Minh hít sâu, không khí rít qua kẽ răng.
Toàn thân hắn bừng sáng ánh vàng kim rực rỡ.
Dòng máu Holy Vampire trong cơ thể không chỉ sôi sục mà thực sự bốc cháy, tự thiêu đốt chính nó để kích hoạt trạng thái quá tải (overdrive)
Cơ bắp hắn phồng lên, từng thớ gân nổi rõ dưới làn da căng cứng như dây đàn.
Năng lượng tích tụ đã chạm ngưỡng tới hạn.
"Ciri!
Chuẩn bị!"
Minh gầm lên.
Rồi hắn biến mất.
Từ
"phóng đi"
không còn đủ để diễn tả tốc độ kinh hoàng đó nữa.
Tại vị trí Minh vừa đứng, mặt đất nổ tung tạo thành một hố sâu hoắm, cỏ và đất đá bị hất tung lên trời như vừa hứng chịu một quả pháo kích.
Trong một khoảnh khắc—chính xác là 0.
87 giây—hắn đã bứt qua khoảng cách gần trăm mét.
Thân ảnh hắn xé toạc không khí, tạo nên một vệt sóng xung kích âm thanh đuổi theo phía sau.
Tiếng nổ ĐOÀNG của bức tường âm thanh bị phá vỡ vang lên muộn màng khi hắn đã áp sát mục tiêu.
Con rồng chân thân của Zahir kịp quay đầu lại.
Đôi mắt rực lửa của nó giãn to kinh hoàng khi cảm nhận được mối nguy hiểm tử thần.
Nó há miệng định phun lửa.
Nhưng đã quá muộn.
Minh dậm mạnh chân xuống nền đất cứng, tạo đà bật lên cao như một tên lửa sống.
Hắn xoay hông, cánh tay phải rút về sau, nén lại như một chiếc lò xo thép bị ép đến cực hạn.
Tất cả sức mạnh, tốc độ và quán tính được giải phóng trong một điểm duy nhất.
Hây
Nắm đấm của Minh găm thẳng vào sườn Zahir.
BÙMMMMM
Âm thanh va chạm rung chuyển cả bình nguyên.
Sóng xung kích lan tỏa hình tròn từ điểm tiếp xúc, thổi bay mọi thứ trong bán kính hàng chục mét.
Cỏ dại bị nhổ bật rễ, lớp đất mặt bị cạo sạch, và những con rồng ảo ảnh đang bay gần đó bị xóa sổ tức khắc như khói gặp gió lớn.
Nếu có một nhà vật lý học ở đây với các thiết bị đo đạc, họ sẽ phải kinh ngạc tột độ.
Cú va chạm đó mang động năng tương đương một chiếc xe tải nặng hai tấn đâm trực diện ở vận tốc 100 km/h.
Khoảng 386, 000 Joules năng lượng đã được giải phóng chỉ trong tích tắc.
Nhưng một điều kỳ lạ xảy ra.
Thân thể Zahir không vỡ vụn, cũng không bắn máu.
Thay vào đó, nó giống như một khối khói đặc quánh bị đấm toạc.
Tại nơi nắm đấm Minh tiếp xúc, cấu trúc cơ thể rồng phân tán ra, những làn khói đen cuộn trào hỗn loạn, tạo thành một lỗ thủng khổng lồ xuyên thấu từ bên này sang bên kia.
Zahir gào thét.
Tiếng thét không giống loài vật, mà như giọng của hàng ngàn sinh linh cùng rên rỉ.
Đó là tiếng kêu của một thực thể siêu nhiên bị tổn thương sâu sắc đến tận bản chất.
Những phân thân rồng còn sót lại đồng loạt tan biến, hóa thành luồng khói đen bay về hợp nhất với chân thân hòng cứu vãn tình thế.
Nhưng vết thương quá lớn, năng lượng hỗn loạn khiến nó không thể hàn gắn ngay lập tức.
Còn Minh.
Định luật III Newton về phản lực luôn công bằng tuyệt đối.
Lực tác động bao nhiêu, phản lực nhận lại bấy nhiêu.
Ngay sau cú va chạm, một lực phản hồi khủng khiếp dội ngược lại cơ thể hắn.
Minh bị hất văng đi như một viên đạn pháo, hoàn toàn mất kiểm soát.
Hắn đập xuống mặt đất với vận tốc kinh hoàng.
Đất đá nổ tung.
Cơ thể hắn lăn lộn, bật nảy lên rồi lại đập xuống, tạo nên một chuỗi hố sâu dọc theo quỹ đạo bay, hệt như một viên đá phẳng được ném thia lia trên mặt nước—chỉ có điều
"mặt nước"
ở đây là nền đất cứng rắn.
Tiếng xương gãy vang lên răng rắc ghê rợn.
Xương sườn vỡ vụn, xương cánh tay gãy gập như cành củi khô, nội tạng bị ép nát dưới áp lực quá tải.
Máu tươi phun ra xối xả từ miệng và mũi.
Sau khi cày nát mặt đất một đoạn dài hơn hai trăm mét, để lại một rãnh sâu hun hút trên thảm cỏ, Minh mới dừng lại.
Hắn nằm bẹp, bất động.
Tuy nhiên, dòng máu Holy Vampire vẫn điên cuồng cháy.
Ánh sáng vàng kim bùng lên dữ dội bao phủ lấy cái xác tàn tạ.
Những mảnh xương gãy tự động trườn về vị trí cũ, hàn gắn với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Nội tạng vỡ nát được tái tạo.
Những vết rách toác trên da thịt khép miệng lại.
Quá trình hồi phục thần tốc tiêu tốn năng lượng khủng khiếp.
Đầu óc Minh quay cuồng, thị giác mờ ảo, cơ thể tạm thời tê liệt vì sốc phản vệ.
Nhưng hắn không chiến đấu một mình.
Ciri đã hành động.
Ngay khoảnh khắc Minh bắt đầu tăng tốc, cô đã hiểu ý đồ của hắn.
Cô quay lưng về phía con rồng chân thân, hai bàn tay giơ ngược về phía sau.
Aard
Một luồng sóng xung kích cực mạnh bắn ra, nhưng không phải để tấn công.
Ciri dùng nó như một động cơ phản lực.
Lực đẩy hất tung thân thể cô lao vút đi, lướt trên mặt cỏ với tốc độ xé gió, bám theo hướng tấn công của Minh.
Khi vụ nổ va chạm xảy ra, Ciri đã có mặt tại điểm nóng.
Cô mượn đà nhảy vọt lên cao, xoay người giữa không trung, tay vẽ một ký hiệu rực sáng màu tím thẫm xuống mặt đất.
Yrden
Ngay dưới chân Zahir đang quằn quại, một vòng tròn phép thuật khổng lồ hiện ra, tỏa ánh sáng tím huyền bí.
Đó là bẫy ma pháp cổ xưa của các Witcher, chuyên dùng để trói buộc và khắc chế các thực thể phi vật chất.
Những sợi dây năng lượng màu tím bắn lên từ vòng tròn, quấn chặt lấy thân thể đang tan rã của Zahir.
Con rồng gào thét, cố gắng bay lên, nhưng càng vùng vẫy, những sợi dây càng thít chặt.
Sức mạnh thực sự của Yrden không chỉ là trói buộc.
Nó tạo ra một trường lực đặc biệt, nơi các thực thể siêu nhiên bị suy yếu nghiêm trọng.
Đối với Zahir—một sinh vật cấu tạo từ vật chất ma thuật—phép thuật này chẳng khác nào axit đậm đặc.
Khói đen cấu thành cơ thể hắn bắt đầu mờ nhạt dần.
Vết thương khổng lồ do Minh tạo ra bị năng lượng của Yrden ngăn cản, không thể khép lại mà còn lan rộng ra.
Zahir càng cố gắng ngưng tụ hình dạng, hắn càng bị Yrden phân rã nhanh hơn.
"NGƯƠIIIII!
!."
Zahir gầm lên căm phẫn, cả ba cái đầu nhìn Ciri với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống.
"Ta sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi!
Ta sẽ.
.."
"Im đi!
"Ciri đáp đất ngay bên trong vòng tròn Yrden.
Khác với kẻ thù, phép thuật này lại giúp cô hồi phục thể lực.
Cô cắm phập mũi giáo Osiris xuống đất, ngay sát mặt Zahir, dồn toàn bộ ma lực để duy trì pháp trận.
"Đầu hàng, hoặc là chết!
"Ánh sáng tím của Yrden bùng lên mãnh liệt.
Từng mảng khói đen tách khỏi thân thể Zahir, bay lên cao rồi tan biến vào hư vô.
Ở phía xa, Minh lắc mạnh đầu, cố xua đi cơn choáng váng.
Hắn lảo đảo đứng dậy, phủi bụi đất trên người, rồi nhìn về phía chiến trường với một nụ cười nửa miệng.
"Tốt lắm.
Ciri.
Hắn thở hắt ra, rồi nói vọng tới, giọng khàn đặc nhưng đầy uy hiếp:
"Ngài Zahir, tôi nghĩ bây giờ chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng được rồi đấy.
"Minh bước lại gần, ra hiệu cho Ciri.
Nữ Witcher nhíu mày, nhưng cô tin tưởng đồng đội.
Cô thu hồi mũi giáo, tay phất nhẹ giải trừ phép Yrden.
Vòng tròn tím vụt tắt.
Áp lực ngàn cân biến mất.
Những làn khói đen cuộn trào, tụ lại thành hình dáng con người của Zahir – một gã đàn ông trung niên với đôi mắt rực lửa và làn da xám ngoét.
Hắn ôm lấy sườn phải, nơi vẫn còn âm ỉ cơn đau từ cú đấm của Minh, ánh mắt nhìn hai người vừa hằn học vừa kiêng dè.
"Thắng làm vua, thua làm giặc, "
Zahir khạc ra một ngụm khói đen.
"Giết ta đi, hoặc cút xéo.
Đừng mong ta bỏ qua cho tội ác của bốn mươi ả đàn bà kia."
"Chúng tôi không đến để giết ngài, cũng không đến để xin xỏ lòng thương hại, "
Minh bình thản đáp, dù toàn thân vẫn đau nhức.
"Chúng tôi thắng, nghĩa là chúng tôi có quyền ra điều kiện.
Nhưng tôi muốn một thỏa thuận công bằng.
Tôi sẽ thả ngài đi, và ngài chấp nhận lời xin lỗi của các nàng công chúa.
Chấm dứt ân oán tại đây.
"Zahir cười khẩy, tiếng cười như tiếng kim loại cào vào đá:
"Lời xin lỗi?
Danh dự của Zahir này rẻ mạt thế sao?
Không đời nào."
"Vậy ngài muốn gì?"
Ciri gằn giọng, tay siết chặt lấy ngọn giáo Osiris.
Zahir im lặng một lúc, ánh mắt đảo qua hai người, toan tính.
Cuối cùng, hắn thở dài, vẻ ngạo mạn giảm đi vài phần, thay vào đó là sự mệt mỏi hiếm thấy.
"Ta cần tìm một người bạn, "
Zahir nói, giọng trầm xuống.
"Nếu các ngươi mang được hắn về đây, ta sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra với lũ công chúa đó.
"Minh nhướng mày:
"Ai?"
Djinno
Cả không gian rơi vào im lặng.
Minh lục lọi trí nhớ, rồi quay sang nhìn Ciri.
Cô lắc đầu.
"Tôi chưa từng nghe cái tên này, "
Minh thành thật trả lời.
"Thế giới này rộng lớn, ngài nói tên một người mà không có manh mối thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Hắn là ai?
Một thần đèn khác?
Hay một con người?"
Vừa dứt lời, không khí xung quanh Zahir bỗng nhiên nóng rực lên.
Sự giận dữ bùng phát không phải vì thù hận, mà vì sự xúc phạm lòng tự trọng.
"Đó chính là vấn đề của lũ người các ngươi, và cả bọn thần thánh cao ngạo kia nữa!"
Zahir gầm lên, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Minh.
"Ngươi có bao giờ quan tâm đến tên của từng con lợn trong chuồng không?
Không!
Ngươi chỉ gọi chúng là 'lợn' 'con lợn kia' 'con lợn này'.
Đó chính là cách loài người đối xử với Djinn!
Chúng ta có trí tuệ, cảm xúc, ước mơ, nhưng các ngươi chỉ coi chúng ta là công cụ, là nô lệ thực hiện ước nguyện!
Thậm chí không bận tâm hỏi tên!
"Hắn bước tới, cái bóng đen trùm lên Minh:
"Djinno là một Thần Đèn (Genie)
vĩ đại!
Hắn có tên tuổi, có kiêu hãnh!
Nhưng trong mắt lũ pháp sư và nhân loại tham lam, hắn chỉ là công cụ ban điều ước.
Chúng bắt hắn, nhốt hắn, và gọi hắn bằng cái danh từ chung rẻ tiền:
Thần Đèn!
"Minh giơ hai tay ra hiệu bình tĩnh:
"Được rồi, tôi hiểu.
Sự định danh là quan trọng.
Vậy Djinno đang ở đâu?"
Zahir hít sâu để kiềm chế cơn giận, giọng trở nên lạnh lẽo:
"Hắn đã mất tích nhiều năm.
Nhưng ta vừa cảm nhận được tín hiệu cầu cứu yếu ớt của hắn xuyên qua các chiều không gian.
Hắn đang bị bắt làm nô lệ, bị phong ấn trong một chiếc đèn dầu tầm thường."
"Kẻ bắt giữ hắn là một tên phù thủy tà ác đến từ vùng Maghreb, tên là Jafar, "
Zahir nghiến răng.
"Và hắn đang giam giữ Djinno tại một thành phố sa mạc phồn hoa nhưng thối nát.
Agrabah.
"Jafar.
Maghreb.
Những từ khóa đó rơi vào tai Minh như những mảnh ghép rời rạc.
Ngay lập tức, bộ não của Minh hoạt động hết công suất.
Nhờ sự cải tạo và cường hóa từ thế giới Inu Yasha – nơi hắn đã suýt chết vì chơi ngu để nâng cấp bộ não của mình – ký ức của hắn không còn là những mảng sương mù lộn xộn nữa.
Chúng được sắp xếp như một thư viện khổng lồ.
Các nơ-ron thần kinh bắn tín hiệu điện với tốc độ ánh sáng.
Từ khóa:
Phù thủy Maghreb.
Jafar.
Thành phố Agrabah.
đèn thần.
Một hình ảnh hiện lên rõ mồn một trong đầu Minh:
Một gã tể tướng cao lêu nghêu với cây gậy hình rắn hổ mang, một con vẹt đỏ nói nhiều, và một chàng trai trẻ lang thang tên là Aladdin.
Đây là cốt truyện của Aladdin và Cây Đèn Thần.
"Tôi biết nơi đó, "
Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định.
"Và tôi biết cả tên Jafar đó.
"Zahir nheo mắt nghi ngờ:
"Ngươi biết?
Một kẻ phàm trần như ngươi?"
"Tôi có những nguồn tin của riêng mình, "
Minh đáp gọn lỏn, không muốn giải thích về thế giới Nghìn lẻ một đêm.
"Chúng tôi sẽ mang Djinno về cho ngài.
Đổi lại, ngài giữ lời hứa về 40 nàng công chúa."
"Lời nói của Zahir nặng tựa núi non, "
Gã rồng khói gật đầu.
Hắn giơ tay lên, móng vuốt sắc nhọn rạch một đường vào không trung.
Không gian bị xé toạc, để lộ ra một lỗ hổng đen ngòm xoáy tròn.
Từ bên trong, hơi nóng khô khốc của sa mạc và mùi gia vị nồng nàn đặc trưng của vùng Trung Đông tràn ra.
"Cổng không gian này sẽ đưa các ngươi đến ngoại vi Agrabah, "
Zahir nói.
"Hãy cẩn thận.
Jafar không phải là một tay mơ.
Hắn sở hữu ma thuật đen tối cổ xưa của vùng Maghreb.
Nếu chết, đừng trách ta không báo trước.
"Minh quay sang Ciri, mỉm cười:
"Sẵn sàng cho một chuyến du lịch sa mạc chưa?
Nghe nói ở đó có thảm bay đấy.
"Ciri tra kiếm vào vỏ, nhún vai:
"Em đánh nhau với phù thủy còn thiếu sao?"
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập