đấu Giá Hội Kim Thiếp Lệnh Bài
"Đấu giá hội"- Si Mộc dừng động tác rót rượu lẩm nhẩm, giọng nói trầm khuất dưới vành nón, mang theo một sự hưng phấn khó tả.
Khóe môi ẩn hiện một nụ cười tà mị, một nụ cười trong vô cùng đáng sợ.
Hắn tập trung thần thức sang gian phòng cạnh bên, thính giác được linh khí gia trì đến mức tối đa, cố lắng nghe từng lời trò chuyện giữa hai khách nhân lạ mặt.
Thực lực bọn họ thua kém xa với Si Mộc, nêr nếu không phải hắn cố ý để lộ thì chuyện hắn nghe lén sẽ chẳng bị phát giác.
"Ta nghe nói đấu giá hội lần này sẽ do Lý gia chủ trì, đây được xem là đại sự của tam đại gia tộc!
Cứ ba năm một lần, Phong Vân đấu giá hội sẽ mở ra một lần, lần lượt được tam đại gia tộc thay nhau chủ trì!
Lần này e là có không ít thiên tài địa bảo a!
– Một giọng thiếu niên nam tử vang lên, giọng tràn đầy sự ngưỡng mộ.
"Đó là đương nhiên!
Ta còn nghe nói một trong ngũ đại trọng bảo lần này có Trúc Cơ đan, đừng có làm vẻ mặt 'ngươi thấy ta quan tâm không' đấy với ta"- Một giọng nam tử trung niên đáp lại.
Hắn tiếp lời:
"Trúc Cơ đan bình thường chỉ có thể tăng hai thành đột phá Trúc Cơ, nhưng đây được gọi là Hoàn Mỹ Trúc Cơ đan!
Dược lực trong đó có thể so sánh được với các loại đan được hồi phục dành cho Kết Đan tu sĩ!
Một khi sử đụng nó sẽ nắm chắc mười thành tỉ lệ đột phá Trúc Cơ, còn về phẩm chất Trúc Cơ vẫn tùy người sử dụng!
Tuy nhiên, ta còn nghe đồn rằng khi sử dụng Hoàn Mỹ Trúc Cơ đan ngươi còn có tỉ lệ đột phá Trúc Cơ Hoàn Mỹ, gần như vô địch cùng cảnh giới!
".
"Hoàn Mỹ Trúc Co!
Ngươi .
ngươi nói là thật sao?
Ta đã từng nghe từ tông môn, nhưng đó chỉ là truyền thuyết, chưa có ai từng chứng kiến Trúc Cơ Hoàn Mỹ là thế nào người!
Nghe nói Trúc Cơ Hoàn Mỹ đã thất truyền từ thời Thượng Cổ.
Một khi đạt đến cảnh giới Trúc Cơ Hoàn Mỹ căn cơ sẽ vững như bàn thạch, bất di bất dịch, trong cùng cảnh giới không còn đối thủ!
"- Thiếu niên đập vào cạnh bàn vang lên tiếng kêu chát chúa, thất thố thốt ra lời.
Gương mặt Sỉ Mộc- hắn ẩn dưới chiếc nón rộng, đột nhiên hiện lên vẻ phấn kích cuồng loạn.
Đôi mắt sâu thẩm như một hố đen vĩnh hằng lóe lên tỉa sáng sắc lạnh rọn người, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị mang đầy ý vị.
Hắn không kiểm được sự phấn kích thốt ra lời:
"Trúc Cơ Hoàn Mỹ!
Thú vị thú vị a".
Sĩ Mộc lặng lẽ đặt chén rượu xuống.
Trúc Cơ Hoàn Mỹ!
Đó là điều hắn muốn truy cầu ở hiện !
Một khi hắn đạt đến Trúc Cơ hoàn mỹ sẽ có thể cũng cố đạo cơ, tôi luyện kinh mạch và hon hết ma khí sẽ không thể làm ảnh hưởng đến tâm tính của hắn nữa.
Trong gian phòng bên cạnh, hai kẻ ấy vẫn đang chìm đắm vào mơ mộng, hoàn toàn không h( hay biết có một mãnh thú đầy nguy hiểm đang.
lắng nghe từng lời nói, từng chỉ tiết.
"Được tồi, im lặng một chút"- Nam tử trung niên khẽ hắng giọng
"Bất quá chỉ là hư truyền ví thực mà thôi!
Cho dù có thực cũng chẳng đến lượt ta và ngươi a!
Ngươi nghĩ Trúc Co Hoàn Mỹ dễ vậy à, nếu dễ dàng như thế thì họ đã giữ làm riêng, chẳng kẻ ngốc nào lại muốn đem ngọc tặng người".
"Thế những bảo vật còn lại rốt cuộc là cái gì ?
Ban nãy ngươi bảo có ngũ đại trọng bảo cơ mà"- Thiếu niên có chút sốt ruột.
"Đừng gấp!
Thứ hai chính là Phá Anh Đan đây là đan dược trợ giúp các Kết Đan Viên Mãn tu sĩ xông phá Nguyên Anh kỳ trở thành Nguyên Anh chân quân cường giả!
Thứ ba là một công pháp từ thời viễn cổ, nếu ta không nhớ nhầm nó được gọi là Hồi Xuân Ấn, công pháp này còn có thể chữa trị Đạo thương, phục hồi kinh mạch gãy đứt, thậm chí còn có khả năng ngăn chặn ma khí xâm thực”.
"Trị liệu công pháp?
Loại đấu kĩ trị liệu vặt vãnh ấy cũng được xếp vào hàng ngũ trọng bảo sao?
Hả?
Ngươi vừa nói có thể chữa trị Đạo thương, kinh mạch gãy nát, còn chặn được cả m‹ khí ư?
"- Thiếu niên hỏi với giọng bàng hoàn, như chẳng tin vào tai mình.
"Không sai!
Chỉ tiếc ta và ngươi chẳng có nổi diễm phúc được chiêm ngưỡng kì bảo này a!
Chúng ta vẫn chưa đủ tư cách, chỉ có những kẻ có được thiệp mời cấp Địa thuộc tam đại gia tộc mới được xem là có tư cách tranh đoạt ngũ đại trọng bảo, nếu không ít nhất phải đạt Kim Đan kỳ!
"- Nam tử trung niên thở dài, giọng đầy tiếc nuối.
Hắn tiếp lời
"Ngươi muốn hỏi còn hai trọng bảo kia sao!
Ha ha, chúng ta chưa đủ tư cách để biết đâu".
Sỉ Mộcnắm giữ được tất cả thông tin mà hắn cần.
Lập tức đốc cạn chén rượu, còn nữa bình hắn thu vào nạp giới.
Biết rõ đã đến lúc rời đi, liền nhanh chóng chuẩn bị cho việc tranh đoạt cơ duyên sắp tới.
Mà việc cấp bách ban đầu hắn cần thuê được một viện tử để tu luyện và cư ngụ trong vài tháng sắp tới, cùng đoạt lấy một tấm thiệp mời tham gia Phong Vân Đấu Giá Hội.
Sỉ Mộc không có chút tạp niệm nào, theo hướng trên địa đổ mà đi nhanh về hướng một chỉ nhánh của Lý gia được gọi là Linh Vân Các-một nơi cho thuê viện tử lớn của Thanh Thành Trấn.
Linh Vân Các của Lý gia là một tòa dinh thự rộng lớn gồm tam tầng uy nghĩ, kiến trúc được điêu khắc tỉ mĩ bên trên còn có không ít phòng ngự trận pháp vô cùng kiên cố, xung quanh l¿ vô số hộ vệ đứng gác nghiêm trang.
Si Mộc đặt chân vào sảnh chính.
Nơi đây được bày trí về cùng gọn gàng và trang trọng thể hiện thân thế hiển hách của Lý gia.
Toàn bộ khu vực nơi đây được chia làm hai phần, lấy ranh giới là chiếc cầu thang lớn ở chín!
giữa đại sảnh.
Bên trái là khu dành cho phàm nhân viện nhỏ, hẹp không có Tụ Linh trận, bên phải là khu vực thuê viện tử từ cấp Địa đến cấp Thiên.
Khi lúc Sĩ Mộc còn đang phân vân việc có nên che giấu thân phận tu sĩ hay không thì có một tiểu cô nương chừng mười hai đến mười bốn tuổi phụ trách tiếp đón khách nhân thở hồng hộc chạy đến.
Cô bé nở một nụ cười tươi chào hỏi hắn:
"Đại ca ca, huynh là muốn thuê nhà ở hay viện tử ạ".
Si Mộc lạnh nhạt:
"Thuê viện tử".
Tiểu cô nương hiểu ý chấp tay cáo lui.
Một lúc sau có một lão nhân thân hình gầy guộc khoá.
một bộ Đạo bào vàng nhạt chậm rãi bước đến.
"Khách quan, lão đây là quản sự của các viện tử nơi đây, mời ngài theo lão phu sang bên này a".
Lão vừa chậm rãi bước về một gian phòng trống phía Đông, phía sau còn có hai tì nữ thân hình yêu kiểu quyết rũ mặc một chiếc váy ngắn Ôm sát người, lộ rõ vòng eo cùng cơ thể, nhưng Sỉ Mộc chẳng mảy may để tâm hắn biết rõ đây là một chiêu trò của các thế lực, muốn dùng nữ nhân để moi móc một số thông tin.
Vừa đi lão vừa giới thiệu:
"Phân khu của các viện tử ỏ Thanh Thành Trấn được chia thành tam cấp lần lượt là
"Thiên, Địa và Hoàng'!
Hoàng lạ loại nhà thấp kém nhất cũng là nhà có kích thước nhỏ nhất một gian được thuê chung đến năm người, không có sân viện cũng như Tụ Linh trận, nơi đây chủ yếu là phàm nhân hoặc tu sĩ không có đủ linh sinh sống, giá thuê một tháng chỉ từ 200 đến 300 lượng bạc mà thôi!
Nhà cấp Địa thì hoàn toàn khác biệt"
Nói đến đây lão nhân dừng lại, thở một hơi sâu như thể đang lấy sức tiếp tục nói:
"Viện tử cấp Địa thì tốt hơn hẳn, không chỉ có nhà ở rộng rãi, mà còn nằm trên Tụ Linh trận, linh khí đổi dào rất thích hợp để tu luyện, ngoài ra còn có cả gian bếp riêng, sân viện rộng rãi, võ đường, tịnh thất, thư phòng đều đầy đủ, giá thuê chỉ khoảng 100000 lượng bạc mà thôi!
Còn viện tử cấp Thiên cũng tương tự cấp Địa, quan trọng nhất nơi đó được bố trí trận pháp phòn ngự mạnh mẽ ngay Kim Đan đại năng.
muốn phá vỡ cũng.
tốn không ít thời gian!
Giá thuê ở đây không cố định, dựa vào thân phận mà có thể thay đổi, từ miễn phí đến vài triệu lượng bạc, ở đây còn có giao dịch thu bằng cả Linh Thạch nữa!
Gian cấp Thiên tu vi ít nhất cũng cầi đạt Trúc Cơ Trung kỳ mới được xem là đủ tư cách".
Hắn gật đầu, hắn hiểu nhà cấp Thiên như một chiêu để lôi kéo các cường giả, củng cố vị thế của Lý gia ở Thanh Thành Trấn.
Lúc này lão quản sự đã dẫn Sỉ Mộc đến một gian phòng lón.
Hai người cùng ngồi xuống, Sỉ Mộc cất lời:
"Lão không cần thử ta bằng nữ nhân!
Lui hết ra đi rồi chúng ta mới bàn chuyện này!
Lão thấy ý đổ đã bị kẻ trước mắt thấu triệt, liền thoáng chột dạ, vội phẩy tay ý bảo họ lui ra, hai tì nữ vội cúi đầu thi lễ liền nhẹ nhàng thoái lui ra ngoài, cẩn thận khép chặt cửa lại.
Lão rót cho mỗi người một tách trà nóng, từ nạp giới lấy ra một tấm địa đồ tỉnh xảo, trên bản đồ có ghi chép đầy đủ về từng phẩm cấp của các viện.
"Những nơi được tô đỏ là những đã có chủ hoặc đã được thuê!
Khách quan cứ việc xem và chọn lựa ở những chỗ còn trống này a!
Nếu khách quan có hứng thú với các viện tử Địa cấp, đó chính là các khu vực được đánh dấu màu tím này a"- Vừa nói lão vừa chỉ tay lên những điểm trên địa đồ.
"Địa cấp, nơi có linh khí tốt nhất!
"- Sỉ Mộc nói.
Nghe đến đây lão quản sự hai mắt lóe sáng, tay dâng lên một đĩa hoa quả.
Lão cười ha hả mở lời:
"Khách quan, đây là Linh quả đặc biệt do Linh Vân Các tự cung cấp a!
Loại vật này được trồng ở trung tâm của Tụ Linh trận, hàm chứa không ít linh khí, có không.
Ít tác dụng cho tu sĩ a, đặc biệt phần thịt quả mềm mọng, ngọt nước vô cùng ngon miệng!
Sỉ Mộc mỉm cười khẻ lắc đầu nghĩ
"Nếu ta không nói muốn thuê nhà Địa cấp phẩm tốt chắc lão cũng chẳng đem ra nhiều thứ tốt như vậy".
Hắn nghĩ đến sư tôn Liễu Như Tuyết
"Hình như người cũng rất thích Linh Đào a"
liền hỏi lão quản sự:
"Ta muốn trồng một cây Linh Đào biết kết quả trong viện!
Lão nói xem ta cần thêm bao nhiêu bao nhiêu ngân lượng?
"
Không phiền phức đến mức ấy!
"- Nói rồi lão chỉ tay vào khu vực tọa lạc tại khu phía Tây Bắc Thanh Thành Trấn.
Dứt lời, lão khẽ nhắm mắt, tay trái từ tốn vuốt lấy bộ râu dài của mình, ra vẻ thần bí, chẳng biết trầm tư điều gì, lão tiếp lời:
"Vị trí đó có ưu điểm vô cùng yên tĩnh, nhưng cũng khá xa khu vực trung tâm Thanh Thành Trấn, còn mọi điều kiện tiên quyết mà ngài cần đều có thể đáp ứng".
"Được!
"- Sỉ Mộc đáp lòi.
Lão nở nụ cười tươi như hoa:
Vậy lão sẽ sắp xếp ngay cho ngài viện tử số bảy phía Tây Bắc thành ngay!
Chẳng biết ngài muốn thuê trong bao lâu?
Sỉ Mộc đáp:
"Ba tháng!
Ta sẽ đặt cọc cho lão một tháng trước, đến khi chuẩn bị hoàn tất ta tự sẽ đưa lão phần còn lại!
Thời gian đến đại hội đấu giá của Thanh Thành Trấn còn gần ba tháng nữa nên chỉ cần thuê đủ ba tháng là được.
Hắn lấy nạp giới ra hon 100000 lượng bạc được đặt trong một túi trữ vật nhỏ đặt lên chiếc bàn trước mặt.
Lão dùng thần thức kiểm tra xác nhận đã đủ liền cung kính chấp tay.
Một lúc sau lão từ trong ngực áo cẩn thận lấy ra một Kim thriếp lệnh bài bên trên khắc một chữ
"Lý"
mặt sau được khắc chữ
"Địa".
Lão quản sự cất lời:
"Đây là Địa cấp lệnh bài của Lý gia, có lệnh bài này ngài đến bất kì chi nhánh nào thuộc Lý gia đều sẽ có ưu đãi ba phần!
Ngoài ra còn có thể ghi nợ một ngàn khối Hạ Phẩm Linh Thạch!
”.
Lão chọt đừng trong chốc lát, ánh mắt sâu xa nhìn Sĩ Mộc cất lời:
"Chắc hẳn ngài đã biết về Phong Vân đấu giá hội rồi chứ?
"- Sỉ Mộc khẽ gật đầu, lão tiếp lời
"Có Địa cấp lệnh bài trong tay ngài có thể tham gia tranh đoạt ngũ đại trọng bảo của đấu giá hội lần này a".
"Cho người đưa ta kiểm tra lại viện tử liền đưa lão đầu ngươi phần còn lại!
"Đó là đương nhiên"
Khu phía Tây Bắc Thanh Thành Trấn.
Lão quản sự cùng Si Mộc đang ngồi trên cùng một chuyến xe ngựa từ Linh Vân Các hướng đến.
Người thường đều phải tự nhận chìa khóa và tt tìm đường nhưng nhờ việc hắn thuê được một viện tử Địa cấp nên mới được tiếp đón như vậy.
Một canh giờ sau lão quản sự cùng Sỉ Mộc đã đến trước cổng viện số bảy tại phía Tây Bắc thành, lão đích thân trao chìa khóa và cùng Si Mộc kiểm tra qua viện tử.
Khoảng nữa canh giờ sau mọi thứ đã được kiểm tra một cách ổn thỏa, Sỉ Mộc liền quăng cho lão quản sự hai viên linh thạch Trung Phẩm, được biết mỗi viên linh thạch Trung Phẩm giá trị tương đương một trăm viên linh thạch Hạ Phẩm.
"Công tử à!
Mọi thứ đều đã đầy đủ cả, vậy lão xin cáo lui a!
Nếu có bất kỳ vấn để gì thì cứ đến Linh Vân Các tìm Lý Đào là được".
Si Mộc khẽ phẩy tay ý muốn lão rời đi.
Chờ lão đã hoàn toàn rời đi bằng xe ngựa, hắn tiến tó một gốc đào nhỏ nhắn được trồng ở góc Đông của viện tử.
Gốc đào ấy vô cùng nhỏ bé và mảnh mai, chỉ cao đến thắt lưng của Sỉ Mộc, thân cây mỏng manh hệt như cổ tay của thiếu nữ.
Cành và lá cây tuy vẫn còn non nớt nhưng lại mang theo một màu xanh nhẹ nhàng êm dịu, tỏa ra một luồng hương thom thanh khiết.
Đặc biệt hơn, trên những cành cây ấy đã lác đác vài nụ hoa bé nhỏ mang một màu hồng nhạt vô cùng đáng yêu.
Trong khoảng khắc ấy, tâm trí hắn rơi vào một đoạn hồi tưởng ngắn ngủi về sư tôn Liễu Nhu Tuyết.
Ở đó, hắn vẫn còn là một tiểu nam hài đang được sư tôn ôm trong lòng ngồi dưới mội gốc đào lớn, lá cùng hoa bay phấp phới trong gió tạo nên một khung cảnh mỹ lệ, động lòng người.
Liễu Như Tuyết lúc ấy mặc một bộ bạch y, cử chỉ ưu nhã, da trắng hơn tuyết, môi son thiên diễm, tựa thiên tiên dung mạo, khiến mọi nam nhân nhìn vào đều không tự chủ được mà rung động, mắt phượng băng lãnh của nàng khi nhìn vào tiểu nam hài trong lòng mình liền không tự chủ được mà hiện lên vẻ nhu hòa, mỗi khắc đều như hiển lộ cái kia thuộc về nàng tuyệt đại phong hoa.
Nàng nở một nụ cười cưng chiều, động tác nhẹ nhàng như thể hắnlà một món đồ sứ sẽ vỡ, từ tốn đút cho hắn từng miếng Linh Đào.
Chọt, luồng khí huyết cuồn cuộn dâng lên trong cơ thể Sĩ Mộc, cắt đứt suy nghĩ của hắn một cách thô bạo.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập