Chương 9: Linh Sủng Đầu Tiên Và Cơ Duyên Tại Thanh Thành Trấn

Chương 9:

Linh Sủng Đầu Tiên Và Cơ Duyên Tại Thanh Thành Trấn

Vân Đông Sở từng bước, từng bước về phía đầu của hắc mãng, tay cậu lóe lên một tia hồng man, Tuyết Vũ kiếm đã hiện thân trên tay Vân Đông Sở, sát khí từ thân thể cậu toát ra, cộng hưởng cùng Tuyết Vũ kiếm như mang thêm cho mình một tầng băng sương, lớp băng ấy ngày càng dày đến mức đóng băng cả tay phải đang cầm kiếm.

Tay phải vung lên một đường kiếm khí tuy mảnh nhưng đủ sắt bén cắt xuyên qua lớp vảy cứng trên đầu hắc mãng, Vân Đông Sở chẳng ngại máu bẩn, dùng đôi bàn tay liên tục bới móc, đến chạm vào một thứ gì đó khiến cậu có cảm giác quen thuộc.

Ở nơi đó Vân Đông Sở đã tìm thấy cái đầu đã phân hủy đi một nữa của Sở Phong.

Đôi bàn tay giờ đây run rẩy không ngừng mà ôm trọn lấy, hai hàng lệ ấm nóng giờ đây một lần nữa chảy xuống, hòa vào máu khô.

Vân Đông Sở khóc càng ngày càng lớn, cậu ngửa mặt lên mà thét với giọng vẫn còn chưa hết nứt nở.

Thiên địa như cảm nhận được cảm xúc từ cậu mà cũng đổ cơn mưa, cơn mưa này rất lớn, rửa trôi toàn bộ máu tanh nơi đây, ở dưới cơn mưa ấy, cùng một cái đầu đang phân hủy ngồi dưới một gốc đại thụ như kể lại một sự chia ly, một câu chuyện đã đến hồi kết.

Vân Đông Sở qua việc này cũng ngộ ra một tia Thiên Ý, sẽ có trợ giúp cho con đường Hóa Thần sau này của cậu.

Cậu không ngừng lẩm nhẩm những câu

"Thiên ý trêu người"

“Chính đạo, đây là chính đạo sao"

"Đến tột cùng chính hay ma đều chỉ vì bản thân mà thôi".

Vân Đông Sở khẽ vuốt đầu người bạn thân thiết nhất của cậu, chẳng dám tin Sở Phong lại phải chịu c·ái c·hết bi thảm đến vậy.

Chẳng biết đã bao canh giờ, đã qua được bao nhiêu ngày, chỉ biết cơn mưa nặng hạt đã

ngừng hẳn, Vân Đông Sở cũng đã đứng dậy, áo quần hắn đã rách tả tơi, lấm lem bụi bẩn, môi

khô khốc, hốc mắt thâm quầng, đôi mắt hồn nhiên đầy sao sáng giờ đây chỉ còn động lại vẻ u

ám, lạnh lẽo tràn ngập sát khí.

Cậu quyết định sẽ hạ táng Sở Phong tại nơi đây, trong lúc hạ

táng cậu vừa lẩm nhẩm

"Phong Ca, sẽ có một ngày ta sẽ trả thù cho huynh, ta không phải phế vật".

Hướng mắt về phía Thanh Thành Trấn quay lưng với ngôi mộ của Sở Phong do cậu tự tay hoàn thiện mà nói

"Ta hứa!

Sẽ sống thật tốt".

Vân Đông Sở trở về xác của hắc mãng, nó dù sao cũng là một Yêu thú Nguyên Anh máu

huyết cùng da thịt của nó đều là chí bảo với các tu sĩ dưới Nguyên Anh.

Vân Đông Sở đương

nhiên phải tận dụng, trước tiên, cậu dùng Tuyết Vũ kiếm từng chút từng chút từ phần đầu

của hắc mãn b:

ị chém đứt mà lấy đi lớp vảy cứng rắn ấy.

Vân Đông Sở vận dụng ma khí từ

Tiên Ma Linh Căn rò rỉ lên tay phải, một luồng Ma Diễm mang màu sức u tối nhẹ nhàng thiê

đốt qua tấm da ấy, khi hoàn thành quá trình luyện hóa và thanh tẩy, cậu từ Nạp Giới lấy ra

một bộ trường bào màu.

trắng hệt như y phục thường ngày của cậu ở Đạo Giáo để tiếp tục

bước luyện chế Pháp Bảo tiếp theo, cậu dùng linh khí tăng cường sự bảo hộ cho trường bào

trắng ấy.

Từ trong tâm thần Vân Đông Sở vang lên cách kết hợp giữa ma khí và linh khí hệt

như cách vận hành của Tiên Ma Linh Căn, cậu cũng lẩm nhẩm theo

"Tiên Ma Quy Nhất, Lưỡng Cực Quy Nguyên"

ma khí từ tay phải dần dần dung hợp với linh khí trên tay trái của Vân Đông Sở, theo sự dung hợp ấy bộ trường bào đen tuyền được tạo ra từ da Yêu thú cấp bậc Nguyên Anh đã hoàn thành.

Bộ trường bào này cấp bậc đương nhiên không thấp, có thể chặn được một đòn tất sát của cao thủ Nguyên Anh Sơ Kì.

Vân Đông Sở thu hồi trường bào vào Nạp Giới, tiếp tục thu thập tài nguyên từ phần còn lại của cơ thể Hắc Mãng.

Theo từng đường kiếm nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc đã chạm đến một thứ gì đó vô cùng cứng rắn.

Vân Đông Sở dùng cả hai tay đẩy ra khỏi lớp thịt hắc mãng, chợt một tia sáng thất sắc làm chói lòa mắt cậu, nhìn lại một lần nữa, đó là mọt quả trứng với những đường vân lấp lánh thất sắc tỏa ra khí tức cổ xưa vô cùng đáng sợ.

Vân Đông Sở đùng một tay chạm vào, một đoạn kí ức như kéo Vân Đông Sở về thời đại Viễn

Cổ, nơi đó có một con rắn vô cùng to lớn, toàn thân.

trắng muốt, trên lớp vảy có những đường

vân kì dị mang cửu sắc, trên đỉnh đầu ẩn hiện một ấn kí hình đầu của một con rắn hổ đang

giang rộng mang mình, trên phần mang có chín viên ngọc lấp lánh được gọi là

"Thải"

một

giọng nói lão nhân không phân biệt nam nữ đang kể với Vân Đông Sở về

"tam đại Đế Thú"

"Thời kì Viễn Cổ, có ba loài sinh vật chí cường tu vi Đại Đế đứng đầu cả nhân tộc và Yêu tộc đứng đầu là Thái Hư Cổ Long thực lực mạnh mẽ đến mức đem hai Đế Thú còn lại làm thức ăn, chúng có thiên phú thần thông điều khiển và tạo ra vô số chiều không gian, những sinh vật trong không gian đó sẽ bị thao túng gần như hoàn toàn bởi chúng.

Hai loài còn lại lần lượt là Viễn Cổ Thiên Hoàng với khả năng tự chữa lành và tái sinh nên được xem là loài vật bất tử, loài được xem yếu nhất trong tam đại đế thú là Cửu Thải Thôn Thiên Mãng.

Thôn Thiên Mãng được xếp vào vị trí thứ ba không phải vì thực lực yếu kém hay thiên phú thần thông không thể so với hai Đế Thú kia".

Nói đến đây, giọng lão nhân có đôi chút run rẩy, mặt dù đã ngả xuống từ vô số vạn năm.

Lão tiếp tục nói

"Thôn Thiên Mãng có thiên phú thần thông thôn phệ và đồng hóa vạn vật, từ linh lực, ma lực, tuổi thọ, pháp bảo đều có thể bị chúng thôn phệ và đồng hóa, thiên phú thần thông này có thể xem là đứng đầu, chỉ là"

Lão nhân thở dài và tiếp tục nói

"Thôn Thiên Mãng được chia từ Ngũ Thải đến Cửu Thải, mỗi Thải tượng trưng cho sự trưởng thành của Thôn Thiên Mãng, có thể nhận biết số Thải qua màu sắc của lân giáp, hoặc nhìn trên đỉnh đầu chúng, tại nơi đó sẽ có số đá cửu sắc tương đương số Thải mà chúng có.

Thực lực của ấu niên Thôn Thiên Mãng quá kém, tính tình lại dễ bị lừa gạt, rất hay tin lời dụ dỗ của những loài khác, có thể nói khá ngốc, Thôn Thiên Mãn khi ở thất Thải đầu quá kém, chỉ từ Kim Đan kỳ trở về trước mà thôi, nên thường bị các hung thú khác xem là con mồi, khó mà thăng tiến.

Nhưng khi chúng tiến thăng đến bát Thải sẽ có thể sử dụng được thiên phú thần thông thôn phệ, đan điền hóa thành một hố đen khổng lồ, tu vi đạt đến Đại Thừa kỳ không chỉ vậy chúng còn có thể thôn phệ Yêu thú cùng tu sĩ đồng cấp một cách dễ dàng, ngay cả Viễn Cổ Thiên Hoàng cũng chẳng phải ngoại lệ.

Ở thời kỳ này chỉ có Thái Hư Cổ Long mới đủ khả năng đưa Thôn Thiên Mãng vào thực đơn.

Khi đạt đến Cửu Thải Thôn Thiên Mãng đã có thể sánh ngang với Thái Hư Cổ Long, tu vi đạt đến Đại Đế vô thượng, khả năng thôn phệ được tăng mạnh, chỉ trong vài canh giờ có thể thôn phệ hoàn toàn một tiểu thế giới".

Chợt có một luồng sức mạnh đẩy thần hồn của Vân Đông Sở khỏi dòng sông kí ức.

Vân Đông Sở lẩm bẩm

"Không ngờ lại là Thôn Thiên Mãn!

Chẳng biết là bao nhiêu Thải đây".

Dứt lời Vân Đông Sở cắn nát đầu ngón tay cái, nhỏ một giọt máu lên quả trứng.

"

Rắc"- một tiếng đột ngột vang lên, lớp vỏ trứng nhanh chóng vỡ tan với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, lại được Thôn Thiên Mãng tự thôn phệ vào không gian hư vô u tối trong miệng Thôn Thiên Mãng.

Từ hư vô u tối ấy có một chiếc đầu rắn bé nhỏ ngó ra, đang chăm chú nhìn thế giới xung quanh, từ nó Vân Đông Sở nhận thấy xung quanh tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa khiến cậu không thể không sợ hãi từ tận huyết mạch, từ lớp vảy mỏng manh lại ẩn hiện những đường vân bảy màu lấp lánh trong vô cùng đẹp mắt.

"Là Thất Thải, tu vi Kim Đan"- Vân Đông Sở nói gần như hét lên, 'nếu thật sự như ký ức truyền thừa kia chẳng phải sao khi Thôn Thiên Mãn tiến giai ta sẽ có một Đại Thừa bảo hộ hay sao' Vân Đông Sở thầm nghĩ.

Trong lúc Vân Đông Sở chưa hết choáng váng vì món hời lớn này thì cái đầu nhỏ của Thôn Thiên Mãng lại đang nhìn về phía ngón tay đang chảy máu của cậu, đôi mắt to tròn lấp lánh như có biết bao ngôi sao nhỏ bên trong, chiếc lưỡi rắn thè ra, nước dãi cứ thế chảy, như thể đang thèm thuồng một thứ gì đó.

Nhanh đến nổi Vân Đông Sở chỉ kịp nhìn thấy một tia tàn ảnh lướt qua, Thôn Thiên Mãng giờ đây quấn lấy ngón tay đang chảy máu của Vân Đông Sở mà lếm láp, nó dường như vô cùng thích thú với máu và mùi hương của cậu, cái đầu nhỏ nhắn cọ qua lại giữa các đầu ngón tay khiến Vân Đông Sở không nhịn được cười

"Đây lại là thần thú thượng cổ a, sao lại đáng yêu thế này".

Giờ đây Vân Đông Sở mới lấy lại sự bình tĩnh mà tập trung quan sát Thôn Thiên Mãn, toàn thân nó trắng muốt, các đường vân ẩn hiện thất sắc trên lớp vảy rắn, chiếc đầu nhỏ cùng hai bên mang nhìn như hai chiếc cánh trong vô cùng đáng yêu.

Nó phát ra những âm thanh nghe vô cùng non nớt

"Nga.

nga.

"

Tiếng kêu này kéo dài và được lặp lại vài lần khiến Vân Đông Sở nghĩ đến từ

"cha"

Vân Đông Sở nhìn vào Thôn Thiên Mãng mỉm cười, một tay vuốt ve chiếc đầu xinh xắn của Thôn Thiên Mãng nói

"Ha ha, nếu ngươi đã gọi ta là cha thì ta sẽ làm nghĩa phụ của tiểu tử, từ hôm nay ngươi sẽ được gọi là Tiểu Thiên nhé"

Dứt lời, Tiểu Thiên dường như hiểu được lời Vân Đông sở nói, nó ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh như sao chớp chớp liên hồi, phát ra vài tiếng như đáp lại Vân Đông Sở bằng giọng vô cùng vui vẻ

"Ngà!

Ngà!

"

Vừa nói vừa cọ cọ chiếc đầu nhỏ nhắn vào tay Vân Đông Sở, Vân Đông Sở cúi đầu xuống,

cùng.

Tiểu Thiên cọ đầu với nhau, Tiểu Thiên trong vô cùng vui vẻ bay quanh vài vòng quanh

cổ tay Vân Đông Sở, xong bay về hướng mặt của Vân Đông Sở, lếm hai dấu nước mắt mà lúc

trước Vân Đông Sở vẫn chưa kịp lau.

Vân Đông Sở chọt cười một nụ cười khó coi hơn cả

khóc, nhưng như đã nghĩ thông chuyện gì, thở dài một hơi thả lỏng thân thể, ngả người ra

sau lưng chạm vào lớp cỏ mềm cười lớn.

Đôi mắt lãnh đạm của hắn giờ đây trở nên sáng trở

lại, hệt như lúc Sở Phong còn sống cùng lúc ở cùng sư tôn.

Vân Đông Sở cho Thôn Thiên Mãng vào tay áo, một lần nữa dung hợp linh khí và ma khí, cậu muốn luyện hoá phần còn lại của hắc mãng.

"Phụt"

Vân Đông Sở phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt tái nhợt chẳng còn một chút huyết sắt.

Tiên-ma khí vốn tương khắc khi v·a c·hạm sẽ ăn mòn lẫn nhau, nếu cưỡng ép dung hợp có thể dẫn đến p·hát n·ổ và phản phệ.

Dù Vân Đông Sở có Tiên Ma Linh Căn nhưng vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, thêm việc cậu phân tâm khi đang dung hợp dẫn đến việc phản phệ.

Vân Đông Sở xếp bằng vận công hấp thụ linh khí nhầm chữa thương, sau nữa canh giờ Vân Đông Sở phun ra một ngụm máu đen, nhưng sắc mặt hắn hồng hào hẳn lên, thở dài một hơi

"Không ngờ phản phệ lại lớn như vậy, nhưng nếu dung hợp hoàn toàn, chắc chắn là sát chiêu"

Vân Đông Sở khẽ nhách môi, tiếp tục thử, từ sáng trời đã tối, hắn đã thử dung hợp rất nhiều lần, đến bây giờ Vân Đông Sở đã thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, đôi mắt chỉ cần buông lỏng một chút sẽ nhấm chặt lại, áo quần quần nhiều chỗ cháy rách trông vô cùng thê thảm, nếu hiện giờ có người đi ngang qua chín phần sẽ xem hắn như một tên ăn mày mà đối đãy.

Một lần nữa thử lại, đôi mắt đang nhắm chặt của Vân Đông Sở mở ro, lóe lên một tia sáng, tay trái lóe lên một luồng linh khí màu trắng ngưng tụ nên một ngọn bạch sắc hỏa diễm, tay phải đang nắm chặt mở ra từ bàn tay luồng ma khí cuồng bạo như một luồng cuồng bạo hắc sắc hỏa diễm cháy phừng phực trên bàn tay mang đầy vết chai sạn ấy.

"Dung"

Theo lời nói của Vân Đông Sở đôi tay mang hai loại hỏa diễm

"ầm ầm"

v·a c·hạm, phát ra những tiếng như hai thanh tuyệt thế thần binh v·a c·hạm với nhau.

Miệng lẩm nhẩm đọc khẩu quyết

"Tiên Ma Quy Nhất, Lưỡng Cực Quy Nguyên"

Linh khí toàn thân Vân Đông Sở Vân Đông Sở vận chuyển điên cuồng.

Luồng ma khí đang tham lam đồng hóa luồng linh khí ôn hòa, linh khí trắng cũng liên tục gắng dung hòa được ma khí.

"Aaaa.

!

Phụt"

Linh khí toàn thân như bị rút kiệt, Vân Đông Sở khó khăn giữ được tĩnh táo, ma khí hoành hành trong thể nội khiến Vân Đông Sở ho ra một ngụm máu.

Từ hai ngón trỏ và giữa xuất hiện một luồng khí hỗn độn như có thể hủy diệt mọi thứ đang vấn quanh.

"Thành rồi!

Đấu kĩ của ta thành rồi, ha ha ha"

"Đây sẽ là con bài tẩy của ta, tên sẽ gọi là 'Tiên Ma Diệt Chỉ' vậy"

Vân Đông Sở co hai ngón tay lại chợt búng về hướng rừng sâu một t·iếng n·ổ lớn phát ra, mặt đất rung chuyển chẳng khác gì một vụ đ·ộng đ·ất nhỏ, các loài chim bay tứ tán, linh thú ầm ầm lau về các hướng khác nhau mà tháo chạy.

Tiến gần hơn về phía t·iếng n·ổ, Vân Đông Sở mở lớn mắt gần như không tin vào mắt mình, ở no nơi đó tạo thành một số hoắm xung quanh luồng hỗn độn chi khí tạo thành một c·ơn l·ốc x·oáy quanh nơi đây, trường bào trắng vốn rách rưới bị cơn cuồng phong thổi phần phật.

"Uy lực thật lớn"

Vân Đông Sở không thể không cảm khái.

Chợt một âm thanh từ xa mang theo uy áp kinh khủng từ phương xa hướng đến khiến Vân Đông Sở vô cùng kinh hãi.

"Đạo hữu e đã cảm ngộ được một chút cánh cửa Hóa Thần hư ảo mới có thể tạo ra uy thế lớn như vậy, chẳng biết có thể gặp mặt một lần chăng"

"Tại hạ là lão tổ Dương gia, gia tộc phụ thuộc của Đạo giáo, không hề mang địch ý, mong đạo hữu chỉ điểm đôi phần"

Hắn mang vẻ ngoài đạo mạo, thân mang một bộ trường bào màu lam nhạt, thân hình ốm yếu, tay chống một cây gậy toàn thân tỏa ra một cổ Tử khí nồng nặc, như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Lão hẳn thọ nguyên chẳng còn bao lâu vốn nên bế quan, hẳn cảm thấy nơi đây có hi vọng thăng tiến nên mới vội xuất quan.

Nếu Vân Đông Sở lúc này lộ mặt, e cửu tử.

Vân Đông Sở gần như sắp ngất đi, hắn chui vào một hốc cây đại thụ, hắn cố nói bằng giọng thều thào

"Tiểu Thiên bảo hộ ta".

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập