Chương 5:
Khởi Đầu Hành Trình ở Nam Thổ
Vũ Vân Đại Lục gồm bốn lục địa, ba mảnh đại lục thuộc về Nhân Tộc, một mảnh thuộc Yêu Tộc.
Phần lục địa của Nhân Tộc lại bị chia cắt thành hai phần tại Lạc Thủy Hà, bên kia bờ Lạc Thủy về hướng năm chiếm diện tích một mảnh đại lục, diện tích ngang với Yêu Tộc, thuộc ví Ma Đạo Tu Giả được gọi là Ma Vực, nơi đây vào thời Hồng Hoan có vô số Ma Tộc Ngoại Vực xâm p:
hạm Vũ Văn đại lục để rồi ngã xuồng hình thành ma khí, trở thành một cấm địa cho tu sĩ chính đạo nhưng lại thích hợp để ma đạo tu sĩ tu luyện thần tốc.
Hai phần đại lục còn lại thuộc về chính đạo đứng đầu là tam giáo gồm :
Đạo Giáo ở Bắc vực, Phật Giáo ở phía Đông, và Nho Giáo ở phía Tây nơi tiếp giấp trực tiếp với lãnh thổ Yêu Tộc.
Nhưng hiện tại tam giáo dần suy tàn từ giáo phái đứng đầu cả đại lục giờ đây Đạo Giáo tụt hậu, người đứng đầu tu vi chỉ mới bán bộ Độ Kiếp, Nho Giáo phải chịu Thú Triều hoành hành, hiện cũng chỉ còn 3 vị Độ Kiếp Kỳ nhưng thọ nguyên cũng không còn lâu.
Hiện tại Chính Đạo lực lượng chủ đạo thực chất là
"Nhất Điện, Nhị Tông, tam giáo"
nhất điện ý chỉ Lạc Thần Điện tọa ở Trung Châu, Điện chủ là một tu sĩ Thánh Nhân, Nhị Tông gồm Kiếm Thánh Tông chủ đạo tu kiếm và Thiên Co Tông chuyên tu tử vi bói toán đều có tu sĩ Thánh Nhân Sơ Kì tọa trấn.
Động phủ Thánh Nhân mà Liễu Như Tuyết đang nhắm đến nằm tọa lạc ở Nam Thổ Vũ Văn Đại Lục thuộc Ma Vực lãnh thổ của Ma đạo.
Để tới được Nam thổ Vũ Vân đại lục, Liễu Như Tuyết quyết định cùng hai phong chủ khác của Đạo giáo sử dụng truyền tống trận đến rìa ma vực, sao đó cả ba người sẽ chuyển sang Phi hành.
Một trong hai Phong chủ đi cùng Liễu Như Tuyết trong hành trình đến Tu Ma Động Thiên là Vân Sơn, phong chủ Vân Hà phong tu vi chỉ là Hóa hư 1 tỉnh.
Vân Sơn hiện tại đã không còn nhiều thọ nguyên, lần này hắn chủ động xin được tham gia chuyến đi với hy vọng tìm được một cơ hội đột phá, đạt tới Hóa hư trung kỳ kéo dài thọ nguyên, lão là một kẻ tham sống s-ợ c-hết, thường xuyên chìm đắm nữ sắc, đến lúc dầu cạn đèn tắt mới sợ hãi.
Hắn thân mang gương mặt nhân hậu lão giả, thường xuyên đối xử tốt với đồ nhi và đồ tôn dưới trước, đặt biệt là các nữ tu dễ bị vẻ ngoài hiển hòa, nhân hậu của hắnlừa gạt bị thuật
"Thải Âm Bổ Dương hút cạn Nguyên Âm và Âm Khí hóa thành xác khô.
Các nam tu có linh căn và thể chất tốt hắn sẽ lừa bọn họ đến động phủ hoặc tặng họ một bộ công pháp quái gở, khi tu thành bọn họ sẽ bị luyện thành Đan Lô, dùng tu vi và tuổi thọ cả đời hóa thành đan dược, hoặc bị lão lừa gạt luyện chế thành Khôi Lỗi không còn thần trí.
Kẻ còn lại là Mị Cơ, phong chủ Đoạn Tình phong.
Nàng ta có vẻ ngoài yêu mị, lả lơi, thường xuyên ăn mặc gợi cảm khiến bao nam tu say đấm nguyện dâng hết vì nàng nhưng đó chỉ là vỏ bọc.
Nàng ta thích cho kẻ khác nhầm tưởng rằng nàng thích hắn đến mà cam tâm dâng mọi thứ, đến khi không còn giá trị lợi dụng liền vứt bỏ hắn khiến hắn c:
hết tâm, chỉ để làm trò tiêu khiển mà thôi.
Mị Cơ tu luyện chính là Đoạn Tình đạo, con đường này tàn nhẫn hơn Vô Tình đạo không biết bao nhiêu lần, nếu như Vô Tình Đạo chỉ cần Vô Dục Vô Tình đoạn tình tuyệt ái.
Thì để tu luyện thành công Đoạn Tình Đạo, phải hòa nhập vào Phàm Trần khiến tình cảm sinh ra rồi tự tay giết c-hết tất cả những kẻ làm bản thân sinh tình, từ huynh đệ đồng môn, đến cả cha mẹ cũng chẳng ngoại lệ.
Bởi vậy, Đoạn Tình phong giờ đây chỉ có nàng ta và nữ đệ tử Cẩm Ly.
Ngoài mặt, trong chuyến đi đến động phủ Ma Thánh ba người là đồng minh, nhưng thực ra Vân Sơn và Mị Cơ đã cùng nhau lên kế hoạch chọn lúc nàng thụ lương liền hợp lực sát hại Liễu Như Tuyết.
Liễu Như Tuyết thân mang Thiên Mị linh thể và Thiên Địa Băng Linh căn cực phẩm, chỉ cách nửa bước là đạt đến Tiên phẩm.
Trước khi griết Liễu Như Tuyết Vân Sơn lão đầu muốn đoạt nguyên âm của Liễu Như Tuyết và thôn phệ Thái Âm Thần Thể của nàng để có thể đột phá đến Hóa hư trung kỳ đỉnh phong, tăng thêm thọ nguyên tìm kiếm con đường đến cánh cửa Đại Thừa.
Còn Mị Cơ, nàng ta liên thủ với Vân Sơn trấn sát Liễu Như Tuyết nhằm đoạt Vô Cấu trần tâm, Vô Cấu Trần Tâm là được xem là quả tim thứ hai mà thiên đạo ban cho người được chọn, người này tu vi không gặp bình cảnh, tâm trí luôn trấn tỉnh, không bị ảo cảnh chỉ phối, có thể Vô Dục Vô Cầu tăng khả năng cảm nhận đại đạo.
Mị Cơ còn thèm khác Thiên Địa Băng Linh căn của Liễu Như Tuyết từ lâu, nếu đem linh căn của Liễu Như Tuyết cấy vào Thủy linh căn phẩm Địa của nàng ta, linh căn của nàng sẽ có thể chạm ngưỡng Tiên phẩm, linh khí trong đó còn giúp nàng đột phá đến Hóa Hư.
Hành trình của Liễu Như Tuyết cùng hai vị trưởng lão chẳng có gì đáng ngại, chỉ việc chờ đợi khoảng thời gian mà truyền tống trận pháp hoạt động đưa cả bọn từ Bắc Vực đến Nam Thổ, khi bước ra khỏi truyền tống trận pháp Liễu Như Tuyết phát hiện xung quanh chỉ toàn những màn sương đen xám xịt, u ám, không có lấy một tia nắng có thể xuyên qua, hết sức quỷ dị đang bao trùm lấy họ, mang theo thứ mùi h:
ôi thối của tử thi đang phân hủy, mùi củ:
máu tanh nồng nặc khiến những kẻ tâm trí không trấn định dễ rơi vào trạng thái cuồng sát, mất đi thần trí cuối cùng bị vùng đất nơi đây thôi phệ.
Nàng dùng thần thức quét ngang lớp sương mù nơi đây nhưng chẳng thể xuyên qua được, nàng.
bấy giờ mới nhận ra, màn sương.
này được tạo thành từ vô số oan hồn bị nghiền nát chẳng thể siêu thoát mới bị biến dạng đến mức thành những màn sương kì dị này
"Thật tàn nhẫn"
Liễu Như Tuyết không tự chủ được mà lẩm nhẩm
nếu như là nàng của lúc trước sẽ chẳng có phản ứng gì nhưng đây là nàng sau khi tiếp xúc với Vân Dông Sở, nàng giờ đây đã biết cảm nhận được các loại cảm xúc khác nhau, nên khi thấy cảnh tượng này, nàng không thể không suy nghĩ về những người đ-ã c-hết oan tại nơi đây.
Vân Son và Mị Cơ biến rằng nơi đây quá mức quỷ dị, không thể động thủ, cho nên cả ba người chỉ có thể cùng nhau hợp tác.
Bọn họ chân không chạm đất, đạp hư không đi về một hướng, sau khoảng một khắc bọn họ mới nhận ra mình đang đứng giữa một bãi chiến trường hoang tàn.
Xung quanh xương cốt nhân loại cùng đủ loài linh thú nằm la liệt, vương.
vãi khắp nơi.
Những cơ thể người, cơ linh thú đang phân hủy, một phần cơ thể bọn họ bị nghiền nát thành từng mảnh, lẫn vào bùn đất đen kịt.
Máu tươi vẫn còn vương vãi khắp chiến trường như kể về một hồi ức tang thương, trên những cành cây trơ trụi, những ngọn cỏ vương vài vệt máu, những đóa hoa hồng đỏ thắm từ máu mọc lên trái ngược với sự quỷ dị nơi đây, đẹp đến nao lòng nhưng lại mang theo vẻ quỷ dị, ghê rợn.
Gió thổi qua chiến trường nơi đây, mang theo những tiếng rên rỉ, gào thét của các oan hồn vất vưởng, những tiếng kêu khóc, cầu xin, đôi khi còn nghe âm thanh linh thú nơi đây gầm thét, khiến sống lưng những kẽ vô tình nhất cùng phải lạnh toát.
Ba người Liễu Như Tuyết mau chống trấn tỉnh lại tâm thần, đè nét sự xao động sâu trong linh hồn mà bước tiếp.
Một lúc sau họ đã chứng kiến một trận chiến hỗn loạn.
Gần 100 tu sĩ chính đạo với tu vi khác nhau từ Luyện khí đến Trúc cơ đỉnh phong đang hợp sức đối phó với hai tà tu với tu vi Kim đan sơ kì.
Cuộc chiến diễn ra một cách một chiều, đây không phải một trận đấu, nói đúng hơn là một hồi đồ sát hết sức tàn bạo, vô số tu sĩ chính đạo ngã xuống, lúc này một đàn Kim Sí Điểu cấp 2 (tương đương Trúc cơ kì)
đang từ trên không quan sát bắt đầu có những con hạ xuống mặt đất bắt đầu
"bữa tiệc"
xác của tu sĩ ngã xuống, đám độc trùng, rắn rết dưới đất ẩn thân dưới lớp bùn đen chờ đợi kẻ xấu số, những kẻ không may ngã xuống nơi đây thân thể bị linh thú bản địa gậm nhắm, độc trùng và bùn đất nơi đây nuốt chửng một cách nhanh chóng, linh hồn có kẻ thì tan biến hòa làm một vào màn sương nơi đây, một số thì bị hai tà tu đưa vào Nhân Hồn Phiên, dù số lượng có đông hơn vô số lần nhưng cũng không xóa nhòa được khoảng cách về tu vi.
Liễu Như Tuyết không muốn phí thời gian can thiệp vào chuyện này, nàng không muốn phí thời gian, nhỡ như chọc phải những kẻ đứng sau bọn họ sẽ gặp rắc rối to, dù sao đi nữa nàng hiểu rằng
"thực lực vi tôn"
kẻ yếu chỉ có thể mặc kẻ mạnh xâu xé mà thôi.
Nhưng trong thoáng chốc nàng thấy hai tà tu lấy ra Nhân Hoàng phiên- một pháp bảo tà ác được luyện chế từ hàng vạn oán niệm của những kẻ bị giết, để lấy được những oán niệm này trước khi c:
hết họ phải chịu vô vàng t-ra tấn, khi c-hết thì bị đưa vào Phiên bị xóa sạch thần trí vĩnh viễn không được siêu sinh.
Liễu Như Tuyết đôi tay đang nắm chặt của nàng điên cuồng run tẩy, mắt tổi sầm lại, những đoạn kĩ ức vỡ vụn bị nàng chôn giấu chọt ùa về ngày cả thành trì nhân loại nàng sống bị giiế hại giả man chỉ vi một tên tà tu muốn luyện hồn phiên, vừa lúc trước bọn họ còn đang cười đùa, người bán hàng rong đang rao bán, kẹo hồ lô óng ánh, những chiếc bánh bao nóng hổi đang được ăn ngon lành, cha mẹ nàng đang vui vẻ kể cho nàng những câu chuyện về những vị Tiên Nhân, chỉ trong chớp mất đã tan biết, cảnh máu tươi, đầu người rơi xuống, những thân khác khô héo, những cặp đôi ôm nhau cùng bị những oan hồn cắn xé, những đứa trẻ nhỏ thơ dại thấy mẹ mình bị xé toạt thành nhiều mảnh ngây thơ tiến lại gần cũng bị xé nát trong thoáng chốc, những lão ông, lão bà buông xuôi nhìn nhau trong thoáng chốc hồi tưởng lại quá khứ.
Những linh hồn của hộ giờ đây khóc than bị xóa sạch thần trí, bị tra trấn thành oan hồn, sau đó cưỡng ép kéo vào phiên vĩnh viễn không còn cơ hội luân hồi, Liễu Như Tuyết bấy giờ mới 4 tuổi đã gần như c:
hết đứng tại chỗ, mẹ nàng thấy vậy ôm nàng lên, đẩy vào của hầm, đóng thật chặt lại, dùng mọi thứ kể cả thân mình che chắn cho nàng hi vọng nàng có thể sống sót, nàng không còn thấy cũng chẳng nghĩ được gì nhiều, khi nàng một lần nữa tỉnh lại đã ở sơn môn Đạo Giáo, nàng được biết nàng là người duy nhất của cả tòa thành hàng vạn người còn sống sót.
Từ đó, nàng đã tự thề sẽ hủy diệt toàn bộ những gã vô nhân tính này, mà giờ đây một lần nữa, nàng chứng kiến Nhân Hồn Phiên nàng giờ đây không thê kìm nén sự phần nộ được nữa.
"Đáng chết"
Liễu Như Tuyết lạnh lùng thốt lên.
Nàng giận dữ, nghiến răng phát ra tiếng ken két đáng sợ, nàng bộc phát một luồn uy áp chế trụ hai gã ma tu trong chớp mắt, nàng nhảy lên không, tay phải rút kiếm.
Một luồng kiếm khí lạnh lẽo từ Huyền Băng Kiếm trên tay Liễu Như Tuyết, hàng trăm dặm xung quanh lập tức đóng băng.
Băng tuyết từ hư không ngưng tụ, rơi trắng xóa cả bầu trời, những làn sương mù và những linh hồn đều bị băng linh khí hóa thành tuyết, hai vị Phong chủ đứng sau lưng Liễu Như Tuyết giờ đây bắt đầu không ngừng run rẩy, Vân Sơn vội vàng truyền âm
"Không ngò ả lại mạnh đến mức này, chúng ta tạm thời không thể động thủ được"
Mị Cơ nghe được liền nhanh chóng gật đầu xem như đồng ý.
Từ trên không, Liễu Như Tuyết vung kiếm, tung ra kiếm kĩ Thiên Băng Quyết, khiến nhiệt độ xung quanh đã lạnh lẽo vô cùng giờ giảm xuống gần âm độ, nhiệt độ này xuyên thẳng qua linh khí hộ thể tác động thẳng vào lin!
hồn và nhục thân, kiếm khí và kiếm ý màu xanh biếc giờ đây bao trọn cả bần tròi.
Chỉ trong một sát na, hai gã tà tu cùng với cả Nhân hồn phiên, chết không kịp biết rằng chuyện gì đã xảy ra.
Một kiếm của nàng đã thay đổi cục diện trận chiến, những linh hồn trong phiên cuối cùng cũng được giải thoát, dù có vĩnh viễn tan biến còn hơn phải chịu tra trấn trong hồn phiên, bọn họ đều quay sang nhìn Liễu Như Tuyết như muốn cảm on nàng vì đã giải thoát.
Những đệ tử chính đạo còn sống giờ đây không quá 30 người, bọn họ giờ đây đều run rẩy trước sức mạnh chỉ với một của nàng, họ không thể tin rằng một người lại có thể mạnh đến mức đó.
Một kẻ trong đấy thốt lên
"Là Tuyết tiên tử"
vài tiếng xôn xao
"Tuyết tiên tử ư"
"Đẹp quá"
"
Đây là thiên tài đứng đầu Bắc Vực đấy u"
"Người dùng trăm năm Hóa Thần, 300 năm Hóa hư cường giả Hóa Hư trẻ tuổi nhất cổ kim đấy ư".
Liễu Như Tuyết, sau khi griết c hết hai tà tu, không nói một lời, tiếp tục tiến về phía di tích.
Vân Son và Mị Cơ liếc nhìn nhau, trong mắt họ giờ đây càng nảy sinh sự tham lam và một chút lo lắng.
Vân Sơn vội truyền âm cho Mị Cơ
"Nàng ta quá mạnh kế hoạch cần chuẩn bị kĩ lưỡng hơn, nếu có thể có được nàng ta, ha ha tu vi lão già này sẽ còn cao đến mức nào".
Bọn họ biết rằng, để lấy được những gì họ muốn sẽ không dễ dàng.
Khi Liễu Như Tuyết vừa ra tay hạ sát hai tà tu và hủy diệt Nhân hồn phiên, một tiếng gầm vang vọng trời đột ngột xé tan màn sương mù u ám
"Là kẻ nào, dám giết người của Huyết Ma Điện ta?
".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập