Có lẽ là tác dụng của thuốc, làn da cô lúc này trắng nõn như ngọc.
Lần đầu làm mỹ nhân, trong lòng cô hơi rạo rực.
Lại nằm xuống giường, Hồng Đậu không ngủ được liền bắt đầu sắp xếp lại cốt truyện.
Hiện tại, nguyên thân vẫn chưa mang thai.
Nhiệm vụ đầu tiên là không sinh ra cái bạch nhãn lang kia quá dễ để thực hiện.
Nhiệm vụ thứ hai là khiến Ôn Ngọc cũng nếm trải cảm giác bị vợ và con trai phản bội!
Cô phải nghĩ xem nên làm thế nào.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ tự tay đội nón xanh cho Ôn Ngọc mới khiến nguyên thân hài lòng.
Sáng hôm sau.
Ôn Ngọc thức dậy, sửa soạn xong thì nhẹ nhàng gõ cửa phòng Hồng Đậu.
“Đậu Đậu, dậy ăn sáng nào.
Hồng Đậu mơ màng mở mắt, nhanh chóng rửa mặt thay đồ rồi xuống lầu.
Ôn Ngọc nhìn thấy người vợ trắng đến phát sáng, dung mạo còn xinh đẹp hơn trước kia, ánh mắt không khỏi sáng rỡ.
“Vợ ơi!
Hôm nay em thật xinh đẹp.
Hồng Đậu bình thản né tránh cánh tay đang định ôm eo cô của người đàn ông rồi ngồi xuống vị trí xa anh ta nhất.
Đối với Ôn Ngọc, cô chẳng thèm liếc mắt một cái, chỉ chậm rãi ăn bánh bao súp trước mặt.
Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của vợ, ánh mắt Ôn Ngọc càng thêm nóng rực.
Nói cho cùng, đây chẳng qua là bản tính cố hữu của đàn ông mà thôi.
Ăn sáng xong, Ôn Ngọc rời nhà đến công ty.
Hồng Đậu dự định lát nữa sẽ đi dạo trung tâm thương mại vì mua sắm khiến cô cảm thấy thế giới này thật hơn, cũng tăng thêm cảm giác thuộc về.
Sau khi kết hôn, nguyên thân không đi làm.
Mỗi năm đều nhận được cổ tức công ty, đủ để cô sống sung túc.
Nói thêm một điều, ba mẹ của nguyên thân và Ôn Ngọc vốn là chỗ quen biết cũ, hơn nữa mỗi bên đều có một công ty nhỏ.
Không nói đến tình nghĩa thanh mai trúc mã, hai bên vẫn luôn có hợp tác làm ăn.
Đây cũng là lý do quan trọng nhất khiến hai người cuối cùng về chung một nhà.
Không xét đến nhân phẩm thì Ôn Ngọc quả thật có chút thiên phú trong chuyện làm ăn.
Sau khi anh ta tiếp quản công ty, sản nghiệp nhà họ Ôn ngày càng phát triển.
Anh trai nguyên thân là Hồng Như Tùng cũng có năng lực kinh doanh không thua kém gì Ôn Ngọc.
Gần hai năm nay, hai công ty nhà họ Ôn và họ Hồng phát triển song hành, thế lực ngang nhau.
Ôn Ngọc trở thành tân quý trong giới thương nghiệp, cuối cùng cũng có chỗ đứng trong lòng Bạch Niệm Niệm.
Cùng lúc đó, Hồng Đậu đã đến trung tâm thương mại lớn nhất gần đó.
“Cái váy này, lấy cho tôi xem.
“Đôi giày này, làm phiền lấy cho tôi cỡ ba mươi bảy.
“Bộ nội y này lấy cho tôi hai bộ.
“Bộ dưỡng da này, tôi lấy một bộ.
“Chiếc vòng cổ này, cà thẻ.
“Đồng hồ, vân vân.
Hồng Đậu mua lia lịa một trận, cảm thấy tâm trạng dễ chịu vô cùng.
Cô bảo nhân viên giao hàng về nhà, còn mình thì chọn nhà hàng gần đó để ăn trưa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập