— 15 năm sau"Này cậu không định giúp đỡ cậu ta à Takao san, dù sao đi nữa thì tôi nhớ cậu đang là anh hùng cơ mà"
Whis vừa nhấp ngụm trà vừa quan sát tình hình dựa vào việc chia sẻ giác quan của Takao.
"Ừm việc này không cần thiết vì cậu ta sẽ chiến thắng thôi"
"Ô nhưng mà tôi vừa thấy cậu ta bị đấm bay đi đó?
Thật sự sẽ không sao chứ"– 15 phút trước"Aaaaaa mau chạy đi có quái vật xuất hiện rồi"
[ Quái nhân cua – cấp độ thảm hoạ :
Sói
Một kẻ vì ăn quá nhiều cua nên đã trở thành quái nhân cua ]
Người dân ở xung quanh đang la hét chạy loạn khắp nơi , ở dưới con đường thì có 1 con quái vật thân cua mặc 1 chiếc quần lót rồi đi giữa đường.
Takao đang ở trên toà nhà gần đó và nhìn thấy tất cả nhưng cậu ta không định xen vào tình huống này.
"Người định mệnh mà cậu nói của thế giới này là ai ?
Là kẻ đang đi giữa đường như vô hồn kia sao"
Whis thắc mắc"Đúng vậy, là cậu ta!
Nhưng hiện tại chưa phải , phải vượt qua tình huống này thì cậu ta mới trở thành người anh hùng định mệnh đó được"Trong lúc đó ở phía dưới phố :
"Này ngươi không muốn chạy khỏi ta à ?"
"Haizz , ta cũng chẳng muốn chạy trốn nữa, ta là một kẻ thất nghiệp và hôm nay ta lại rớt phỏng vấn rồi.
Giờ có chết đi nữa ta cũng chẳng sợ!"
Chàng thanh niên với khuôn mặt điển trai, nhưng ánh mắt trông vô hồn đáp.
"Hmmm ánh mắt ngươi khá giống ta đấy, ánh mắt của một kẻ chết rồi.
Ta quý ngài cua đồ tể hôm nay vì đôi mắt đó của ngươi ta sẽ tha cho ngươi một mạng khà khà khà"Quái nhân cua tiếp tục đi ngang qua người chàng trai , nhưng được vài bước thì hắn ta quay lại nói :."
À đúng rồi nếu như ngươi có thấy được 1 đứa nhóc mà cái cằm nó như cặp mông thì nhớ báo cho ta biết.
Ta sẽ bẻ gãy đôi tay của nó
"Sau đó , chàng trai tiếp tục bước đi.
Đến khu đất trống , anh ta nhìn thấy một đứa trẻ với cái cằm như cái mông đang chơi bóng ở đó.
Anh ta nhớ lại những lời con quái nhân cua nói lúc nãy thì sững sờ thầm nghĩ:
"Chẳng lẽ đứa nhỏ này không biết nó đang bị truy sát sao ?"
Trong lúc đó, Takao vẫn đang nhìn xem khung cảnh quen thuộc này.
Thậm chí anh ta có thể thoại lại được cả lời nói của Saitama lúc đó vì Takao chính là một fan của One Punch Man.
"Này anh nhìn gì thế ?"
"Này nhóc?
Chú mày có phải vừa chọc một con quái nhân cua không hả?"
"À nó sao!
Đúng vậy lúc nãy cháu thấy nó ngủ trong công viên nên đã dùng bút vẽ hai đầu ngực cho nó"Nghĩ một chút Saitama định bỏ đi , dù sao thì thằng nhóc cái cằm như cái mông kia cũng chẳng dễ thương chút nào và cũng chẳng có quan hệ gì với mình.
Tốt nhất là không nên chọc đến con quái nhân vừa rồi.
"Ha hahaha thì ra mày ở đây hả nhóc , chết đi"
Tên quái nhân cua vừa hét lên vừa nhảy thẳng vào chỗ thằng nhóc đang đứng, hắn dang cái càng cua ra tính kẹp chặt xé xác thằng nhóc đó.
Nhưng vào lúc đó Saitama đã nhảy đến ôm chặt đứa nhóc vào lòng.
Trong lòng anh thầm nghĩ
"Cái quái gì thế này sao mình lại cứu thằng nhóc này chứ"
Tuy Saitama đang sợ hãi , cơ thể anh run lên nhưng anh vẫn quay sang nói :
"Này nhóc , mau chạy kiếm chỗ trốn đi đừng ngốc ra đó nữa"
"Này tên kia, ta vừa tha mạng cho ngươi đó.
Đừng nói với ta là ngươi định bảo vệ cho nó đấy nhé ?"
"Chú mày còn không mau trốn đi hả
Này này không lẽ chỉ vì chút chuyện đó mà ngươi định giết đứa nhóc đó sao?
Nghĩ lại đi nào"
"Ha ha ha ngươi muốn chết thì để ta thành toàn cho ngươi tên thất nghiệp này"Nói rồi quái nhân cua liền vung càng đánh thẳng vào Saitama khiến Saitama bay một hình vòng cung rơi ra xa mấy mét.
Ở một nơi khác trên nóc nhà —"Whis xem kỹ đi !
Dù không có sức mạnh nhưng mà hắn ta sẽ đánh bại tên quái nhân kia cho mà xem"
"Ồ xem ra Takao san rất tin tưởng vào người này nhỉ , ta rất mong chờ đấy Takao san"Tên quái nhân cua sau khi đánh bay Saitama hắn ta liền đi đến bên cạnh tên nhóc kia , càng của hắn giơ cao lên định một phát giải quyết tên nhóc.
Bịch!
– Tiếng đá đập vào trên đầu hắn ta.
Quay lại hắn ta đã thấy Saitama cởi áo khoác ngoài và đang đi lại gần mình.
"Đúng rồi , ta đã nhớ rồi!
Ước mơ của tao không phải lớn lên sẽ làm nhân viên văn phòng, từ nhỏ ước mơ của tao là trở thành một anh hùng , một người có thể bảo vệ được người khác"Nói rồi Saitama liền nhảy lên tấn công vào người quái nhân cua.
Nhưng quái nhân cua liền tiện tay đánh bay Saitama ra ngoài.
Dù mắt mờ , dù máu chảy ra nhưng Saitama vẫn cố gắng đứng dậy, mặc dù rất mệt nhưng Saitama vẫn cố gắng quan sát.
Ngay khi quái nhân cua lại định vung càng chém chết cậu nhóc thì Saitama đã lao đến , dùng cà vạt của mình quấn lấy tròng mắt của quái nhân cua sau đó vòng ra sau kéo mạnh cho nội tạng của nó bay ra ra ngoài.
"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"
"Chết đi tên quái nhân đáng chết"Bịch!
Saitama đang thở mạnh sau khi giết chết tên quái nhân thì nghe thấy tiếng động liền quay lại.
Chỉ thấy một chàng trai đang đeo mặt nạ , trên lưng mang theo một cây kiếm tiến tới gần.
Thấy vậy cậu ta liền thở phào nhẹ nhõm.
Chàng trai bí ẩn kia chỉ giơ tay lên và chào.
"Yo , chào cậu !
Con quái nhân này đã bị cậu xử lí rồi sao ?
Tôi là một anh hùng , nghe tiếng hét đã chạy tới nhưng mà hình như cậu đã giải quyết nó rồi.
Tôi thay mặt mọi người cảm ơn cậu nhé!"
"Kìa mọi người , ngài mặt nạ kiếm sĩ đã xuất hiện rồi kìa"
Người dân nhìn thấy Takao liền không còn sợ nữa mà bắt đầu đi lại gần.
"Hình như cậu nổi tiếng nhỉ ?
Mọi người đều không còn sợ hãi nữa rồi"
"Có lẽ!
Dù sao thì tôi cũng chỉ là một kẻ làm anh hùng vì sở thích thôi.
Nhưng mà hình như cậu cũng rất hợp làm anh hùng đấy!"
Takao vừa nói vừa đặt tay lên vai Saitama.
"Tôi ư ?
Thôi đi , tôi chỉ là may mắn mà thôi , làm sao kẻ như tôi có thể làm anh hùng được chứ"
"Hửm , tôi thấy ổn mà !
Cậu dù biết mình chỉ là người bình thường nhưng vẫn nhảy qua bảo vệ cậu bé đó dù cho có mất mạng đi nữa.
Đó mới là anh hùng thật sự!
Tôi nhìn thấy một phẩm chất anh hùng từ cậu.
Dù sao đi nữa tôi có thể trở thành anh hùng thì một người hùng như cậu tại sao không thể chứ?
Nếu chưa đủ sức mạnh thì cậu có thể rèn luyện để mạnh lên mà phải không"
Takao đặt tay lên trái tim của Saitama mà nói.
Đừng hỏi vì sao , nói thì có lẽ là như vậy nó sẽ truyền đạt cảm hứng tốt hơn.
Saitama nghe thấy lời này thì bàn tay anh siết lại sau đó đưa lên.
Ánh mắt Saitama trở nên tràn đầy sức sống:
"Được rồi , vậy tôi sẽ cố gắng để trở nên mạnh hơn .
Cảm ơn anh!"
"Đừng nói vậy , hi vọng ngày sau sẽ thấy anh với tư cách là một anh hùng .
Giờ thì tạm biệt nhé"
Takao vừa nói vừa bay đi.
Cảnh này làm cho tất cả mọi người kể cả Saitama há hốc mồm nhìn theo
[ hả ?
anh ta biết bay cơ á ]
"Này Takao san , lúc nãy ta vừa thấy một thứ kỳ lạ vừa phát ra từ trái tim của anh ta.
Thứ sức mạnh đó vừa thức tỉnh ngay trong chàng trai vừa rồi và nó đang mạnh lên .
Ta nghĩ ta hiểu vì sao cậu lại bảo cậu ta là người anh hùng của định mệnh rồi"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập