Chương 7:
Tính toán
“Ngươi .
ngươi rốt cuộc là?
Fernand có chút luống cuống.
IDean nhìn phản ứng ấy, ánh mắt vô cùng bình thản.
“Không cần đoán nữa.
Hắn thản nhiên nói.
“Gia đình Montague chính là do ta ra tay diệt sạch.
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Fernand trợn mắt nhìn Dean, trong khoảnh khắc đó, hắn tưởng như mình nghe nhầm.
Nhưngánh mắt của kẻ đứng trước mặt quá mức bình tĩnh, không hề có nửa phần khoe khoang hay che giấu.
Dean khẽ bật cười, giọng điệu pha chút châm biêm:
“Fernand bá tước, ngài cũng không cần phải giấu ta.
“Vừa rồi khi ngài viết thư, nội dung là:
Montague đã c-hết, không cần động thủ nữa.
“Từng chữ một, ta đều đã đọc được.
Fernand hoàn toàn sững người.
“Gia đình Montague chết rồi.
Dean tiếp tục, ánh mắt khóa chặt đối phương.
“Ngài hẳn là người vui nhất.
Trong giây lát, Fernand đứng bất động như tượng đá.
Rồi đột nhiên, hắn ngửa đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, mang theo một cảm giác khoái trá khó che giấu.
“Tốt!
Giết rất tốt!
Hắn vỗ tay mạnh xuống bàn.
“Thanh niên trẻ, chỉ riêng việc này thôi, ta đã sẵn lòng giúp ngươi chuyện nhỏ nhặt lúc trước.
Ánh mắt Fernand trở nên sắc bén:
“Nói đi.
Ngươi cần ta làm gì liên quan đến nhà Montague?
Dean hơi nheo mày.
“Trang viên của Montague.
“ Hắn nói chậm rãi.
“Triều đình sẽ xử lý thế nào?
Trưng dụng hay bán đấu giá?
Fernand lập tức sững người, ánh.
mắt lóe lên tia nghĩ hoặc.
“Ngươi.
làm sao biết chuyện này?
Hắn nheo mắt.
“Đừng nói với ta.
bức di thư kia là do ngươi sắp đặt?
Hắn bật cười khẽ, trong tiếng cười đầy mùi châm chọc:
“Ta đã cảm thấy kỳ quái.
“Làm sao một tên bệnh hoạn như Montague lại đột nhiên giở chứng, để lại toàn bộ gia sản cho triều đình?
Ternand nhìn Dean chằm chằm.
“Thì ra là ngươi.
Dean không phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu:
“Không sai.
Fernand có thể làm nội gián sống đến hiện tại, bản thân cũng là một con cáo già, chỉ cần ghé;
nối vài chi tiết, hắn đã hiểu rõ mục đích của Dean.
“Ngươi muốn sở hữu trang viên đó?
Hắn hỏi thẳng.
Dean không đáp.
Nhưng sự im lặng ấy, đối với Fernand, đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Hắn khẽ hừ một tiếng:
“Ngươi tính toán rất kín đáo.
“Nếu không có bức di thư kia, gia sản Montague đương nhiên sẽ rơi vào tay họ hàng của hắn.
“Nhưng có đĩ thư.
Khóe miệng Fernand cong lên.
“Triều đình sẽ vui vẻ nhận lấy món quà từ trên trời rơi xuống.
Không có lý do gì để từ chối.
Ánh mắt hắn nhìn Dean mang theo vài phần thâm ý:
“Ngươi cũng khá may mắn.
“Khu trang viên đó sẽ bị đem ra bán đấu giá”
Dean hơi nhíu mày.
“Không phải trưng dụng?
Fernand lắc đầu, cười lạnh:
“Noi đó ai dám nhận?
“Bề ngoài thì trông rất béo bở, nhưng thực chất chẳng khác nào một miếng thịt ôi, lãng phí một cái ân huệ công thần”
Dean gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn,
“Phương Bắc đang có chiến sự.
Hắn nói ra phán đoán.
Fernand gật đầu:
“Chiến tranh nếu lan tới, khu vực đó rất dễ bị cuốn vào.
Đến lúc chết cũng không biết c.
hết vì cái gì”
Dean hơi ngẩn ra.
Điểm này, hắn quả thật chưa từng cân nhắc tói.
Nhưng nghĩ sâu thêm, khóe miệng hắn lại chậm rãi cong lên.
Khói lửa chiến tranh sao?
IDean khẽ mỉm cười, đợi hắn hoàn thành bố cục, chiến t-ranh có kéo đến hắn cũng không ản!
hưởng gì.
Dean nhẹ giọng hỏi một vấn để cốt lõi:
“Mảnh đất đó bao lâu thì bán đấu giá?
Fernand suy nghĩ một chút:
“Nếu theo quy trình, hẳn là tháng sau.
l Dean lập tức chau mày.
Trong lòng hắn khẽ trầm xuống.
Tháng sau — quá muộn.
Sinh mệnh của hắn, cùng lắm chỉ còn hơn hai tháng.
Hắn không có thời gian chờ đợi.
“Fernand đại nhân.
Giọng Dean trở nên nghiêm túc.
“Ta cần việc này diễn ra trong tuần sau.
“Chuyện này .
Fernand có chút chau mày, không hiểu tại sao người này lại vội vã đến vậy.
Fernand trầm tư một chút, chuyện này tuy phiền phức, nhưng không phải không thể thao tác.
Cuối cùng, Fernand gật đầu:
“Được.
Ta sẽ tận tâm giúp ngươi.
Dean khẽ nghiêng người:
“Đa tạ.
Chúng ta sẽ còn gặp lại.
Dứt lời, thân ảnh hắn nhẹ nhàng lướt qua cửa sổ, biến mất vào màn đêm không một tiếng động.
Fernand đứng yên tại chỗ rất lâu, ánh mắt phức tạp.
“Thân thủ như vậy.
Hắn lẩm bẩm.
“Chỉ sợ không kém bất kỳ ai trong Dạ Hành.
Cùng lúc đó, ngoại ô phía Tây thành.
Con bồ câu mang thư của Fernand đáp xuống một cứ điểm bí mật.
Một người phụ nữ tóc ngắn nhanh nhẹn đưa tay bắt lấy nó.
Dung mạo nàng vô cùng xinh đẹp, con mắt trái màu tím ánh lên sắc lạnh, nhưng mắt phải lại bị che bởi một miếng bịt đen — nàng là một độc nhãn long đúng nghĩa.
“Ô?
Nàng khẽ lẩm bẩm.
“Fernand gửi tin.
Khi mở ra đọc nội dung bên trên nàng có chút sững người trong giây lát.
Lúc này một cái nữ tử vô cùng xinh đẹp khẽ bước đến, nàng ta khoác lên người trang phục nữ sinh, vô cùng trẻ trung, tóc dài màu đen tới thắt lưng, lưng giắt theo trường kiếm vô cùng oai hùng, chỉ là khuôn mặt có chút thanh lãnh.
Nàng ta nhẹ giọng hỏi:
“Chị Najenda, xảy ra chuyện gì?
“Gia tộc Montague vậy mà hủy diệt rồi!
” Najenda bật thốt.
Nử tử trẻ tuổi thoáng ngẩn người, đám người bọn họ ban đầu còn có dự tính hai ngày sau liền thảm s-át gia tộc này.
Lúc này vậy mà liền hủy diệt rồi.
“Là ai ra tay?
Nữ tử trẻ tuổi ngạc nhiên hỏi.
Najenda lắc đầu:
“Fernand hắn cũng không biết.
Chung quanh lúc này liền đi đến một đám người, nghe thấy chuyện này cũng tỏ ra vô cùng bất ngờ.
Dean đương nhiên không phải ngẫu nhiên liền biết được Fernand là nội gián.
Hắn có thể phát hiện ra chuyện này đương nhiên còn liên quan đến cái c-hết của tiền thân cc thể này.
Chỉ đơn giản vì tranh giành phụ nữ liền bị đánh c.
hết?
Nực cười, đương nhiên không phải đơn giản như vậy.
Cái thân thuộc của bá tước kia chính là cháu ruột của Fernand gọi ông ta là chú.
Không sai, chính Fernand là chủ mưu phía sau cho cái c-hết của tiển thân cơ thể này.
Chính là một lần tiền thân thân thể này đi dạo trốn nhơ bẩn liền vô tình nhìn thấy Fernand hắn nói chuyện với một người phụ nữ xa lạ.
Tiển thân thân thể này đương nhiên không để tâm nhiều, nhưng lại không biết Fernand lúc đó liền muốn cái mạng hắn.
Vì sao ư, vì người phụ nữ kia là một cái phản tặc, còn có lệnh truy nã, chỉ là tiền thân cổ thân thể này bình thường cũng không hay biết.
Hắn trừ giỏi leo lên người phụ nữ, cái gì cũng không biết.
Nhưng Dean hắn thì khác, lúc trước đi dạo ngang quảng trường hắn liền nhìn thấy lệnh truy nã.
Cái tên Najenda kia, chắc chắn là không nhìn lầm được, chỉ là có dịch dung một chút thôi.
Dean sau đó cẩn thận suy nghĩ liền biết Fernand khả năng cao liền là nội gián, đây là cơ hội trời cho hắn, ngay lập tức liền trực tiếp đi xác nhận, thật sự là chính xác.
DDean lúc này liền bắt đầu đi loanh quanh trong thành
Để bắt đầu kế hoạch của hắn, còn cần chuẩn bị một số thứ vô cùng quan trọng.
Dean rất nhanh liền đi đến chợ nông sản, hắn rất nhanh liền đi đến một gian hàng chuyên bán về cây giống.
Nhìn thấy lão bản là một phụ nữ trung niên, nhẹ nhàng hỏi:
“Bác gái, ở đây có bán thóc không?
Nữ nhân ngẩn người hỏi lại:
“Ngươi cần thứ đó làm gì?
Ở đây hầu hết mọi người đều trồng lúa mỳ, đồ vật kia cũng không thông dụng, thổ nhưỡng, khí hậu cũng không phù hợp gieo trồng, năng suất cũng không cao.
Dean cười nhẹ :
“Ta biết, chẳng qua ta đặc biệt thích ăn gạo, liền muốn mua một ít về trồng thôi.
“Tốt, nói ngươi biết giá thứ này không rẻ, đắt gấp ba lần lúa mỳ, một cân là hai đồng bạc.
“Một đồng bạc.
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, Dean ngay lập tức liền trả giá.
ngươi .
không có giá đó đâu, một đồng năm xu, không mua liền .
cút” Người Phụ nữ lúc này đã có chút tức giận, nghĩ Dean đơn thuần là đến quấy phá.
“Tốt, ta liền mua năm cân.
Ngay lập tức liền lấy ra bảy đồng năm xu.
Người phụ nữ nhìn thấy mắt liền sáng, vội vàng hấp tấp đi lấy năm cân thóc.
Nhanh nhẹn dúi vào tay hắn, như rất sợ hắn liền đổi ý.
Dean khẽ nhìn vào bên trong túi thóc, thầm than, chất lượng này thật là có chút kém.
Lựa chọn lúa mỳ có thể tiện nghi hơn, nhưng lại không đúng tính toán của hắn, vẫn phải chọn mua thóc gạo.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập