Chương 5:
Thanh trùng.
Thanh niên trẻ tuổi rất nhanh liền b:
ị đánh thức, khi tỉnh dậy hắn có chút ngỡ ngàng, khi tường tận mọi việc xảy ra, hắn liền mừng như điên liên tục dập đầu xuống nền đất lạnh lẽo:
“Đa tạ đại nhân cứu mạng.
đa tạ đại nhân cứu mạng!
Giọng nói nghẹn ngào, pha lẫn sợ hãi lẫn mừng rỡ như vừa thoát khỏi vực sâu địa ngục.
Sayo đứng bên cạnh cũng vội vàng cúi người hành lễ ánh mắt nhìn Dean tràn ngập biết on.
Dean nhíu mày nhìn Ieyasu, người này ấn đường đen ngòm, khí tức hỗn loạn, khuôn mặt tái xanh, cơ thể làn da tái xám.
“Ngươi trúng độc?
Giọng hắn trầm thấp, không mang theo nhiều cảm xúc.
Teyasu nghe vậy, thân thể không kìm được run lên, gắng gượng chịu đựng cơn đau âm i, đưa tay chỉ về phía thì thể người phụ nữ trung niên.
“Đúng vậy.
chính mụ ta.
dùng ta để thử đủ loại độc quái dị.
Dean nheo mắt, hắn mặc dù không tĩnh thông y thuật, nhưng dùng Vọng Khí Thuật quét qu:
liền biết kẻ này sợ rằng cách cái c-hết không xa, cao lắm chỉ sống thêm vài ngày, trừ khi gặp được kỳ ngộ.
Mà vấn đề này hắn cũng không mấy quan tâm, hắn chỉ có thể giúp đối phương nhiêu đây, sống hay c:
hết, trông chờ vào vận mệnh đi.
Ánh mắthắn chuyển sang 8ayo, giọng nói lạnh nhạt hơn:
“Chân của ngươi ta chỉ giúp cầm máu.
Muốn giữ lại nó thì nhanh chóng tìm thầy thuốc.
Ta chỉ có thể giúp đến đây.
Nói xong, Dean quay người rời đi, không hề do dự.
Cả hai người đồng thời sững sờ.
Sayo vội vàng gọi theo:
“Đại nhân.
xin hỏi, ngài tên là gì?
l Dean lặng yên, cũng không đáp lại, đối với hắn đơn giản chỉ là bèo nước gặp nhau thôi, không có chút ý nghĩa nào.
Nhìn bóng lưng dần khuất xa, Sayo ngẩn người hồi lâu.
Ieyasu khẽ cau mày, thấp giọng nói:
“Vị đại nhân này.
thật sự rất lạnh lùng.
Dean rời khỏi nhà kho, ánh mắt quét về phía tòa lâu đài nguy nga phía xa.
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Hắn tự nhận bản thân không phải là người tốt lành gì, nhưng gia đình này thực sự đã chạm đến ranh giới của hắn.
Đã gia đình này sâu mọt, tỏm lợm đến vậy.
hắn liền thuận tay tiễn chủ nhân gia đình này lên đường.
Đương nhiên trong lòng hắn vẫn có tính toán ý đồ khác.
Charles Montague đang ngồi trong ngự phòng, trước mặt là bàn ăn bày biện tỉnh xảo.
Thịt nướng còn bốc k:
hói, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, thế nhưng hắn lại chẳng có chút khẩu v nào.
Trong lòng bỗng dâng lên một cơn bất an khó hiểu.
Hắn đặt dao nữa xuống, lẩm bẩm:
“Beatrice sao còn chưa quay lại?
Cảm giác bực bội khiến hắn khẽ goi ra ngoài:
“Quản gia, đi gọi phu nhân tới đây.
Bỗng lúc này cửa ngự phòng chợt mở ra, một cái thanh niên tuấn tú khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt nhẹ nhàng bước vào bên trong.
Khi nhìn thấy thanh niên xuất hiện Charl:
es vô cùng kinh hãi :
“Ngươi .
ngưoi là aï?
Dean cười nhạt đi đến gần hắn, từng tiếng nói cất lên như tiếng ma quỷ vang vọng:
“Charl:
es tử tước, thịt người có ngon không?
Charl:
es có chút giật mình bất giác run giọng:
ngươi nói .
cái gì .
Người đâu.
Chưa kịp hét lên, cổ họng hắn đã bị bóp chặt.
Dean cúi người, giọng nói sát bên tai hắn:
“Không cần la lớn, người bên ngoài đã bị ta xử lý, ngươi có la rát cổ họng cũng không có ai cứu ngươi đâu.
Hắn bóp chặt cổ họng Charl:
es đến lúc gần tắt thở mới thả tay ra.
es ngã quy xuống ghế, thở dốc dữ dội, sau khi lấy lại chút hơi sức liền ngẩng đầu quát lên trong cơn phần nộ:
“Ngươi, dám mạo phạm quý tộc quyền quý, không s-ợ chết.
Chát!
Hắn chưa nói hết câu đã ăn một cú vả đau điếng vào mặt, răng trong miệng cũng bay ra vài cái.
es, ở đây ta mới là người nói chuyện.
Dean rét lạnh nhìn Charl-es.
Charl-es đối diện ánh nhìn ấy, toàn bộ khí thế tan biến, hoảng loạn quỳ rạp xuống đất:
xin tha mạng.
Ngay lúc Dean tiến lên một bước, Charl:
es bỗng lóe lên sát ý.
Một con dao găm giấu trong tay áo lập tức đâm tới.
Miệng hắn khẽ cười lạnh, đối với kẻ độc ác như hắn làm sao không phòng bị tình huống xấu nhất.
Nhưng Dean chỉ cười nhạt.
Ngay lúc dao găm đâm đến, bàn tay phải của Dean khẽ khép lại thành hình một thanh đao, nhẹ nhàng vung xuống.
“Rắc!
Con dao găm ngay lập tức liền mẻ ra rơi xuống nền đất, cổ tay của Charl-es ngay lập tức bị xung lực chấn cho vô cùng đau đớn, hắn lần nữa té quy xuống nền đất.
Charl-es nhìn bàn tay Dean, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
Hắn không thể hiểu nổi — làm sao tay người lại có thể chặn được dao kiếm?
Dean cười nhạt, đây chính là Thủ Đao của Vovinam, thủ đao tôi luyện đến tối cường so với chân đao càng thêm sắt bén.
Dean hắn mặc dù chưa đạt đến lực lượng tiển kiếp, nhưng xảo thủ thì vẫn còn, một thanh dao đơn giản không đủ làm khó hắn.
Vovinam bình thường ở trong nước có phần bị xem nhẹ nhưng đối với chuyện này Dean chỉ biết cười lạnh người thường ngu muội, có quốc bảo lại không biết trân quý.
Vovinam sát đạo toàn thân tôi luyện mọi thứ trên cơ thể từ tay, trỏ, chân, gối đều là v-ũ khí sắc lạnh đơn thuần, so với bất kỳ võ thuật nào đều nguy hiểm hơn gấp bội phần.
Vừa rồi Dean đã bảo lưu lực lượng, nếu không bàn tay của Charl:
es đã bị hắn chém gãy, hắn chính là cần bàn tay của Charl:
es làm cho hắn một vài thứ.
Dean nhìn Charl-es khóe miệng khẽ cong lên, từng bước đi đến.
Charl-es lúc này nhìn Dean từng bước đi đến như tử thần đòi mạng, vô cùng sợ hãi:
“Đừng.
đừng đến gần .
Sau đó trong phòng dần vang lên từng tiếng hét thê thảm.
Xử lý xong Charl:
es, Dean cầm theo một hộp gỗ nặng trĩu, từng bước đi ra bên ngoài.
Hắn đã xem qua bên trong có khoảng gần bảy ngàn đồng vàng, số lượng cũng không tệ.
Trong lòng có chút phấn khởi, hắn xem như đã có chút ít tài sản.
Dean đương nhiên không phải chỉ lấy tiền, hắn còn cần Charl:
es viết lại một bức di thư.
Một cách để hắn chiếm lấy khuôn viên này.
Tất nhiên Dean không ngu ngốc trực tiếp cho Charl:
es sang nhượng mảnh đất này qua cho hắn, nếu hắn dám làm vậy thứ nhất chính là đưa mình lên đầu lưỡi đao nghi vấn, thứ hai chính là hắn có ý định đào ngữ, trốn đi, thân phận hiện tại tất nhiên cũng không dùng được.
Hắn cần một con đường vòng, kín kẽ hơn.
Dean nheo mắt, thầm hy vọng phán đoán của hắn không sai.
Khẽ bước ra gần đến cổng, Dean có chút ngẩn người, hai gã hộ vệ lúc này đã nằm trong vũng máu.
Hắn khẽ liếc qua, nhìn kỹ dấu vết để lại, hẳn là do thiếu niên Jeyasu kia ra tay.
“Thân thủ không tệ, đáng tiếc lại là người sắp chết!
” Dean thầm khen một tiếng.
Dean nhanh chóng thoát ra bên ngoài, hắn còn một việc cần làm.
Aria lúc này đang ở trong một tiệm quần áo, khuôn mặt thiên chân vô tà chọn lựa một bộ váy nhỏ ướm lên trên người, khuôn mặt có chút hưởng thụ.
Bất chọt một bóng người khẽ lướt qua nàng đi kèm là một tiếng nói:
“Kiếp sau làm một cái người tốt!
Aria bỗng chốc giật mình quay đầu lại, nhưng vừa quay mình liền cảm thấy cổ họng có chút mát lạnh, thân thể nhanh chóng đổ gục xuống.
“Á, giết người rồi!
” Không gian bỗng chốc loạn thành một bầy.
Dean khẽ lắc đầu, nhanh chóng đi xa.
Trong lòng có chút tự giễu bản thân.
Ác độc như thế kiếp sau còn có cơ hội làm người sao?
À, cũng không nói trước được, hắn tiền kiếp không phải cũng griết qua vô số người sao?
Mặt dù người hắn griết toàn là kẻ cùng hung cực ác.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập