Chương 10: 1001 Đêm (Nữ Witcher 2)

Ciri lấy từ trong túi ra một thiết bị cầm tay lạ mắt, khiến Minh giật mình.

"Cái gì thế?"

Cô không trả lời, chỉ thản nhiên bật công tắc.

Ngay lập tức, một màn hình giả lập kích thước lớn hiện ra giữa không trung — tấm màn hologram trong suốt, sắc nét và phát sáng dìu dịu dưới ánh trăng.

Trên màn hình là giao diện quen thuộc của một tựa game kinh điển.

The Witcher.

Minh trân trân nhìn vào dòng chữ:

"Đây là.

"Ciri mỉm cười, ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên thân máy:

"Từ khi sống dưới danh phận chị Linh, em mới biết thế giới The Witcher lại nổi tiếng đến vậy ở nơi này.

"Cô ngừng lại, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh người thợ săn quái vật tóc trắng trên màn hình:

"Trong sách.

Trong game.

Và cả phim ảnh nữa.

"Minh gật đầu.

Hắn biết rõ chứ.

The Witcher là một thương hiệu toàn cầu — từ tiểu thuyết Ba Lan, game RPG huyền thoại cho đến series của Netflix.

Ciri tiếp tục, giọng trầm xuống:

"Đặc biệt là game.

Việc nhập vai vào Geralt giúp em hiểu về cha nuôi của mình nhiều hơn.

"Cô cười khẽ, một nụ cười thoáng chút tinh nghịch:

"Và cũng khá thú vị khi được điều khiển 'chính mình' trong một số nhiệm vụ.

"Ngón tay cô mân mê chiếc máy đầy trân trọng:

"Ban đầu, em mua một chiếc Steam Deck để cài trọn bộ The Witcher, coi như một cách để nhớ về gia đình, về quê hương.

"Minh quan sát kỹ thiết bị trên tay cô.

Nó không phải là Steam Deck thông thường.

Thiết kế của nó tinh xảo và vượt trội hơn bất kỳ công nghệ nào hắn từng thấy.

Như hiểu thắc mắc của hắn, Ciri giải thích:

"Ở thế giới nhiệm vụ thứ tư — một thế giới tương lai với công nghệ siêu việt — em đã nhờ các chuyên gia ở đó phục dựng lại ba phần game The Witcher và tích hợp vào thiết bị cầm tay cao cấp này.

"Cô nhìn màn hình hologram với ánh mắt xa xăm:

"Nhờ vậy, những lúc rảnh rỗi giữa các nhiệm vụ sinh tử, em lại chơi game để được gặp lại Geralt và Yennefer.

"Minh im lặng một lúc, rồi bất chợt cười khẩy:

"Nhưng trong game này có không ít cảnh nóng của Geralt đấy.

Em xem mà không thấy ngại à?"

Ciri liếc nhìn hắn, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh:

"Đó là một trải nghiệm.

mở mang tầm mắt.

"Minh bật cười thích thú.

Ciri thản nhiên nói tiếp:

"Một số cộng đồng mạng gọi cha nuôi em — Geralt — là 'Phịch thủ xứ Rivia'.

Và thú thật, em thấy biệt danh đó chẳng sai chút nào.

"Cô kể về thói trăng hoa của cha nuôi bằng giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết:

"Ông ấy đã ngủ với gần hết cái Hội đồng Nữ pháp sư.

Là khách VIP trong mọi nhà thổ từ Bắc xuống Nam.

Thậm chí, ông ấy có thể 'nện' bất cứ sinh vật nào đi bằng hai chân, có ngực và mặt mũi giống người.

"Minh phá lên cười:

"Thế Yennefer không ghen sao?

Và em không thấy khó chịu à?"

Ciri lắc đầu:

"Em và Yennefer không phải kiểu người hay ghen tuông vớ vẩn.

"Rồi cô hơi nhíu mày, giọng chùng xuống một chút:

"Tuy nhiên, Triss là bạn thân của Yen.

Em cũng coi Triss như một người chị.

Vậy mà Geralt cũng không tha, ngủ luôn cả với cô ấy.

"Cô thở dài ngán ngẩm:

"Và điều đó thì đúng là làm Yen phát điên lên thật.

"Minh gật gù cười.

Hắn hiểu.

Mối quan hệ tay ba đó đúng là rắc rối kinh điển.

Không gian bỗng trầm xuống khi Ciri im lặng một lúc lâu.

Giọng cô trở nên lạnh lẽo:

"Cha ruột em.

Hoàng đế Emhyr.

đã thuê Geralt tìm em.

"Minh nhìn cô, chờ đợi.

"Chỉ vì ông ta muốn cưới em.

Muốn chính con gái ruột sinh con cho mình để duy trì dòng máu Cổ Xưa.

"Minh cau mày, cảm thấy ghê tởm.

Cha ruột?

Cưới con gái mình?

Ciri tiếp lời, giọng đanh lại đầy khinh bỉ:

"Khi Geralt biết được sự thật bệnh hoạn ấy, ông và Yen đã sẵn sàng chấp nhận cái chết chỉ để bảo vệ danh dự và cuộc đời cho em.

"Cô ngừng lại, ánh mắt dịu dàng trở lại khi nhìn vào nhân vật game:

"Đó là lý do tại sao em gọi Geralt và Yen là cha mẹ.

Họ xứng đáng hơn bất cứ ai.

"Minh không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt tay lên vai cô, truyền hơi ấm an ủi.

Ciri mỉm cười nhạt:

"Ở thế giới thứ sáu, em đã tìm được cách quay trở lại thế giới The Witcher.

"Minh giật mình:

"Thật sao?"

"Nhưng đó là một thế giới khác.

Thế giới trong game.

"Ánh mắt cô trở nên mông lung:

"Em được gặp lại Geralt và Yen, nhưng họ không nhận ra em.

Em cũng nhìn thấy phiên bản Ciri của thế giới đó.

"Nụ cười của cô đượm buồn:

"Cảm giác như đang nhìn một người lạ sống cuộc đời mà lẽ ra phải là của mình vậy.

"Minh vòng tay ôm chặt cô hơn, kéo cô vào lòng.

Ciri tựa đầu vào vai hắn, thì thầm:

"Cũng ở thế giới đó, em đã quyết định trải qua quá trình đột biến và Thử Thách Cỏ để trở thành một Witcher thực thụ.

"Cô ngước lên nhìn hắn, giọng nói nhẹ bẫng:

"Và anh biết đấy, cái giá của một Witcher.

là sự vô sinh.

"Minh sững người.

Không gian im lặng bao trùm trong giây lát.

Rồi đột nhiên, hắn ồ lên một tiếng đầy vẻ ngộ ra:

Ciri nhìn hắn, hơi ngạc nhiên trước phản ứng đó.

Minh cười hì hì, vẻ mặt gian manh thường thấy lại hiện về:

"Ở cái thế giới điên rồ này, vô sinh có khi lại là một món quà trời ban đấy em ạ.

"Cô chưa kịp phản ứng, Minh đã xoay người, đè cô nằm xuống thảm cỏ mềm.

Anh"Không cần lo về biện pháp an toàn.

Không sợ mang thai ngoài ý muốn.

"Minh cúi xuống, thì thầm vào tai cô đầy khiêu khích:

"Nghĩa là chúng ta có thể làm tình bao nhiêu tùy thích, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu.

"Ciri bật cười thành tiếng, đấm nhẹ vào ngực hắn:

"Trong đầu anh chỉ chứa mỗi chuyện đó thôi à?"

"Ừ.

Vì trong đầu anh chỉ chứa mỗi hình bóng em thôi.

"Minh hôn ngấu nghiến lên môi cô, bàn tay bắt đầu vuốt dọc theo những đường cong săn chắc đầy sức sống.

Ciri vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn xuống sâu hơn, thì thầm:

"Vậy thì bớt nói lại và hành động đi.

"Một cuộc chiến mới, nóng bỏng và cuồng nhiệt, lại bắt đầu dưới ánh trăng.

===

Khi bước qua cánh cửa thứ 89, cả Minh và Ciri đều sững sờ, chôn chân tại chỗ.

Trước mắt họ là một cây xoài.

Nhưng không — gọi nó là một cây xoài đơn thuần là một sự xúc phạm.

Đó là một Thần Mộc khổng lồ.

Minh ngước nhìn lên, cổ họng khô khốc.

Cây cao vượt cả tháp Burj Khalifa, ngọn cây như mũi lao chọc thủng tầng mây trắng.

Tán lá rợp bóng trải rộng như một chiếc ô vĩ đại, đủ sức che phủ cả hai đại kim tự tháp Giza.

Thân cây to lớn như một tòa nhà mười tầng nằm ngang, đường kính ước chừng phải đến ba mươi mét.

Nó không còn là thực vật nữa.

Nó là một kỳ quan của tạo hóa.

Ciri thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt dao động:

Này

Minh gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi tán cây:

"Ừ.

Không thể tin nổi.

"Cả hai bước đi dưới bóng râm vĩnh cửu của tán cây.

Những chiếc lá xoài to như cánh buồm thuyền nan che kín bầu trời.

Rễ cây trồi lên mặt đất, cuộn trào như những con mãng xà khổng lồ đang ngủ đông.

Minh xuýt xoa:

"Vĩ đại thật.

"Ciri gật đầu đồng tình.

Cô đã du hành qua vô số thế giới, chứng kiến bao điều kỳ lạ, nhưng sự hiện diện sừng sững của cây xoài này vẫn khiến cô choáng ngợp.

Minh dừng lại, nhìn thẳng vào lớp vỏ cây xù xì:

"Theo quan niệm dân gian Á Đông, cổ thụ ngàn năm thường là nơi trú ngự của các vị thần linh.

"Hắn ngừng lại một chút, giọng trầm xuống:

"Huống chi đây là thế giới cổ tích trong giấc mơ.

Chắc chắn có chủ nhân ngự trị.

"Ciri hiểu ý.

Cô quay sang Minh:

"Vậy chúng ta nên.

.."

Minh gật đầu xác nhận.

Cả hai tiến lại gần gốc cây vĩ đại.

Họ kính cẩn cúi người — một cái cúi chào sâu, lịch sự như đang diện kiến một bậc quân vương.

Minh lên tiếng, giọng vang vọng và đầy vẻ tôn kính:

"Kính bẩm vị thần quyền năng đang ngự trị nơi Thần Mộc này.

Chúng tôi là những lữ khách lạc lối, mạo muội xin được diện kiến ngài để thỉnh giáo đôi điều.

"Ciri tiếp lời, giọng dịu dàng nhưng kiên định:

"Chúng tôi đến đây không mang theo ác ý.

Chỉ mong được gặp ngài một lần.

"Im lặng.

Gió thổi lướt qua tán cây, tạo nên tiếng lá xào xạc như ngàn lời thì thầm.

Rồi

Một luồng gió mạnh hơn cuộn tới, mang theo hương xoài chín ngào ngạt.

Từ trên thân cây, một hình bóng dần hiện ra.

Không — đó không phải ảo ảnh.

Đó là một vị thần.

Ngài bước ra từ thân cây, như thể cơ thể ngài được ngưng tụ từ chính nhựa sống và thớ gỗ.

Vị thần cao lớn, làn da màu nâu vàng bóng loáng như gỗ xoài già.

Râu tóc bạc phơ, búi cao trên đỉnh đầu.

Ngài khoác tấm áo dài thêu kim tuyến, trên người đeo đầy trang sức — vòng cổ, vòng tay, nhẫn, khuyên tai — tất cả đều lấp lánh ánh vàng ròng.

Vẻ ngoài của ngài toát lên sự uy nghi, oai phong lẫm liệt.

Đôi mắt sáng quắc nhìn xuống hai kẻ phàm trần:

"Ta là Vritraksha, thần cây cai quản nơi này.

"Giọng ông trầm, vang rền như tiếng sấm từ xa:

"Hai người khách lạ cần gì ở ta?"

Minh và Ciri cúi chào một lần nữa.

Minh thận trọng lên tiếng:

"Kính bẩm ngài Vritraksha, chúng tôi muốn hỏi ngài có mối liên hệ gì với bốn mươi nàng công chúa bên kia cánh cửa không?"

Vị thần quay đầu, ánh mắt hướng về phía cánh cửa vẫn đang mở, nơi thấp thoáng bóng dáng tòa lâu đài của bốn mươi nàng công chúa.

Ông im lặng hồi lâu, nét mặt thoáng chút u buồn.

Rồi ông đáp:

"Kiếp trước, ta chính là phụ vương của những đứa trẻ ấy.

"Minh gật đầu nhẹ.

Đúng như dự đoán.

Hắn hỏi tiếp, giọng điềm tĩnh:

"Xin hỏi ngài, thuở sinh thời, ngài có từng bố thí cúng dường cho những đạo sĩ khổ hạnh trong vương quốc hay không?"

Vị thần gật đầu:

"Phải.

Ta từng làm điều đó rất thường xuyên.

"Minh truy vấn:

"Ngoài những đạo sĩ khổ hạnh thông thường, còn có ai đặc biệt khác nữa không?"

Vị thần nhíu mày, đôi mắt nheo lại như đang lục tìm trong ký ức xa xăm:

"Còn có một vị đạo sĩ.

lõa thể.

"Ông ngừng lại, mô tả kỹ hơn:

"Đó là một người tu khổ hạnh kỳ lạ.

Ông ta gầy guộc và đen đúa.

Nếu ông ta ngồi bất động một chỗ, trông chẳng khác nào một khúc gỗ khô.

"Minh và Ciri trao nhau một ánh mắt đầy ý nghĩa.

Minh hỏi dồn:

"Ngài có thông tin gì về vị đạo sĩ lõa thể đó không?"

Vị thần thở dài, tiếng thở như gió rít qua khe lá:

"Trước kia ta thường hộ độ cho vị ấy.

Ta dâng thức ăn, cung cấp nơi trú ngụ.

"Ông trầm ngâm:

"Cho đến một ngày, ông ta biến mất không lời từ biệt.

Có lẽ đã đi vân du phương khác.

"Minh nhướng mày.

Manh mối quan trọng nằm ở đây.

Nhưng vị thần bỗng nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của hắn:

"Nếu các ngươi muốn tìm hiểu tường tận, hãy đến Tòa Lâu Đài Bằng Đồng.

"Minh ngẩng phắt đầu lên:

"Tòa Lâu Đài Bằng Đồng?"

Vị thần gật đầu xác nhận:

"Đó là cung điện cũ của vương quốc ta năm xưa.

Ở đó hiện có một người đàn ông già chột mắt.

Đó là người phu xe trung thành của ta thuở trước.

"Ông nhìn sâu vào mắt hai người:

"Lão ta biết rất nhiều chuyện thâm cung bí sử.

"Minh và Ciri cúi rạp người:

"Đa tạ ngài đã chỉ điểm.

Chúng tôi xin phép cáo lui.

"Vị thần gật đầu nhẹ, rồi thân ảnh ông mờ dần, tan biến vào trong thớ gỗ của cây xoài cổ thụ.

Cả hai bước ra ngoài, quay trở lại căn phòng trung tâm với hàng trăm cánh cửa.

Minh nhìn lên trần vòm, lẩm bẩm tính toán:

"Chỉ còn mười ngày nữa.

"Hắn quay sang Ciri, vẻ mặt nghiêm túc:

"Chúng ta nên chia ra hành động để tiết kiệm thời gian.

Anh sẽ tiếp tục khám phá những cánh cửa còn lại để tìm thêm manh mối.

Còn em.

"Ciri hiểu ý ngay lập tức:

"Em sẽ đến Tòa Lâu Đài Bằng Đồng để tìm gã phu xe chột mắt.

"Minh đặt tay lên vai cô, dặn dò:

"Cẩn thận nhé.

"Ciri mỉm cười, ánh mắt kiên định:

"Anh cũng vậy.

"========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập