Chương 7:
Bị Bắt Giữ, Thiêu Đốt Tĩnh Huyết
Liễu Như Tuyết bấy giờ linh lực đã khô kiệt đến tận cùng, chỉ việc đứng trên không trung cũng đã quá sức với nàng.
"Hộc Hộc"- Liễu Như Tuyết ho vài tiếng, nôn ra một ngụm máu tươi
"Hai vị, chúng ta là người đồng giáo, tại sao lại phải ép ta đến chết chứ".
Mị Cơ tay cầm một món Địa phẩm pháp bảo Phệ Hồn Tiên, vung một roi đánh thẳng vào ngực Liễu Như Tuyết làm nàng rơi từ trên không trung xuống, lưng nàng va mạnh vào mặt đất tạo ra một vết lởm sâu trong mặt đất.
Thấy Liễu Như Tuyết nằm co giật dưới đất ho ra vài ngụm máu, Mị Cơ bật cười khinh miệt
"Tu chân vô tình, ngươi vốn phải nên biết!
Giờ đây chỉ cần ta đoạt được linh căn và Vô Cấu Trần Tâm của ngươi thì lão nương ta cũng sẽ là Hóa Hư cường giả!
".
"Thôi được rồi!
Không cần nói nhiều với nàng ta nữa, động thủ đi"-Vân Sơn nói với Mị Cơ, nói rồi lão từ túi trữ vật vấy ra Định Hồn Châm, có thể giam giữ thần hồn, đồ vật vốn không có tác dụng với người tu vi từ Hóa Thần nhưng hiện nay Liễu Như Tuyết tu vi cạn kiệt, thân mang trọng thương càng là chí mạng chi vật.
Liễu Như Tuyết giờ chẳng còn một chút lực, toàn thân đau nhức, ngay cả việc nhấc một ngón tay thôi e cũng là chuyện khó khăn.
Vân Sơn lão già từng bước đi về phía Liễu Như Tuyết, Mị Cơ nàng ta thì đang một bên lặng lẽ vật chuyển linh lực tay nắm chặt Phệ Hồn Tiên.
Mị Cơ khi nãy đã quan sát, ả nghi ngờ Liễu Nhu Tuyết sẽ giỏ trò ám toán hoặc lão già Vân Sơn lật lộng chiếm đoạt toàn bộ, Phệ Hồn Tiên là bảo vật trấn Phong của Đoạn Tình Phong, không nói đến Liễu Như Tuyết ở hiện tại, ngay cả nàng khi ở thời kì đỉnh phong không hơn năm hơi thở cũng chẳng thể thoát ra, huống hồ là nàng ở hiện tại và Vân Sơn lão đầu tử.
"Còn không mau động thủ"-Vân Sơn gằn giọng quát về phía Mị Co.
"Được rồi!
'- Mị Cơ thân hình khẽ run đáp lại,
dứt câu nàng ta tay phải vung lên Phệ Hồn Tiên như một tia thiểm điện lao về phía Liễu Như Tuyết, trói chặt nàng lại.
Liễu Như Tuyết vốn thân mang trọng thương, nay lại bị Định Hồn Châm cùng Phệ Hồn Tiên công kích, cơ thể nàng giờ đây mang chỉ chít vết thương lớn nhỏ, máu từ những vrết thương nàng chảy ra thẩm vào bộ sa ÿ trắng muốt nay đã lấm lem bụi bẩn lẫn cùng máu tươi, nhiều vết rách trên bộ y phục làm lộ ra làn da trắng ngần.
Mái tóc trắng như tuyết của nàng giờ đây đã rối tung lên, nhiều sợi tóc tóc nàng vương lên những giọt máu đã khô che khuất đi khuôn mặt thanh tú của nàng, khuông mặt nàng giờ chẳng còn một chút huyết sắc, từ khóe môi một dòng máu từ từ chảy ra, khuông mặt cao ngạo mọi ngày giờ đây trong thê lương, đôi mắt sắc sảo giờ đây do ảnh hưởng từ Định Hồn Châm mà trở nên vô thần khiến ai cũng nảy sinh ý muốn được gần gũi nàng.
Vân Sơn giờ đây không che giấu nổi sự dâm tà, ánh mắt đảo khắp thân thể Liễu Như Tuyết, ngắm nhìn làn da trắng muốt ẩn sau bộ sa y.
Lão bước đến cạnh Liễu Như Tuyết, cúi người xuống, nở một nụ cười vô cùng dâm ta, bàn tay thô ráp mang vô số nếp nhăn chạm khẽ vào gương mặt thanh tú của nàng, lão hít một ho thật sâu, rồi khẽ nói bên tai nàng
"Thơm thật, thật không ngờ Tuyết tiên tử băng sơn ngọc khiết cũng có thể trưng ra vẻ mặt này"-nói rồi lão khẽ liếm nhẹ bờ môi vốn nức nẻ, tay nắm chặt cằm nàng buộc gương mặt nàng về phía lão mà thì thẩm
"Nữ tử cao ngạo như vậy, nếu ta biến nàng ta thành lô đỉnh ngày ngày đè dưới thân, chẳng biết sẽ có cảm giác như thế nào".
Mị Cơ cười đắc thắng
"Ha ha, Tuyết tiên tử thường ngày khinh miệt ta, nay cuối cùng cũng.
đến nước này rồi ư?
"
ả tiếp tục nói
Vân Sơn phong chủ, khi này thần thức ta có cảm ứng, đi về phía Tây ở trong khu rừng đó có một hang động rất kín đáo, chúng ta đưa nàng ta đến đó, cho ngươi tha hồ hưởng thụ, ta chỉ cần Linh Căn và Vô Cấu Trần Tâm, còn ả, tùy ngươi!
Vân Sơn gật đầu, lão đứng lên, tay cầm một đầu dây Phệ Hồn Tiên, tức tốc phi hành về phía Tây.
Trong không gian linh hồn của Liễu Như Tuyết giờ đây có một linh hồn đang bị vô số sợi xích tỏa linh trói chặt, linh hồn đang bị trói đó là Liễu Như Tuyết, nàng giờ đang vận dụng lực lượng linh hồn của nàng để thiêu đốt những sợi xích để nhầm thoát ra, nàng làm một cách chậm rãi để tránh bị Vân Sơn lão già ấy phát giác, nàng ở chẳng biết có chuyện gì sắp xảy ra với bản thân ở ngoài, cũng quanh nàng chỉ còn một không gian tĩnh mịch mà riêng linh hồn nàng đang tỏa ra một tia sáng yếu ớt.
Ở thế.
giới thực bên ngoài, sau một lúc phi hành, Vân Sơn cùng Mị Cơ đã đến được hang động nơi đây, Mị Cơ cùng Vân Sơn lấy ra một số xương cốt yêu thú cùng những trận kỳ cắm vào bốn gốc cũng quanh động, một luồng sáng màu tím lan rộng ra xung quanh tạo nên một kết giới ẩn nặc khí tức che phủ nơi đây.
Bọn chúng kéo Liễu Như Tuyết vào động, sau khi cửa động đóng lại, hai bọn chúng cùng nhau thi pháp khóa chặt cửa động, Mị Co lấy từ túi trữ vật ra một chiếc giường cùng một số lưu ảnh thạch ả nói với Vân lão
"Ngươi cứ việc hành sự, ta sẽ lưu lại một chút, sao khi về Đạo Giáo đây sẽ là món quà mà ta tặng cho tên đồ đệ của nàng".
"Hảo ý"- Vân Sơn bật cười khanh khách,
lão quăng nàng lên giường bắt đầu cởi bỏ đi những lớp quần áo, trong khi Mị Cơ tìm những gốc để đặt những viên Lưu Ảnh Thạch.
Trong không gian tĩnh mịch, những sợi dây xích đang quấn lấy Liễu Như Tuyết đã bắt đầu lỏng dần đi, giờ đây nàng đã có thể cảm nhận được mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Nàng phát hiện bản thân đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, trước mặt là Vân Sơn lão tặc đã cởi sạch nữa thân trên lộ ra cơ thể gầy gò, lớp da nhăn nheo lộ ra trông vô cùng kinh tởm.
Nàng biết chuyện gì sắp xảy ra, nếu xảy ra chuyện này, đối với nàng còn tổi tệ hơn cả cái cchết.
Không còn chần chừ, trong thể nội nàng một ngọn lửa như đang được bùng cháy, thiêu đốt đi vài giọt Tĩnh Huyết của nàng, từng chút, từng chút một, những cơn đau thấu tận linh hồn lần lượt truyền đến nhưng nàng không từ bỏ, nàng muốn thoát ra nàng không cam nguyện làm con rối mặc người điều khiển từng chút Định Hồn Chăm bắt đầu lỏng dần.
Cùng lúc đấy Vân Sơn bước tới, bắt đầu xé đi ÿ phục của Liễu Như Tuyết, bắt đầu từ cánh tay đến phần y phục dưới chân, cứ như vậy làn da của nàng càng lộ rõ làm ánh mắt lão càng thêm nóng rực, lão cười khanh khách
"Mị Cơ, ngươi ra ngoài canh chừng cho lão phu, lão Phu muốn hảo hảo
"chăm sóc"
cho Tuyết tiên tử"
Mị Cơ gật nhẹ đầu liền phi thân khỏi hang không quên khóa chặt cửa động.
Không còn Mị Cơ ở đây lão không còn kiểm chế nổi dục vọng bản thân, tay nắm chặt vai Liễu Như Tuyết, hung hăng xé rách, bờ vai mềm mại hiện rê trước mắt, một tay lão đang muốn âm thầm chạm vào đôi
"gò bồng đảo"
của nàng chợt một tiếng
"Định"
thanh thúy vang lên, Định Hồn Châm trên trán Liễu Như Tuyết đã văng ra, mượn lực lượng do đốt tỉnh huyết vẫn còn, tay trái nàng hóa thành một vuốt băng vung thẳng vào ngực Vân Sơn.
"Không ổn"- Vân Sơn chọt thấy sống lưng lạnh toát, không kịp vận dụng linh khí hộ thể b:
ị đ:
ánh thẳng vào lòng ngực,
"răn rắc"
âm thanh ghê rợn của tiếng xương gãy vang lên, thân thể lão văng xa đập thẳng vào cửa động tạo nên một tiếng động chát chúa.
Mị Cơ bất chọt phát phát có chuyện không ổn, lập tức sử dụng ý cảnh Đoạn Tình thi triển thành những mũi tên lao thẳng vào động tạo ra liên tục những tiếng vun v-út xé gió.
"Băng Liên Huyết"- Liễu Như Tuyết nói bằng giọng mệt mỏi, đôi mắt nàng từ đen chuyển thành màu xanh lãnh đạm đến tộc cùng, đôi mắt khổng lổ từ phía sau lưng nàng cũng hiện ra nhìn thẳng về phía Vân Sơn.
Từ giữa lòng ngực nàng một đóa băng liên xen một chút huyết sắt bắt đầu hiện thế.
Băng liê:
dần bay lên không trung, vừa bay vừa tản mát ra một luồng kình lực quét ngang nơi đây, những mũi tên của Mị Cơ và những công kích của Vân Sơn khi đến gần Băng Liên liền bị kình khí nghiền nát, băng liên vừa xoay vừa hóa lớn, phá hủy phía trên của động, giờ đây né đã vô cùng to lớn.
"Bạo"- Liễu Như Tuyết hét lên,
từ đóa Băng Liên phóng thích ra một nguồn năng lượng hủy diệt hết sức đáng sợ, từ không trung ẩn hiện một hư ảnh to lớn hơn hàng trăm trượng màu xanh pha chút huyết sắt tản mát luồng kình khí khổng lồ, trăm dậm chung quanh, đồi núi, cánh rừng già giờ đây hoàn toàn trở thành bình địa, các oan hồn cùng linh thú xung quanh toàn bộ bị tan thành tro bụi.
Ở giữa dư chấn giờ đây đang nằm một lão giả.
Lão giờ đây nằm yên tĩnh trong vũng máu, cánh tay phải đã bị vụ nổ chấn nát thành mảnh.
vụn, máu tươi từ chỗ cánh tay bị đứt vẫn chảy không ngưng.
Lão ta không còn chút khí thế nào nữa, trong vô cùng chật vật, cả người lão giờ đây chỉ chít v‹ết thương, quần áo đã rách nát, từ thể nội toát ra một luồng hàn khí ẩn tàn liên tục tàn phá kinh mạch của lão.
Khuôn mặt lão vốn đã nhăn nheo vi tuổi tác nay lại càng thêm tái nhợt chẳng khác nào một xác c:
hết, miệng lão há hốc máu đen cũng từ miệng lão mà chảy ra.
Đôi mắt lão ta mở trừng trừng nhưng chẳng có lấy một điểm đen, vô hồn nhìn lên bầu trời, lão đã ngất đi.
Hơi thở yếu ớt, ngắt quãng, sinh mệnh chi lực của lão vốn đã cạn nay lại càng trôi tuột khỏi cơ thể lão.
Nằm cách đó không xa lặng lẻ nằm một người, không phải nói là nữa người, đó không ai khác là Mị Cơ kẻ chỉ còn một nữa thân trên.
Giờ đây phần thân trên của nàng ta bị chấn nát một cách vô cùng ghê rợn.
Khuôn mặt kiểu diễm ngày nào giờ chỉ sót lại một đống máu thịt lạnh lẽo.
Ánh mắt tham lam, hả hệ vừa mới đó thôi đã bị thay thế bằng sự kinh hoàng tột độ, đông cứng lại trên khuôn mặt.
Đôi bên mắt vẫn mở to, như thể trước lúc chết đã gặp phải nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
Mái tóc đen nhánh giờ lấm lem bụi đất, vương mộ chút băng tuyết, cùng với máu tươi hòa lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh chết chóc, trang thương đến rợn người.
Nàng ta đã chết, chỉ còn là một cái xác, không còn một hơi thỏ không còn âm hiểm, chỉ còn lại sự nghiệt ngã trên đường tu chân nguy nan.
Dòng năng lượng kinh hoàng của Băng Liên Huyết Bạo đã hoàn toàn tan biến, Liễu Như Tuyết vẫn lơ lửng trên không trung, thân hình nàng lung lay như ngọn nến trước gió.
"Thành công rồi"
– nàng thểu thào, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Thiêu đốt Tĩnh Huyết khiến kinh mạch toàn thân nàng khô kiệt, chỉ một chút nữa thôi sẽ hoàn toàn vỡ nát, trong thể nội linh lực hỗn loạn va đập liên tục khiến lục phủ ngũ tạng nàng đau đón rợn người, thiêu đốt Tình Huyết còn làm suy yếu linh hồn, nỗi đau từ cơ thể nàng còn có thể gắng gượng, nhưng khi linh hồn nàng bị xé toạt, nỗi đau này gấp nhiều lần nỗi đau tận xương tủy hơn cả việc bị xé từng thớ thịt.
Nàng cúi đầu, nhìn xuống hai kẻ nằm dưới mặt đất.
Mị Cơ Mị Cơ đã c.
hết và lão già Vân Sơn đang trọng thương.
Tia hận ý trong mắt nàng chẳng thể che giấu được nhưng lý trí mác!
bảo nàng phải lập tức li khai nơi đây.
Nàng không còn một chút linh lực nào nữa, thân còn mang trọng thương, chỉ cần một đòn công kích từ một phàm nhân cũng có thể griết nàng ở hiện tại, huống chỉ là tu sĩ, nàng biết động tĩnh lón đến như vậy, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các tu sĩ trong nơi Tu Ma Động Thiên này.
Liễu Như Tuyết hít một hơi lạnh, lấy lại bình tĩnh, nàng cắn răng, giơ tay lên, từ trong tay nàng một viên ngọc giản màu hồng nhạt từ nhẫn trữ vật mà xuất hiên.
Đó là Truyền Tống Ngọc Giản của Đạo Giáo trên mảnh ngọc khắc một chữ
"Tuyền"
đại diện cho Linh Tuyển Phong của nàng – đây là một món Pháp bảo hiếm có, khi bóp nát, có có thể dịch chuyển ngay lặp tức tới một nơi ngẫu nhiên cách xa vạn dặm.
Với tình trạng của Liễu Như Tuyết hiện tại, chỉ có vật này mới có thể giúp nàng thoát .
Liễu Như Tuyết vận lực bóp nát ngọc giản.
Chọt mảnh ngọc lóe lên một luồng hồng mang, bao trùm lấy khoảng không xung quanh thân thể nàng, không gian xung quanh nàng bắt đầu vặn vẹo.
Chợt không gian chung quanh vỡ nát đưa nàng chìm vào hư vô.
Khi ánh sáng chói chang hắt vào mắt nàng, thì nàng đã được truyền tống đến một vùng trời sông nước hữu tình trái ngược hoàn toàn với khung cảnh ma mị kể từ khi nàng đến nơi đây.
Gió lạnh buốt thổi vào mặt nàng, mang theo hơi sương, những ngọn núi đá bao bọc chung quanh, dòng sông trong vắt thấy đến tận đáy chảy róc rách qua những cánh đồng thơ mộng.
Bấy giờ đôi môi nàng trắng bệch, nàng gắng gượng chống đỡ, tầm mắt quét nhanh xung quanh, cuối cùng dừng lại tại một hang động nhỏ nằm khuất sau một tảng đá lớn nằmẩn ngay dưới sống, rất khó bị người khác phát hiện.
Đó là nơi duy nhất nàng có thể trốn.
Liễu Như Tuyết lê tấm thân tàn tạ, từng bước, từng bước một đi về phía hang đá.
Nàng chống tay vào cửa động, máu từ vết thương chảy ra nhuộm đỏ gần cả người .
Vừa bước vào bên trong Liễu Như Tuyết lấy từ trong Nạp Giới một chiếc đệm êm, vừa xong, nàng đã không cầm cự được mà ngã khụy xuống, cả người trượt dài xuống nền đất lạnh lẽo, nàng cố lê thân mình cho đến khi nằm trên chiếc đệm ấy, rồi chìm vào cơn hôn mê.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập