Chương 14:
Ngũ Chuyển Lưu Ly Kinh Nhập Môn
Từ trong Đan điển hắn một luồng khí huyết cuồng bạo đang điên cuồng bạo phát, một cơn đau thấu xương tủy cũng bắt đầu lan rộng.
Linh khí trong thể nội hắn bỗng chốc bạo loạn không ngừng, liên tục va đập mạnh mẽ vào kinh mạch .
Hắn ôm chặt bụng, cơn đau dữ đội khiến hắn phải khuyu gối xuống bên gốc đào.
Hắn Phun ra một ngụm máu lớn, máu máu đẻ như những đóa hoa hồng đỏ thắm nhuộm đỏ cả một mảng lớn.
Hắn cắn chặthàm răng, đầu óc quay cuồng tựa thiên địa đảo loạn.
Một tay bớp chặt vào ngực trái, hai mắt hắn đỏ tựa máu, nghiến chặt răng mà rít:
"Đáng chết!
Vào lúc này!
vậy mà lại muốn đột phá!
".
Hắn đã có chút hi vọng về việc Trúc Cơ Hoàn Mỹ, đương nhiên sẽ chẳng muốn đột phá Trúc Cơ vào lúc này, nếu hắn căn cơ không đủ, linh lực trong đan điển không đủ nhiểu, hy vọng đạt Thượng Phẩm Trúc Cơ e rằng sẽ tan vỡ, huống hồ là Hoàn Mỹ Trúc Co.
Hắn cần đè nén việc đột phá ngay lập tức.
Nhưng nếu cưỡng ép đè nén cảnh giới đang cuồng bạo này chắc chắn việc bị phản phệ là chẳng thể tránh khỏi, nhẹ thì tu vi tụt giảm, nặng thì kinh mạch gãy nát trở thành phế nhân.
Không chần chừ hắn quay phắc người lại, như một mũi tên rời cung lao thẳng vào một căn mật thất bên trong viện tử, bế quan cưỡng ép đè nén lại luồng linh khí đang điên cuồng b-ạo điộng kia.
Hắn ngồi xuống chiếc giường đá ở giữa gian mật thất, hai chân xếp bằng rơi vào trạng thái thiền định.
Linh khí trong thể nổi hắn vẫn như một cơn sóng dữ đang điên cuồn va đập vào kinh mạch toàn thân.
Không chậm trễ một khắc, Sĩ Mộc kết thành vô số thủ ấn, ngưng tụ linh lực, cưỡng ép khắc họa một pháp trận mờ ảo trên phiến đá –
"Ẩn Tức Trận'- một trận pháp được dùng để che giấu khí tức và cách 1y hoàn toàn sự dao động của linh khí khỏi thế giới bên ngoài.
Pháp trận vừa thành hình, một luồng ánh sáng liền bao bọc lấy hắn, cách :
y hắn vào trong pháp trận.
Kinh mạch hắn bấy giờ đau đớn như bị hàng ngàn vết dao sắt bén
"cày nát"
từ bên trong, chỉ cần một chút bất cẩn sẽ hoàn toàn có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
Sĩ Mộc gồng mình, cố sức mà lẩm nhẩm những từ ngữ cổ quái tựa như từ thời Viễn Cổ- đó là Ma âm.
"Kỳ đà ma ha ra ha tát ra kha!
kỳ đà ma ha ra, bàn nhược ra ha ra ha.
”.
Thanh âm trầm đục của Ma âm vang lên từ trong thức hải, như hóa thành thực chất mà bao bọc lấy hắn tựa như, một cái kén vậy.
Những luồng ma khí âm lãnh đến tột cùng liền như được dẫn dụ, như những sọi tơ, những con rắn len lỏi vào trong kinh mạch hắn.
Sĩ Mộc cố dẫn dắt Ma Khí cùng luồng Linh Khí đang b-ạo điộng kia triệt tiêu lẫn nhau, khiến cả hai nguồn năng lượng xung khắc đối đầu lẫn nhau một cách kịch liệt, liên tục v-a chạm, và ăn mòn lẫn nhau.
Hắn đang mượn chính sự xung khắc của Ma Khí và Linh Khí để hạ nhiệt cơn b-ạo điộng kinh hoàng trong Đan điển.
Hắn đây là đang mượn sự xung khắc của chúng để trấn áp luồng Linh Khí đang b-ạo động trong đan điển cùng kinh mạch hắn.
Gương mặt Sĩ Mộc biến dạng.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, máu tươi cũng từ hốc mắt chảy ra, nhìn sâu vào trong chỉ còn một màu đỏ máu quỷ dị, trán nổi đầy gân xanh, gương mặt vặn vẹo như một con quỷ dữ vừa thoát khỏi địa ngục.
Mồ hôi lạnh của hắn tuông ra như suối hòa lẫr cùng dòng máu nóng từ thất khiếu đang điên cuồng tuông ra.
Hắn gầm lên, cơ thể hắn nóng ran tỏa ra một luồng nhiệt khí kinh người.
Gương mặt hắn vặn vẹo trong dày vò đầy đau đớn, nhưng ý chí hắn vẫn kiên định, dưới sự tương trợ của ma âm đã giữ cho hắn được một tỉa ý thức mỏng manh, miễn cưỡng có.
thể duy trì sự tĩnh táo mà kiểm soát cục diện.
Ròng rã suốt năm ngày năm đêm chẳng một phút giây nào ngừng nghỉ, đến rạng sáng ngày thứ sáu, khi Ma Khí và Linh Khí đã tự triệt tiêu lẫn nhau đến mức cân bằng, cảnh giới của hắn cuối cùng cũng bị cưỡng chế áp chế thành công.
Sĩ Mộc chậm rãi mở mắt.
Hắn thở ra một hoi trộc khí như trút được ngàn cân gánh nặng, Ma âm cũng tự khi nào mà dừng lại .
Ẩn Tức Trận mà hắn đã bố trí cũng đã âm thầm tiêu tan từ lúc nào, chỉ còn lại những vệt mò ảo trên nền đá.
Cả người hắn lúc này phủ đầy một lớp mồ hôi nhầy nhụa hòa lẫn cùng những vệt máu khô, trông vô cùng bẩn thiu.
Tuy nhiên, ý thức hắn đã hoàn toàn trở lại bình thường, mặc dù thân thể kiệt quệ do linh lực hoa kiệt nhưng trong đôi mắt lại ánh lên sự tỉnh quang sắc bén.
Sỉ Mộc chậm rãi điều tức.
Hắn muốn thử vận chuyển những tàn dư linh khí còn sót lại trong đan điển.
Tuy linh khí trong đan điền hắn đã cạn kiệt, nhưng luồng linh khí còn lại lại cô đọng và tỉnh thuần đến kinh người.
Sự xung đột suốt năm ngày của linh-ma nhị khí đã tẩy rửa hoàn toàn mọi tạp chất, khiến chất lượng linh lực của hắn tăng thêm một bậc.
Sau khi cảm nhận được sự thay đổi này, một tia kinh hỉ chọt lóe lên trong mắt hắn rồi nhanh chóng trở lại dáng vẻ mặt lạnh nhạt như thường.
Sỉ Mộc chậm rãi chống đôi tay xuống nền đá một luồng nhiệt khí mang theo sương lạnh kéo đến, Si Mộc vương vay, cảm nhận ngay việc cơ thể hắn vô cùng đau nhức, từng thớ cơ bắp giờ đây chẳng khác gì một vật trang trí, cơ thể dần trở nên vô lực.
Sỉ Mộc chậm rãi tiến về phía
"Linh Thủy Hồ
"- suối nước nóng thuộc viện tử của Vân Đông Sở.
Từ nạp giới hắn lấy ra một bộ trường bào của đệ tử Linh Tuyền Phong, bộ trường bào ấy vốn mang một màu trắng tựa nguyệt quang, thanh thoát, thoát tục, nay đã ngã màu sờn cũ sau bao lần hắn luyện tập kiếm kĩ ở đỉnh phong chủ.
Chốc lát sau, Sỉ Mộc tiến vào Linh Thủy Hồ.
Hắn mau chóng cởi bỏ bộ trường bào đang mặc, để lộ thân hình cường tráng, góc cạnh nhưng lại mang chi chít những vết sẹo lớn nhỏ.
Hắn từ tốn bước từng bước chân xuống làn Linh Tuyền Chỉ Thủy ấm nóng.
Bên trong hồ rất rộng, mặt nước phủ đầy sương mù mờ ảo.
Từng làn hơi nước bốc hơi mang theo linh khí phiêu đãng khiến lòng người dễ chịu tựa như chốn tiên cảnh chốn trần gian, chúng tựa một bàn tay vô hình, đang nhẹ nhàng xoa dịu đi sự mệt mỏi của cả lần bế quan này.
"Aaaa thật thoải mái a!
"- Sỉ Mộc vô cùng thoải mái mà thốt nên lòi.
Hắn vương lưng phát ra những tiếng kêu
"răn rắc"
thả lỏng toàn bộ xương cốt ngay thắt lưng và sóng lưng.
Hắn thầm nghĩ
"Dù chất lượng linh khí chẳng bằng một phần so với Linh Tuyển mà sư tôn cho ta nhưng quả thực rất thoải mái".
Khi hắn đã chìm đắm vào sự thoải mái mà Linh Thủy mang lại, cơ thể hắn bắt đầu có những sự thay đổi nhỏ và chậm rãi.
Cơ thể hắn thấy vô cùng ấm áp và dễ chiu, không chỉ là làn da bên ngoài hắn đã mịn màng và trắng trẻo thêm mấy phần, mà cả kinh mạch toàn thân sau cơn b-ạo điộng Linh khí lần trước cũng đã bắt đầu có dấu hiệu hồi Phục, tứ chi bách hải đều ở trạng thái được xoa dịu thoải mái vô cùng.
Trong tình trạng được thả lỏng như vậy, Si Mộc sau khi kết thúc quá trình bế quan mệt mỏi chẳng mấy chốc, hắn đã thiết đi trong lúc ngâm mình.
Một canh giờ sau, Sỉ Mộc đã tỉnh lại, cảm nhận thể lực đã hồi phục quá nữa, hắn đứng dậy rời khỏi hồ, khoác lên người bộ trường bào trắng đã sờn cũ, tiến về hướng võ trường.
Vào thời viễn cổ, khi Yêu Thú là chân chính vương giả của toàn cõi Phàm Giới rộng lớn.
Thụ pháp thần thông, vũ lạc đại địa, Pháp Tu từ đấy mà sinh, mỗi người đều mang trong lòng khát vọng đăng cao tiên lộ, chống lại Yêu tộc, dựng cơ nghiệp nhân tộc trường tồn.
Nhưng t hành kỳ thực lại cực kỳ khảo cứu thiên phú.
Thiên phú không đủ giả lại không đăng được tiên đạo, làm mồi cho hung thú mà thôi.
Vì thế, liền có một Tiên Hiển nhìn thấu đại cục, kiên định tìm ra một lối tắt.
Thể Tu — Luyện Thể vì thế mà sinh.
Cùng Pháp Tu bất đồng là vì Thể Tu chẳng cần dùng pháp bảo, thần thông, không đưa Linh Khí vào Đan điển – Khí hải mà lựa chọn tôi luyện tự thân nhục thể dựa trên khả năng của các loài Linh Thú cổ xưa.
Cứ thế không ngừng xông phá nhục thể cực hạn, mỗi lần lại đau đón muôn trùng, vượt qua cực đại khốn khổ, mỗi lần lại là một lần
"cửu tử nhất sinh".
Thể Tu không cần Bích Cốc để giảm bót nhục thể tạp chất vì họ điên cuồng tu luyện nên cần rất nhiều năng lượng từ thức ăn để bổ sung.
Cứ thế, thông qua việc luyện hóa bản thân mà tăng cường nhục thân tu vi.
Luyện Thể tu giả một khi luyện thành, chiến lực cường đại, thậm chí còn vượt qua đa số Pháp Tu.
Cận chiến gần như không còn đối thủ, vì thế mới có câu:
"Ngoại trăm trượng Pháp Tu cường đại, nội mười bước Thể Tu bất bại".
Nhất quyền có thể oanh sát tu giả bình thường cùng cảnh giới.
Khả năng tự phục hồi gấp hàng chục lần Pháp Tu.
Thậm chí khi bị dồn vào tử lộ, bọn họ liền kích hoạt bản năng sinh tồn của Yêu Thú, chiến lực tăng lên gấp nhiều lần, miễn cưỡng đột phá giới hạn bản thân.
Võ Trường chi vị, Sĩ Mộc từ nạp giới rút ra Tuyết Vũ Kiếm.
Thanh kiếm vốn thân trắng như băng tuyết, lưỡi kiếm trong tựa ngọc, toát lên vẻ tuyệt mỹ.
thanh khiết, giờ đây lại hiển hiện vô số ma văn màu đen đỏ uốn lượn trên thân, phản chiếu một mảng đen tối lạnh lẽo, hiển lộ một thân ma khí nồng đậm.
Hắn không dùng linh lực, mà dùng thân xác phàm nhân luyện.
kiếm, mồ hôi nhễ nhại, lại vừa suy nghĩ về cách thức tu luyện.
Mà phương thức tu luyện tốt nhất hiện tại, chỉ còn Luyện Thể để gia tăng chiến lực, tự bảo hộ bản thân.
Hắn thầm nghĩ:
"Lúc trước vì bị xem như phế vạt, cái tôi quá cao, chỉ một mực muốn tăng tốc độ tu hành, nâng cao tu vi, mà bỏ qua nhục thân, nay ta đang một mực đè nét đột phá, há chẳng phải là lúc tôi luyện lại nhục thân, rèn luyện thể chất, tăng cao chiến lực hay sao!
Theo như cổ thư ghi lại, muốn lấy thân Luyện thể, bước đầu phải đưa thân thể đạt đến cực hạn, mượn thiên địa linh khí dung nạp thân thể, bước đầu khai mở các khiếu huyệt trên cơ thể, sau lại đem thân thể làm lò đỉnh mà tự tế luyện, dùng đau đớn mà rèn nên căn cơ, dùng lửa thiêu đốt gân cốt, hàn băng luyện da thịt, mỗi lần da thịt lại rắn chắc hơn một phần.
Khi mở được tổng mười hai khiếu huyệt, cơ thể đã mang lực lựng sánh ngang Trúc Cơ tu sĩ, có thể học theo công pháp, luyện thành khác nhau thể chất.
Mà hắn chân chính tu luyện một tàn quyển Luyện Thể công pháp- Ngũ Chuyển Lưu Ly Kinh môn công pháp này hắn đã được sư tôn ban tặng khi còn ở Đạo Giáo.
Nó đã bị lưu lạc từ thời Viễn Cổ, dựa theo nhục thân Yêu Thú mà tôi luyện.
Tổng cộng gồm Ngũ Chuyển, mỗi tầng lại nâng cao một tầng tu vi.
Khi đạt đến Ngũ Chuyển, thân thể người tu luyện đã sánh ngang một Hóa Thần cường giả, có thể hóa thân thành hình dạng Yêu Thú đã chọn, ngao du thiên địa, trở thành tồn tại sánh ngang Yêu Thú.
Sĩ Mộc hít sâu một hơi, dựa theo Băng Thiên Quyết mà sư tôn truyền dạy mà bắt đầu luyện kiếm.
Hắn vung Tuyết Vũ Kiếm, chém ra từng đường kiếm một cách chậm rãi, trầm ổn, từng chút, từng chút hắn tăng tốc độ vung kiếm.
Từng nhát chém nhanh đến mức nhìn từ mắt thường tựa như một cơn lốc trắng đen bao phủ lấy hắn.
Tuy những nhát kiếm chẳng mang theo chút Linh Lực nào, nhưng mỗi đường kiếm lại dứt khoát, mạnh mẽ vô cùng, tạo nên những tiếng xé gió rít gào trong võ trường.
Quá trình này hoàn toàn dựa vào sức mạnh cơ bắp và gân cốt.
Cơ thể hắn phải liên tục xoay vặn các khớp, dùng lực chân nhảy cao vừa vung thanh kiếm, chém vào các hình nhân ở võ trường, từng bước ép các khớp xương và cơ bắp dần dần đến gần hơn tới ngưỡng cực đại của sự chịu đựng của nhục thân hắn.
Sau hai canh giờ, mồ hôi đã thấm ướt hoàn toàn bộ trường bào.
Cánh tay hắn đã bắt đầu run rẩy không kiểm soát, vai và lưng đau nhức dữ dội, đôi chân ấy cũng.
bắt đầu lảo đảo, chẳng còn vững nữa, khí lực hắn cũng đã có dấu hiệu của sự khô kiệt.
Hắn thở hồng hộc, khí quản đau rát, lẩm nhẩm trong cổ họng:
"Chưa đủ, một chút nữa thôi, là đến cực hạn rồi!
Hắn tiếp tục vung kiếm, nhưng mỗi lần nhấc kiếm giờ đây đều là một sự dày vò khủng khiiếp, là cuộc chiến với chính sự phản kháng của cơ thể.
Chẳng biết đã tự bao giờ, chỉ thấy bầu trời đã chẳng còn một tia sáng nào nữa.
Tuyết Vũ Kiếm tuột khỏi tay hắn, rơi cắm thẳng xuống nền đá võ trường, thân kiếm run lên bần bật như đang than khóc.
Sĩ Mộc quy xuống, cả người nằm sõng soài trên mặt đất, thở đốc như cá mắc cạn.
Từng thớ cơ bắp hắn co giật liên hồi, xương cốt hắn bấy giờ chẳng khác gì một khúc củi khô, chỉ tiện chút lực là có thể đễ dàng bẻ gãy.
Nhục thân hắn đã bắt đầu vượt quá giới hạn chịu đựng.
Hắn cười hắc hắc đầy đắc ý và tự mãn:
"Đến lúc rồi a".
Không lãng phí một giây phút nào, Sĩ Mộc gắng gượng chống tay, nhanh chóng xếp bằng ngay tại võ trường.
Khi nhục thân đã bị bào mòn đến cực hạn, đây mới là chân chính tiên cơ để bắt đầu Luyện thể.
Từ nạp giới hắn lấy ra chiếc bình ngọc với hoa văn tuyệt sắc, cẩn thận mở nắp.
Một giọt Long Huyết đỏ thẫm, tựa như hồng ngọc, tỏa ra luồng nhiệt khí kinh người, thậm chí ẩn ẩn còn có thể thấy một Long đầu cường đại, thân dài vạn trượng, che lấp cả bầu tròi.
Hắn không chút chần chừ, nuốt giọt Long Huyết vào bụng.
Gần như ngay lập tức, gương mặt hắn tái nhợt, một ngụm máu tươi liền phun ra, hắn cắn chặt răng, Ma khí cùng Linh khí từ thể nội hắn cũng điên cuồng bạo phát.
Ma Khí cùng Linh Khí đang điên cuồng thiêu đốt cơ thể hắn, khiến lượng lớn nhiệt khí tỏa r‹ ngoài, lượng nhiệt khí ấy tựa như cuồng phong mà quấn chặt lấy hắn, nhiệt độ chung quanh cũng bởi vậy mà tăng lên không ít.
Hai tay hắn nhanh chóng kết ấn, mạnh mẽ thúc đẩy công pháp Ngũ Chuyển Lưu Ly Kinh.
Luồng năng lượng khổng lồ tràn ngập tứ chỉ bách hải hắn, vả lại đây cũng là lần đầu tiên hắt vận chuyển Ngũ Chuyển Lưu Ly Kinh, không thể không tránh khỏi có điểm sai sót.
Gương mặt Sỉ Mộc lúc này đang đỏ lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, nhiệt độ nóng lên đến mức dọa người, giữa trán hắn lộ ra vẻ khốn khổ, tựa như hắn đang đối đầu với thứ gì đó.
"Đáng c:
hết"- Si Mộc thầm mắng.
Co thể Sỉ Mộc càng lúc càng nóng lên, da hắn cũng dần hóa thành đỏ, nhìn qua chẳng khác gì máu người, nhìn qua vô cùng đáng sợ.
Bấy giờ trong thể nội Sĩ Mộc lại vô cùng hỗn loạn, các nguồn năng lượng của hắn đang liên tục xung đột đối đầu mạnh mẽ, chỉ một sơ suất nhỏ thôi, hắn sẽ bạo thể mà c-hết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập