Chương 6:
Trận Chiến Với Huyết Ma Điện
Từ phía sâu trong rừng cây khô héo phía xa có hai bóng người lao ra, thân ảnh hóa thành một màn khói đen lướt nhanh đến trước mặt Liễu Như Tuyết.
Một kẻ trong đó là một lão giả gầy gò, tay phải cầm trượng đầu lâu, lưng còng da mặt nhăn nheo chỉ chít những vết sẹo, hệ:
như lấy da của kẻ khác đắp lên mặt mình trong vô cùng ghê rợn, nhưng đôi mắt lão lại mang một màu xanh quỷ dị, trong vô cùng minh mẫn, toát ra khí thế mạnh hơn Liễu Như Tuyết và phần.
"Hóa Hư Trung Kì"- Liễu Như Tuyết khó khăn thốt lên,
chợt nàng nhìn sang một hướng khác, một nam tử trung niên dáng đứng hiên ngang, 2 tay chấp sau lưng,
"Lại thêm một cao thủ Hóa Hư".
Nam tử trung niên lên tiếng
"Ha ha, tiểu nha đầu, lần sau đánh chó phải biết chủ của chó là ai, không đúng, lần này ngươi sẽ không sống sót rời khỏi nơi đây được đâu.
Liễu Như Tuyết nhíu mày thật sâu, đối đầu với một mình nam tử trung niên kia nàng có tự tin 6 phần sẽ đánh bại hắn, nhưng còn lão đầu Hóa Hư Trung Kì kia nàng còn chưa đầy 3 phần có thể đánh bại được lão.
Liễu Như Tuyết chấp tay hướng về lão giả mà nói
"Tiền Bối, việc này e có hiểu lầm gì chăng.
Huyết Ma Điện xưa nay uy danh đỉnh đỉnh, là mộ trong tam tông đứng đầu ma đạo, việc làm đường đường chính chính, nhưng tiểu tử vừa rồi đã sử dụng Nhân Hồn Phiên, hắn là tà tu, nếu tiền bối vì vậy mà động thủ với tiểu nữ thì còr gì là danh dự của Huyết Ma Điện ngài”.
Lão gầm lên
"Hiểu lầm, đổ cẩu chính đạo ngươi, đã trấn sát thân truyền đệ tử Huyết Ma Điện còn dám nói hiểu lầm với lão phu".
Chọt lão nghĩ về điều gì khiến lão bình tĩnh lại
"Nhưng ngươi nói cùng đúng, ra tay với tiểu nữ ngươi đúng là tổn hại danh dự Huyết Ma Điện, vả lại hắn còn dám dùng cả Hồn Phiên"
Nghe tới đây Liễu Như Tuyết ngỡ như mình đã thoát được một kiếp nạn thì lão tiếp lời
"Nhưng, hắn dùng Hồn Phiên thì đã làm sao, ngươi đừng quên chúng ta đang ở Tu Ma Động Thiên, nơi đây thực lực mới là chân lý nếu như ngươi chết, cũng chẳng ai biết về chuyện này, danh dự Huyết Ma Điện ta cũng sẽ không bị tổn hại, ha ha ha"
lão đầu cười ngày càng lớn, còn Liễu Như Tuyết càng nhíu mày chặt hơn vài phần.
Chưa đợi Liễu Như Tuyết lên tiếng lão liền thi triển đấu kĩ tuyệt học của Huyết Ma Điện
"Huyết Ma Trào"
trên không trung xuống hiện hàng loạt vết nứt xuống hiện, những luồng ma khí sắc bén quét đến làm không ít đệ tử chính đạo trử trận, thấy tình hình không ổn, Vân Sơn và Mị Cơ cùng những đệ tử chính đạo nhanh chóng chạy.
trốn.
Lão giả cất tiếng
"Ngươi thấy chưa, đó chính là thứ các ngươi gọi là chính đạo bọn chúng chỉ cần ngươi khi ngươi có thể lợi dụng, bọn chúng.
sẵn sàng đâm ngươi từ sau lưng, ma môn bọn ta ítra chẳng làm ra bộ mặt giả tạo ấy làm gì.
Thôi đủ rồi, trò chơi cũng nên kết thúc thôi"
Dứt lời lòng bàn tay trái lão bóp lại thành hình trảo từ từ hạ xuống.
Phía trên đỉnh đầu Liễu Như Tuyết từ những vết nứt không gian bỗng xuất hiện một hư ảnh Trảo khổng lồ mang đầy ma khí màu tím quỷ dị đang từ không trung hạ xuống.
Liễu Như Tuyết vẻ mặt ngưng trọng, linh khí trong thể nội điên cuồng vận chuyển đến tối đa, nàng định dùng thân pháp để tránh khỏi nhưng từ dưới chân nàng, hàng chục những đôi tay mang đầy ma khí từ dưới lớp bùn đất nơi đây bám chặt, nàng biết nó muốn kéo nàng xuống hóa thành chất dinh dưỡng cho nơi đây, đồng thời trào thủ từ không trung đã gần chạm đến nàng.
Liễu Như Tuyết nhanh chóng kết ấn đưa hai tay lên không thi triển đấu kĩ phòng ngự Huyề Băng Thuẫn xung quanh đôi tay nhỏ bé của Liễu Như Tuyết, linh khí xung quanh điên cuồng hội tụ ngưng thành một tấm khiên chắn hình tròn che chắn toàn bộ phía trên nàng.
"Ẩm ầm"
âm thanh quỷ trảo va chạm cùng Băng Thuẫn nổ ra âm thanh đinh tai nhức óc, giờ đây hư ảnh trảo thủ đã phai nhạt đi phần nào, Băng Thuẫn giờ đây đã có vô số vết nứt, chỉ thêm mộ:
chút công kích nhỏ nữa thôi, nó sẽ nhanh chóng vỡ.
Thấy không còn chống đỡ được nữa, Liễu Như Tuyết dùng một kiếm chém phăng những đô tay đang bám chặt lấy nàng, phi thân với tốc độ tối đa nhằm trốn thoát, nàng đã nhận ra, Vâr Sơn và Mị Cơ đã bỏ trốn, họ muốn nàng rơi vào tử lộ, nếu như có họ cùng ra tay nàng có đủ.
tự tin hạ sát được lão giả này.
Đang bận suy nghĩ Liễu Như Tuyết chọt thấy tâm thần bất định, liền tỉnh táo, tên trung niên nam tử từ trong bóng tối lao ra, tung một chưởng hướng thẳng đến ngực nàng, dưới tình thế nguy hiểm nàng từ nạp giới lấy ra một món pháp bảo
"Băng Tiên Lưu Ly Tháp"
dù không kịp dùng linh khí phòng ngự nhưng có pháp bảo che chắn, nàng chỉ bị dư chấn hất ngược về phía sau, nhẹ ho ra một ngụm máu tươi chưa đến mức trọng thương.
Giờ đây nàng vừa bị thụ thương còn bị công từ hai hướng, muốn phá cục chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất, trấn sát một trong hay người, Liễu Như Tuyết không dám đặt chủ ý này lên lão giả vì thực lực hắn mạnh hơn nàng, muốn tốc chiến tốc thắng với lão gần như là sỉ tâm vọng tưởng, chỉ đành đặt chủ ý lên người nam tử trung niên trước mặt.
Liễu Như Tuyết một tay cầm tháp, một tay ôm chặt ngực, vờ như bị trọng thương sau khi đón một chưởng vừa nàng nói
"Hai vị cần gì phải đuổi cùng sát tận làm gì, ta nguyện dâng pháp bảo bồi tội"
nam tử trung niên thấy vậy tưởng rằng nàng đã không còn sức lực chống.
trả liền cười ha hả nói
"Ngươi đã là ngọn đèn cạn dầu, chỉ cần ngươi ngã xuống, chẳng phải mọi thứ đểu vẫn sẽ là của ta hay sao?
"
hắn tiếp lời
"Nhưng mà tiểu mỹ nhân à, ngươi c:
hết thật là đáng tiếc, hay là ta gieo nô ấn lên người ngươi sao đó khặc khặc khặc"
hắn vừa tưởng tượng ra cảnh nàng quỳ xuống xin ân sủng từ hắn liền không kìm được mà cười càng trục tĩu hơn.
Liễu Như Tuyết như thấy được tiên cơ liền đồng ý
"Chỉ cần tha ta một đường sống, mọi việc tùy ch.
chủ nhân định đoạt".
Hắn nghe thấy thế liền đưa tay lên cằm vuốt râu suy ngẫm
"Vì sao nàng lại nhún nhường đến mức ấy"
hắn liền bảo
"Vứt tòa tháp trên tay ngươi xuống, đưa hai tay ra tiến từng bước lại đây cho lão tử"
đúng với ý nàng, nàng đã âm thầm để lại một tia linh hồn ấn ký lên tháp xong liền làm theo lời hắn tiến từng bước đến phía trước.
Khi còn cách hắn vài bước lão giả cầm trượng nói lớn
"Ngươi không được chủ quan, mau phong tu vi cô ta lại!
Mau"
hắn cười trả lời lão
"Ngươi yên tâm cô ta.
chưa dứt câu mi tâm hắn đã bị một thanh kiếm tù giữa mi tâm Liễu Như Tuyết xuyên thẳng qua yết hầu.
Đó là bản mệnh kiếm hồn mà kiếm tu nào cũng có thể tu luyện, chỉ cần dùng tỉnh huyết và linh hồn lực nuôi dưỡng để thanh kiếm càng ngày càng lớn mạnh, một khi thi triển sẽ là một đòn sát thủ, nhưng sau khi sử dụng kiếm tu sẽ phải nuôi dưỡng lại từ đầu, nếu không phải đây là thời khắc sinh tử nàng cũng chẳng nở dùng.
"Ngươi dám"- Lão giả quát lớn.
Tức tốc phi thân về hướng Liễu Như Tuyết, tay phải đang cầm trượng của lão đánh về hướng Liễu Như Tuyết từ hướng trượng đánh ra ba luồng ma diễm bỗng hóa thành ba đầu hắc mãng điên cuồng bay về hướng Liễu Như Tuyết.
"Băng Tiên Lưu Ly Tháp!
Trấn cho ta"
lão giả đang phi hành chợt bị thứ gì đâm từ bụng dưới lên, chợt lão nhìn xuống, tòa tháp bị Liễu Như Tuyết vứt xuống từ đầu lại chính là ác chủ bài nàng mà nàng đã tính toán trước.
Lúc này, hai bàn tay lão tràn ngập ma khí nồng nặc
"Huyết Sát Ấn"
lão thi triển đấu kĩ mang hình một ấn khí âm mưu dùng một chiêu chấn nát tòa Lưu Ly Tháp này.
Chọt lão thấy gì không đúng
"Hư ảnh"-Lão chọt ra khi đòn đánh mà lão xem là chí mạng lại va thẳng xuống đất.
Không cần nhìn lão cũng đã biết chuyện gì sắp xảy ra, trên đầu lão giờ đây là một tòa tháp đang đè ép xuống, nhốt lão vào trong tháp, bên trong tháp vô số sợi xích từ không gian trói chặt lão.
Bị giam cầm, xiềng xích trong tháp lão liền dùng toàn lực để đứng dậy quan sát tình hình, chợt vô số cấm chế cùng các đường kiếm khí được lưu lại đồng loạt tấn công lão, tình thế nguy hiểm lão liền nuốt một viên Đoạn Cốt đan dược này được luyện từ xương cốt của vô sẽ phàm nhân có tác dụng hồi phục lượng lớn ma khí trong người nhưng sau một khoảng thời gian, cơ thể sẽ khô cứng tạm thời.
Chưa dừng ở đó lão lấy từ nạp giới một chiếc đầu lâu tỏa ra ma khí quỷ dị, lão hét
"Ma Diễm, luyện hóa cho ta"
lão đã dùng một món ma bảo với khả năng luyện hóa vạn vật bằng việc hiến tế thọ nguyên bản thân, lão giờ đây đã muốn phân sinh- tử cùng.
Liễu Như Tuyết.
Nàng biết với tốc độ luyện hóa này, không quá hai khắc nữa tòa tháp sẽ hoàn toàn bị luyện hóa, khi đó nàng.
không chỉ đối đầu với mỗi lão giả mà còn phải chống lại sự giam cầm của
"Băng 'Ma' Lưu Ly Tháp".
Chọt một đôi mắt vô cảm màu xanh thắm từ không trung như ánh mắt của thần minh từ tiêr giới nhìn xuống lũ phàm nhân, một ánh mát đầy vô cảm và khinh miệt đối với chúng sinh.
Nàng đã thi triển ý cảnh của bản thân
"Vô Tình Chi Cảnh"
mỗi người khi đạt Hóa Thần sẽ có thể hòa mình vào phàm trần cảm ngộ riêng cho bản thân một ý cảnh khác biệt, có tác dụng trong chiến đấu và Vấn Đạo.
Liễu Như Tuyết lẩm bẩm
"Vô tình không phải không có tình cảm, vô tình là nhìn ra sợ vô tình trong tình cảm, nhìn ra tình cảm trong sự vô tình, mọi việc tưởng rằng vô tình nhưng lại hữu tình, những kẻ tưởng rằng hữu tình lại vô tình.
Vô Tình trong Hữu Tình- Hữu Tình trong Vô Tình chính là Đạo củc ta"-"Vô Tình Ý Cảnh mở"
theo đôi mắt của nàng chuyển động, một luồng nhiệt lưu hóa thành các cơn lốc tuyết và bão tuyết lao vào ba đầu ma điểm mãng xà, gần như đóng băng cả ba ngay lập tức.
"Ngũ Long Phi Thiên"-Liễu Như Tuyết tay phải xuất hiện ấn khí mang hình một chiếc vòng rồng ngọc màu xanh biếc,
Năm bóng rồng khổng lồ xuất hiện phía sau lưng nàng, theo hướng tay nàng chỉ năm con rồng khổng lồ lao thẳng về phía lão giả.
Lão giả cũng thi triển Lôi Chi Ý Cảnh
"Tiểu nha đầu, ý cảnh này lão phu phải mất hơn trăm năm ngồi dưới lôi trì mới lĩnh ngộ được, chịu chhết đi"
tay trái lão mang đầy lôi điện vung lên một quyền về hướng kết giới do Lưu Ly Tháp tạo ra.
Ẩm ầm âm thành quyền kình khủng khiếp v-a chạm với kết giới nổ ra liên tục, khói bụi che lắp toàn bộ tầm nhìn của cả Liễu Như Tuyết và lão giả, lão nhanh chóng kết ấn truyền tỉnh huyết và ma lực cho ba đầu mãng xà, lớp băng đang giam cầm chúng giờ đây đang tan với tốc độ chóng mặt.
Ở một bên khác Liễu Như Tuyết một tay cầm kiếm chỉ thẳng lên trời sau xoay một vòng tròn vô số kiếm ảnh xuất hiện tạo thành một khung cảnh đẹp đến nao lòng, từng vòng kiếm, từ vòng đầu tiên có năm kiếm, vòng thứ hai có hai mươi lăm kiếm, vòng thứ ba có hơn trăm thanh kiếm, cứ như vậy hình thành sáu vòng kim quang rực sáng cả bầu trời u tối nơi Tu Ma Động Thiên này.
Những thanh kiếm này đang xoay một cách điên cuồng, các tia kiếm ý bắt đầu lan tỏa khắp nơi, Liễu Như Tuyết đang chờ đợi một chút thời gian nữa, khi tốc độ quay của mỗi vòng là một sát na, có thể trấn sát lão giả ngay lập tức.
Khói bụi vừa tan trước mặt lão giả tan dần trước mặt lão ngũ long khổng lồ đứng trước mặt há chiếc miệng rộng sắp nuốt chưởng lão giả, ngay lúc đấy lớp băng đang giam cầm đã tan hết, từ phía dưới phi thân cắn chặt cổ một con băng long, chỉ một đòn, cả con băng long vỡ nát.
Giờ đây cả ba đầu hắc mãng cùng bốn đầu băng long xảy ra ác liệt trận chiến, lão giờ đây linh lực đã cạn, phá hủy pháp bảo Lưu Ly Tháp cùng thiêu đốt tĩnh huyết mới có thể thoát khốn, lão phun ra một ngụm máu tươi, ngã quy xuống mặt đất, lúc này lớp bùn dưới chân lão bắt đầu nuốt,
"nó"
muốn thôn phệ lão làm dinh dưỡng nuôi sống mảnh đất này, chớp lấy cơ hội, Liễu Như Tuyết quát
"Vạn Kiếm Sát"
hàng ngàn thanh kiếm đang xoay trên không chợt như tên bắn lao thẳng về hướng lão giả, lão thân mang trọng thương, vừa bị mãnh đất nơi đây căn nuốt, bị vô số kiếm ảnh xé nát cả cơ thể, tay phải Liễu Như Tuyết co lại, một luồi hấp lực mạnh mẽ hút lấy hai túi trữ vật thu vào trong nạp giới của nàng.
Trận chiến giờ đây đã kết thúc, lão giả và nam tử trung niên của Huyết Ma Điện đaã c-hết, tin tức về chuyện nãy sẽ mãi không truyền ra ngoài được.
Nhưng Liễu Như Tuyết giờ đây thân mang trọng thương, nàng gắn gương đến giờ này cũng đã xem như kì tích, khi linh lực sắp cạn kiệt, nàng lấy hai viên Hồi Khí Đan nuốt xuống, cơ thể mới có chút ổn định, khóe môi nàng cũng không cầm được vệt máu nữa.
Khi nãy nàng cố đè nén chỉ để gây ra cho lão ảo giác rằng nàng có thể chém g-iết lão mà không bị ảnh hưởng, khi lão sợ hãi thực lực hắn thi triển ra còn chưa đầy năm phần nhờ thế nàng mới có khả năng phản sát cả hai.
Bỗng hai giọng nói khiến Liễu Như Tuyết ghê tởm phát ra
"Sư Muội mạnh như vậy, thì hãy giúp cho sư huynh sư tỷ này một chút lực lượng của ngươi đi.
Hai người họ hoàn toàn không chạy trốn, chỉ đứng ở xa quan sát tình hình mà thôi, ban đầu bọn chúng định chờ nàng bị hai kẻ đó griết rồi mới ra tay, nhưng không ngờ nàng lại có thể phản sát cả hai, nhưng giờ đây nàng cũng đã trọng thương, kết quả cũng không quá khác biệt nữa.
Liễu Như Tuyết như nhận ra chuyện gì thông qua việc việc họ không bỏ trốn mà chọn ở lại và cả ánh mắt tham lam của bọn họ, nàng biết trận chiến này vẫn chưa kết thúc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập