Chương 4: Sinh Nhật Tuổi 18 Và Lời Hứa Của Sư Tôn

Chương 4:

Sinh Nhật Tuổi 18 Và Lời Hứa Của Sư Tôn

Về tới điện phong chủ, Liễu Như Tuyết vội vàng đặt Vân Đông Sở lên chiếc giường của nàng nàng cời áo dính đầy máu hắn ra, nhìn rỏ ba vết cào sâu lộ cả xương sườn của Vân Đông Sở nàng không kiềm được nước mắt nữa, nàng vội vàng truyền linh lực để cầm máu, đồng thời lấy từ giới chỉ trữ vật ra một bình sứ màu tím, bốc ra hương thuốc nhàn nhạt, 1 viên hồi khí đan cấp kim đan được luyện chế kèm theo một giọt tĩnh huyết của một con giao long, có tác dụng ổn định thương thế ngay lặp tức cho tu sĩ dưới Kim Đan, nhưng đánh đổi phải hôn mê ít nhất nữa tháng.

Nữa tháng này Liễu Như Tuyết không chợp mắt nghỉ ngơi một chút nào, cũng chẳng TỜi giường một bước, nàng thường xuyên khóc và lẩm bẩm với Vân Đông Sở rằng

"Sư tôn xin lỗi, là sư tôn có lỗi với con, không bảo vệ được con"

nàng cứ lẩm bẩm những từ mi(BẾ;

nàng kể những câu chuyện của nàng lúc nhỏ, lúc nàng vừa tu luyện, rằng nàng là thiên chi kiêu nữ, rằng nàng ngông cuồng ra sao, nàng từng đặt một chân vào Quỷ Môn Quan thế nào .

nàng vừa kể vừa dùng tay chạm nhẹ vào khuông mặt tái nhợt của Vân Đông Sở.

đôi mắt cậu thâm quần, đôi môi tím tái, nếu không phải mạch tượng cậu vẫn còn đập, có lẽ Liễu Như Tuyết đã nghĩ rằng cậu đã chết.

Vì Vân Đông Sỏ chỉ là tu sĩ luyện khí nên cơ thể không thể tự hấp thu linh khí thiên địa càng thêm thân trong thương, Liễu Như Tuyết mỗi lần đều đút cháo cho Vân Đông Sở hệt như cảnh Vân Đông Sở từng ngã bệnh khi còn nhỏ, lúc ấy cũng như bây giờ, Liễu Như Tuyết khẽ nâng đầu Vân Đông Sở dậy, đặt đầu cậu lên trên vai mềm, một tay nàng vòng qua eo Vân Đông Sở ôm cậu, mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng lan tỏa khắp phòng khiến cho Vân Đông Sở dù đang mê man vẫn bất giác mim cười.

Liễu Như Tuyết nói nhỏ

"Tiểu tử ngốc lớn rồi vẫn đáng yêu như vậy, con yên tâm, sao khi con bình phục vi sư sẽ ngay lập tức bế quan, đợi vi sư thực lực mạnh mẽ hơn sẽ không còn ai làm khó hảo đổ nhi của ta nữa"

nói xong.

Liễu Như Tuyết dùng linh lực nâng bát cháo nóng lên, nàng múc từng thìa cháo đưa đến miệng cậu, nàng thổi cho cháo nguội bớt rồi đút vào miệng Vân Đông Sở, nàng vừa đút liền dùng linh lực vuốt nhẹ nhàng ngực rắn chắc của Vân Đông Sở để cậu có thể nuốt dù đang hôn mê, Liễu Như tuyết lại thì thầm

"Sở Nhi à, nếu con không hôn mê, có lẽ giờ sẽ khen sư tôn rất nhiều nhỉ vừa chui vào lòng su tôn làm nũng nữa nhỉ".

Chẳng mấy chốc chén cháo đã cạn, nàng cho hắn uống một chút nước, nàng đặt Vân Đông S‹ xuống giường nàng lấy khăn lụa thấm nước để lau người cho Vân Đông Sở, từ những giọt mồ hôi trên trán đến những vệt máu rỉ ra từ vết thương thấy thế nàng vẫn không khỏi đau lòng, khóa mắt nàng ươn ướt, nàng biết đây không còn là tình cảm sư đồ đơn thuần, nàng chăm sóc Vân Đông Sở như thể cậu là con trai ruột của mình.

Cứ lập lại như thế, sau hơn mộ tháng Vân Đông Sở cuối cùng cũng tỉnh lại, Liễu Như Tuyết nán lại thêm nữa tháng để chăm sóc cho đến khi Vân Đông Sở hoàn toàn hồi phục nàng ngay lập tức bế quan.

Ngày hôm nay, ngày Vân Đông Sở lễ trưởng thành sinh nhật mười tám tuổi của cậu.

Cậu biế sư phụ đã bế quan, nhưng vẫn không khỏi buồn bã, đã rất lâu hắn chưa được gặp sư tôn Liễu Như Tuyết.

Vừa trở về động phủ của cậu, vừa bước đi vừa suy nghĩ về những kỉ niệm về sư tôn hắn thì thầm

"Ta lại nhớ người rồi sư tôn à"

"Ngươi đang nói về vi sư sao"

nghe âm thanh quen thuộc này Vân Đông Sở ngay lập tức thoát khỏi dòng suy nghĩ, hắn ngước thẳng mặt lên liền thấy Liễu Như Tuyết đang ngổi trên chiếc giường của cậu, đôi chân nhỏ nhắn trắng muốt đung đưa trong vô cùng đáng yêu.

Nàng diện y phục trắng, mái tóc bạch kim bay trong gió, vẻ ngoài thanh khiết, không vướng bụi trần.

Đôi mắt long lanh nhìn thấy cậu, nàng nở nụ cười hiền từ, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

"Hôm nay là sinh thần của con, vi sư làm sao quên được"

nàng nói, giọng dịu dàng.

Vân Đông Sở mắt hoe hoe đỏ chạy như đến chỗ của Liễu Như Tuyết, chọt cậu quỳ xuồng, Liễu Như Tuyết vội đứng lên, chưa kịp lên tiếng Vân Đông Sở ôm chặt chân nàng, thấy không phải chuyện lớn nàng liên ngồi xuống, Vân Đông Sở đặt đầu mình lên chân của Liễu Như Tuyết.

Hắn thểu thào

"Ta nhó người rồi sư tôn!

Lần này người có còn rời đi nữa không"

nàng khẽ gật đầu chỉ nói một chữ

"sẽ"

nàng chợt cảm thấy người nằm trên đôi chân nàng khí run, Liễu Như Tuyết an ủi

"Không sao đâu, TỔI vi sư sư quay lại"-'Ngoan nào vi sư có một món quà muốn tặng cho con".

Nói rồi, Liễu Như Tuyết từ nhẫn trữ vật lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, trao cho Đông Sở.

Lúc này Vân Đông Sở ngẩn đầu lên khuông mặt đang tủi thân của cậu giờ đây đang nở một nụ cười hệt một đứa trẻ, Liễu Như Tuyết thở dài một hơi

"Con vẫn là cái tính không đổi nhỉ, con xem xem, món quà này, con thích chứ.

Vân Đông Sở nhận chiếc hộp từ tay của Liễu Như Tuyết, cậu vuốt ve chiếc hộp một lúc rồi mở ra.

Bên trong là một thanh kiếm đang được đặt trên một tấm lụa mỏng lụa.

"Nó tên là Tuyết Vũ, đây là một món Pháp Khí Thượng Phẩm mà khi trước vi sư đã từng dùng!

Vĩ sư hy vọng nó sẽ giúp con trên con đường tu hành sau này sau này'- Liễu Như Tuyết nói.

Binh khí của tu sĩ chia làm ba cấp:

Phàm Khí, Pháp Khí, Pháp Bảo được chia thành hai loại là Tiên Bảo và Ma Bảo.

Thiên địa sơ khai đã phân hai đạo chính-ta, tiên- ma.

Sở dĩ hai đạo này tu hành khác biệt do mỗi người đều có dục vọng, người tu ma cần phải nhập tục trãi qua muôn vàn dục vọng nhân thế, nhìn thấu Hồng Trần truy tìm Đại Đạo.

Còn tu tiên thì ngược lại, họ truy cầu Đại Đạo bằng cách thoát tục, thoát ly Hồng Trần chặt đứt dục vọng, vô dục vô cầu.

Tu sĩ tiên-ma không thể sử dụng Pháp Bảo của nhau do Ma Khí và Linh Khí xung đột, người tu tiên dễ hóa ma, trở nên điên loạn, người tu ma sử dụng Tiên Bảo dễ bị phản phê tu vi tiêu tán, hồn phi phách lạc.

Vân Đông Sở rất thích thanh kiếm này.

Cậu ôm lấy sư phụ:

"Cảm ơn người, Sư Tôn!

Con yêu người nhất trên đòi!

".

"Dạo này con tu hành thế nào, nói cho vi sư nghe có được không"

Liễu Như Tuyết hỏi.

Nhắc đến điểu này nỗi đau tư luyện chậm chạp này khắc sâu trong tâm trí Đông Sở, như một lưỡi đao xé vào tim cậu.

Vân Đông Sở cuối gầm đầu đôi mắt dần trở nên vô hồn,

hắn khẽ nói

"Thưa sư tôn, con vẫn chưa Trúc Cơ, trong 2 năm nay tu vi bị kẹt ở Luyện khí 8 tĩnh ạ".

"Không sao, con đã làm không tệ"- Liễu Như Tuyết nói,

có một điều nàng luôn giấu hắn rằng nàng luôn quan tâm hẳn có một phần do nàng ích kĩ, nàng sợ hắn sau khi thức tỉnh Linh Thể nhập ma rồi sẽ bỏ nàng lại, do vậy nàng luôn mong muốn tìm thiên tài đại bảo để giúp cậu thức tỉnh thể chất chứ không phải trãi qua sự dày vò đến biến đổi cả nhân tính.

Sau ngày sinh nhật tuổi mười tám của Vân Đông Sở, Liễu Như Tuyết quyết định tạm dừng bế quan, cuộc sống ở Linh Tuyển phong trở nên êm đềm hơn.

Liễu Như Tuyết dành nhiều thời gian hơn để ở bên Vân Đông Sở.

Nàng thường ngồi bên cậu, kể những việc nàng từng trãi qua hệt như lúc hắn còn bé, giải đáp những thắc mắc của Vân Đông Sở trong tu luyện, nàng dạy hắn kiếm pháp, nàng còn truyền cho hắn một Pháp môn luyện thể

"Ngũ Chuyển Lưu Ly Kinh"

một pháp môn luyện thể dựa trên cách yêu thú tu luyện, tu luyện đến đại thành có thể hóa thân thành yêu thú, lực lượng thân thể vô cùng cường hãn, tối đa có thể học từ 5 loại yêu thú khác nhau.

Một buổi chiểu nọ, khi Đông Sở đang luyện kiếm, Liễu Như Tuyết tò mò không biết cơ thể đổ nhi thế nào, vì sao lúc luyện kiếm với nàng luôn mặc che kín toàn thân, dù có mệt đến mức mồ hôi nhể nhại cũng không cởi bớt dù một lớp áo, nàng tự an ủi bản thân

"Ta chỉ vì lo cho đồ nhi mà thôi, thật không có ý nhìn trộm a"

nàng lén đưa một tay ra sau lưng thi triển pháp thuật tạo ra một cơn gió bất ngờ thổi về phía Vân Đông Sở, làm vạt áo cật lộ lên một chút, để lộ những vết bầm tím và vết xước chẳng chịt trên lưng.

Liễu Như Tuyết chợt nhận ra, đây không phải vết thương do luyện tập.

Nàng bước tới, thi triển Di Hình Hoán Vị đưa cậu về phòng, nàng giật phăng chiếc áo trên lưng Vân Đông Sở khẽ chạm vào lưng cậu,

hỏi:

"Sở Nhi, những vết thương này.

rốt cuộc là thế nào?

"-Liễu Như Tuyết hỏi với vẻ mặt tức giận.

Vân Đông Sở thoáng giật mình, hắn chột dạ vội vàng che lại.

"Không.

không có gì a.

do cor luyện kiếm bất cẩn nên b:

ị thương

"- cậu lắp bắp.

Liễu Như Tuyết không nói gì.

Nàng biết hắn đang nối đối, nàng chắc rằng những đệ tử khác vì ghen tị với sự sủng ái mà nàng dành cho một tên

"phế vật"

như cậu, một phần do Đạo Tử sai khiến những đệ tử đã lén lút bắt nạt, đánh điập cậu.

Tình thương của nàng đã vô tình trỏ thành gánh nặng cho Vân Đông Sở, nàng hối hận, tức giận khôn cùng, nếu nàng không đưa hắn về Đạo Giáo, nhìn rõ sóm hơn, có lẽ khác, nhưng giờ đã muộn, nàng có khế ước Thiên Đạo với Đạo Giáo, hoàn thành 1000 nhiệm vụ cùng cấp mới có thể tự do, nàng còn thiếu chỉ một nhiệm vụ nữa mà thôi, nàng hứa với bản thân khi nàng hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, sẽ đưa Vân Đông Sở rời đi.

Đêm đó, nàng tự tay thoa thuốc cho Vân Đông Sở, nhẹ nhàng.

từng chút một, dịu dàng và cẩn thận như cách nàng đã chăm sóc cậu từ khi còn là đứa trẻ.

Nàng đã phải nén lại sự giận dữ của mình, bởi nàng hiểu, nếu nàng tìm họ tính sổ, sẽ chẳng được gì, mà Đông Sở sẽ lại trở thành mục tiêu của sự trả thù.

Những ngày sau đó, Liễu Như Tuyết không còn chần chừ, nàng đốc lòng chỉ dạy kiếm pháp và thân pháp cho Vân Đông Sở.

Sau khi kết thúc bế quan Liễu Như Tuyết đã từ Hóa Hư 3 tỉnh đạt đến tu vi Hóa hư 4 tỉnh, nàng biết rõ, trên con đường tu tiên, chỉ có thể dựa vào bản thân, thực lực vi tôn, chính ma đều vậy.

Nếu Đông Sở không có thực lực, cậu sẽ không thể ar toàn.

Vào một buổi sáng, Liễu Như Tuyết bất ngờ nhận được tin tức về

"Động phủ Thánh nhân sắt mở ra"

đã lan truyền khắp các châu lục, làm rung động toàn bộ giới tu luyện.

Động phủ này tọa lạc tại Nam thổ Vũ Vân đại lục, một nơi cách xa Đạo giáo ở cực Bắc.

Phía Nam này, còn được gọi là Tu Ma Động Thiên, là vùng đất quanh năm bị sương mù từ tử khí bao phủ, nơi c trú của vô số tà tu, ma tu, đại năng bị trục xuất khỏi tông môn, hay những tu sĩ chính-ma hai đạo muốn lánh đời.

Động phủ này từng là nơi ngã xuống của một vị cường giả huyền thoại – Lục Ma Thánh hay Viên Vân Tử.

Vô số công pháp bí bảo, đan dược, linh thảo vạn năm cũng theo đó mà xuất thế, khiến cho các tông môn, cường giả khắp nơi đổ xô đến tranh đoạt, trong đó còn có không ít Đại Thừa Kỳ lão quái.

Nhưng điều thu hút Liễu Như Tuyết, một vị tiên tử của chính đạo, đến một nơi đầy tẫy ma khí và hiểm nguy như vậy lại không phải là những bí bảo hay công pháp vô thượng.

Mục đích duy nhất của nàng là giành bằng được Huyền Ma linh chi.

Theo truyền thuyết, loại linh chi này có tỉ lệ xuất hiện cực kỳ thấp, chỉ xuất thế sau mỗi vạn năm.

Huyền Ma linh chỉ là dược tài nàng còn thiếu để giúp Vân Đông Sở thức tỉnh Tiên Ma linh căn của Vân Đông Sở mà không khiến hắn hóa thành ma nhân.

Nàng biết, nếu thành công, đứa đồ đí mà nàng yêu thương nhất sẽ không còn phải chịu cảnh tu luyện mãi không tiến được này, m‹ có thức bước chân vào con đường tu hành xa hơn, có đủ thực lực để cùng nàng sánh vai.

Cùng lúc này Đạo Giáo cũng đưa ra nhiệm vụ rằng nàng cùng hai vị chủ Phong của các Phong khác tham gia, nhiệm vụ lần này Đạo giáo muốn tranh được một vài chỗ tốt góp phần tăng cường thực lực giáo phái.

Sau khi chuẩn bị mọi thứ chu toàn, nàng sắp rời đi, nàng đi đến trước mặt Vân Đông Sở.

Ánh mắt nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng chẳng thể t¿ thành lời.

Nàng đưa tay, vuốt ve mái tóc đen dài của cậu, rồi khẽ nhón chân hôn lên trán cậu

"Đồ nhi ngoan, chờ vi sư trở lại, lúc đó sẽ tặng cho con một món quà lớn!

Nếu vi sư không thể trở lại cũng đừng.

buồn, hãy quên vi sư, phải mau chóng tu luyện, nơi này thực lực vi tôn chính ma đều vậy, con không có thực lực thì chẳng thể an toàn, hứa với vi sư, được chứ?

".

Nàng nói càng nói đến cuối giọng càng run rẩy, khóe mắt hoe ướt, tim đau như bị hàng trăm vết cắt, nhưng nàng biết cuộc hành trình này vô cùng nguy hiểm, có thể nàng sẽ không trở vị được, tranh thủ chút thời gian nàng ôm thật chặt Vân Đông Sở tựa đầu vào ngực cậu.

Vân Đông Sở không hiểu được ý nghĩa sâu trong lời nói của nàng, cậu chỉ chợt cảm thấy một nỗi buồn man mác, như một thứ gì đó sẽ mất đi.

Cậu gật đầu một cách mạnh mẽ,

"Con hứa!

Nhưng.

"

cậu lặng im trong phút chốc rồi nói lớn

"Nhất định, người phải trỏ lại"

Liễu Như Tuyết ngẩn ngơ trong phút chốc, thấy thể cậu nở nụ cười khổ rồi ôm chặt sư tôn của mình vào lòng.

Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười cuối cùng trước khi rời đi.

Nàng không hề biết rằng, chuyến đi này sẽ là khỏi đầu cho một chuỗi bi kịch, và con đường tu tiên mà nàng đã chọn sẽ đầy trắc trở.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập