Chương 13: Thiên tài đầu tư mắc chứng siêu trí nhớ và mất ngủ (13)

Tầng một.

Ban quản lý tòa nhà đã có không ít chủ hộ tụ tập, tất cả đều vây quanh giám đốc Đỗ của ban quản lý để dò hỏi:

“Trước đây sao chưa từng nghe nói đến hoạt động này nhỉ?

“Tôi nhớ bệnh viện thú y này không hề rẻ đâu, gói khám sức khỏe cơ bản nhất một lần cũng đã là 3999, thật sự là miễn phí sao?

Lý Tường Văn đứng ở một bên, lập tức lên tiếng giải thích giúp:

“Về điểm này thì tuyệt đối có thể yên tâm!

Dự án của chúng tôi hoàn toàn miễn phí, đây là hoạt động công ích do Sở thị chúng tôi gần đây liên kết với các tổ chức phúc lợi động vật thực hiện.

“Nếu mọi người có nhu cầu triệt sản cho chó mèo thì cũng có thể đăng ký, tương tự cũng có ba mươi suất miễn phí.

Lý Tường Văn vừa dứt lời, hiện trường lại càng thêm náo nhiệt.

Xấp đơn đăng ký trên tay anh ta trong nháy mắt đã vơi đi một nửa.

Chỉ là trong những tờ đơn đã điền, không hề thấy tên của Tô Uyển, hiện trường cũng chẳng thấy bóng dáng người mập mạp nặng một trăm mười lăm ký nào.

Tô Uyển vẫn chưa xuống lầu sao?

Nghĩ vậy, Lý Tường Văn cố ý bước đến cạnh giám đốc ban quản lý, anh ta lên tiếng:

“Giám đốc Đỗ, những chủ hộ nuôi thú cưng trong khu nhà đã đến đủ hết chưa?

Giám đốc Đỗ cười ha hả:

“Chắc là gần đủ rồi, cơ hội tốt thế này, mọi người đều không muốn bỏ lỡ đâu.

“Tôi thấy số người ở đây vẫn chưa đủ nhiều.

“Có phải vẫn còn người chưa đọc tin nhắn trong nhóm không?

Lý Tường Văn thăm dò:

“Giám đốc Đỗ, trong nhóm chủ hộ, làm phiền anh hỏi lại một lần nữa được không?

Tốt nhất là trực tiếp tìm Tô Uyển ở phòng 1403 trong nhóm, gọi cô xuống lầu.

“Dù sao.

dự án này của chúng tôi vẫn rất đáng để tham gia.

Giám đốc Đỗ vội vàng gật đầu:

“Đúng vậy, còn phải cảm ơn Sở thị đã sẵn lòng dành cơ hội trải nghiệm dự án này cho các chủ hộ của chúng tôi.

Lý Tường Văn:

“Đúng vậy, cơ hội hiếm có, giám đốc Đỗ, vậy phiền anh giúp tôi hỏi thêm lần nữa.

Lời này vừa dứt, trong tầm nhìn của Lý Tường Văn đột nhiên xuất hiện một sắc hồng kiều diễm.

Lại có người đến rồi!

Lý Tường Văn lập tức nhìn sang.

Một màu sắc tươi trẻ nhưng vô cùng kén người mặc, hầu hết ai cũng khó đều mà hợp.

Thế nhưng người bước đến lại mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Sắc màu tưởng chừng sến súa ấy, khi khoác trên người cô lại hài hoà đến lạ, giống như một trái đào mật vừa chín tới, mềm mại, ngọt ngào, đang chậm rãi bước về phía mọi người.

Nhìn rõ dáng vẻ của Tô Uyển, ban quản lý tòa nhà vừa rồi còn ồn ào, ngay lập tức chìm vào im lặng!

Nguyên nhân rất đơn giản.

Đại mỹ nữ.

Tuyệt đối là đại mỹ nữ.

Có Tô Uyển ở đây, cả văn phòng ban quản lý dường như bừng sáng lên.

“Xin hỏi, đăng ký ở đây phải không ạ?

Tô Uyển lên tiếng, giọng nói đặc biệt thu hút, tựa như được bọc một lớp mật đường ngọt ngào.

Những người có mặt ở đây chưa từng nghe giọng nói nào êm tai đến vậy, trong lúc nhất thời có chút ngẩn người, nhất thời không ai trả lời câu hỏi của Tô Uyển.

Thấy không ai để ý đến mình, Tô Uyển có chút nghi hoặc ngó nghiêng xung quanh.

Dáng vẻ nghiêng đầu của cô còn đáng yêu hơn tất cả đám thú cưng đầy lông ở hiện trường.

“Đây có phải là đơn đăng ký không ạ?

Đột nhiên, Tô Uyển chú ý tới tài liệu trên tay Lý Tường Văn, cô gái nhỏ chủ động hỏi:

“Em cũng muốn đăng ký cho bé Mimi nhà em.

Mimi.

Đúng rồi, con mèo của nữ streamer đó đích thị tên này.

Cơ bản đã đoán ra thân phận của đại mỹ nữ, Lý Tường Văn mở miệng vẫn mang theo vẻ khó tin:

“Cô chính là Tô Uyển?

Đây là giả sao?

Không phải nói Tô Uyển này nặng một trăm mười lăm ký sao?

Cô gái nhỏ trước mắt này, trông cùng lắm chỉ bốn mươi sáu ký.

“Ơ, anh biết em sao?

Tô Uyển vẻ mặt nghi hoặc:

“Chúng ta từng gặp nhau à?

Coi như từng gặp.

Chỉ là bức ảnh Tô Uyển một trăm mười lăm ký mà anh ta từng thấy, mặt đầy mỡ, khuôn mặt như viên thịt viên khổng lồ, đặt ở đâu cũng chẳng có chút sức hút nào.

Hoàn toàn không khớp với người trước mặt.

Lý Tường Văn đột nhiên hiểu ra vì sao tên giao hàng vừa xuống lầu lại giống như cắn thuốc vậy.

Là thực sự xinh đẹp.

Dù anh ta đi theo Sở tổng đã gặp qua bao nhiêu người dung mạo xuất chúng thì Tô Uyển tuyệt đối là người xinh đẹp nhất!

Mỹ nữ trên trời rơi xuống, các nam chủ hộ trong sân lúc này cũng rốt cuộc hoàn hồn lại.

Một đám đàn ông to xác mặt dày mày dạn đồng loạt sáp lại gần:

“Chào cô, lần đầu gặp mặt, tôi là Lưu Minh ở tòa hai.

“Nhà tôi nuôi một chú Poodle, nhà cô nuôi thú cưng gì vậy?

Người tên Lưu Minh này có ý bắt chuyện với Tô Uyển, bước lên phía trước một bước, thuận thế chen lấn đẩy Lý Tường Văn ra.

Những người khác bên cạnh cũng đang lên tiếng:

“Chào cô, tôi ở tòa một, tôi tên Trương Bồi Lượng.

“Cô Tô, tôi cũng là chủ hộ tòa hai, phòng gym đối diện khu nhà là sản nghiệp của tôi, nếu cô Tô hứng thú, có thể qua đó dạo một vòng.

“Cô Tô, tôi ở tòa mười hai.

Một đám người thế này, giống như bươm bướm tranh sủng, vì để Tô Uyển có thể nhớ kỹ mình, lén lút tạo dáng thu hút.

“Cô Tô, tôi rất thích động vật nhỏ, quanh đây tôi biết rất nhiều chỗ dắt chó đi dạo, lần sau chúng ta có thể hẹn cùng đi.

Chủ hộ tên Lưu Minh dẫn đầu ngỏ lời mời.

Tô Uyển:

“Ngại quá, nhà em nuôi mèo.

Hơn nữa còn là mèo điện tử, không những không cần ra ngoài, thậm chí không cần cho ăn.

“Cô Tô, nếu cô cũng định đưa thú cưng đi khám sức khỏe.

“Bệnh viện này cách khu nhà chúng ta cũng hơi xa, cô hẹn ngày nào, tôi có thể đưa cô đi.

Trương Bồi Lượng lập tức nắm bắt cơ hội nói.

Tô Uyển vẫn mỉm cười:

“Không cần đâu ạ, tự em có thể đi được.

“Cảm ơn ý tốt của anh Trương.

Giọng từ chối cũng êm tai đến vậy, Trương Bồi Lượng một chút cũng không nhụt chí, ánh mắt ngược lại càng sáng hơn!

Không muốn bỏ lỡ cô hàng xóm mỹ nữ, Trương Bồi Lượng lại một lần nữa thử thăm dò:

“Cô Tô, nhà tôi cũng nuôi mèo, thêm bạn bè trước đi, sau này cũng có thể cùng nhau trao đổi.

“Khoan đã!

” Mắt thấy đám chủ hộ này thật sự định thêm bạn bè, Lý Tường Văn vội vã chen lên:

“Tôi có chuyện muốn nói!

Ánh mắt mọi người đều dồn về phía Lý Tường Văn.

“Ờ.

“Là thế này, vừa rồi tôi thống kê lại, cô Tô đến không đúng lúc, là chủ hộ thứ ba mươi mốt của chúng ta hôm nay.

“Cho nên đơn đăng ký ở chỗ tôi, không đủ dùng rồi.

Thực ra là đủ dùng.

Vì để tìm cớ nói chuyện, mười mấy tờ đơn thừa ra vừa mới bị anh ta ném vào thùng rác.

Lý Tường Văn mặt không biến sắc nói dối:

“Chắc phải phiền cô Tô, đi cùng tôi ra xe lấy đơn đăng ký.

Ngay lập tức có một nam chủ hộ trượng nghĩa đứng ra:

“Cô Tô có thể dùng đơn đăng ký của tôi.

Đối phương đã lấy đơn đăng ký của mình ra.

Lý Tường Văn nhanh tay lẹ mắt, vội vàng nhét ngược trở lại!

“Không cần không cần, trên xe tôi vẫn còn.

“Cơ hội hiếm có, Sở thị chúng tôi vẫn hy vọng mọi người đều có cơ hội tham gia hoạt động.

Lý Tường Văn vừa nói, vừa làm động tác mời Tô Uyển:

“Cô Tô, xe ở ngay bên cạnh.

Xe ở bên kia, sếp cũng ở bên kia.

Đi một vòng lớn, phí bao nhiêu tâm sức, cũng chỉ vì điều này.

Sếp nhà mình muốn gặp cô Tô.

Lý Tường Văn vốn định có thể mượn cớ này dẫn Tô Uyển ra xe gặp mặt bá tổng nhà mình.

Lại không ngờ tới Vừa mới ra khỏi cửa, đã nhìn thấy sếp nhà mình.

Bóng người mặc đồ đen đứng ngay ngoài cửa văn phòng ban quản lý.

Không ai biết Sở Hi đã đứng đó bao lâu.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1HVDT3aj Ka/?

mibextid=ww XIfr

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập