Chương 16: 1001 Đêm (Aladdin Và Cây Đèn Thần 2)

Minh thở hắt ra, ra hiệu cho Ciri.

Cả hai lùi về góc phòng, nói chuyện bằng giọng thì thầm nhưng gấp gáp.

"Timeline đã bị viết lại hoàn toàn, "

Minh nhận định, trán nhăn lại.

"Trong cốt truyện gốc – dù là bản Disney hay bản Nghìn Lẻ Một Đêm – Aladdin phải là người tìm ra đèn thần, trở thành hoàng tử và đánh bại Jafar.

Nhưng ở đây, Jafar đã thắng ngay từ đầu."

"Hắn là Vua.

Hắn có Công chúa.

Và hắn nắm quyền sinh sát, "

Ciri tiếp lời, tay vô thức đặt lên chuôi kiếm.

"Và quan trọng nhất:

Aladdin không nhớ gì cả."

"Đây không phải là hiệu ứng cánh bướm tự nhiên, "

Minh khẳng định.

"Đây là sự can thiệp có chủ đích.

Jafar đã dùng quyền năng – có thể là từ Đèn Thần – để thay đổi thực tại.

Hắn đã xóa bỏ tư cách 'Nhân vật chính' của Aladdin, biến cậu ta trở lại thành một tên vô danh tiểu tốt để triệt tiêu mọi mối đe dọa."

"Hắn reset game sau khi đã thắng, "

Ciri nhếch môi cười khẩy, dùng thuật ngữ mà Minh hay nói.

"Thông minh đấy.

Giữ kẻ thù sống trong sự tầm thường còn an toàn hơn là giết hắn và tạo ra sự nghi ngờ."

"Chính xác, "

Minh gõ nhẹ ngón tay lên cằm.

"Nếu Jafar đã mạnh đến mức viết lại được thực tại, thì việc đối đầu trực diện là quá nguy hiểm khi chưa biết gì cả.

Nhưng hắn có một điểm yếu:

Hắn vẫn để Aladdin sống."

"Vậy kế hoạch là gì?"

"Chúng ta cần xác nhận xem Đèn Thần đang ở đâu.

Và ta cần tìm cách phá vỡ phong ấn ký ức của Aladdin.

Cậu ta là chìa khóa để lật ngược bàn cờ này.

"Minh quay lại phía giường, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.

"Aladdin, nghe cho kỹ đây, "

Minh nói, giọng uy quyền.

"Ký ức của cậu, cuộc đời của cậu.

tất cả đều là giả dối.

Có kẻ đã đánh cắp định mệnh của cậu.

"Aladdin ngơ ngác:

"Đánh cắp.

định mệnh?"

"Đúng vậy, "

Ciri bước tới, khoanh tay.

"Và kẻ đó đang ngồi trên ngai vàng của cái thành phố này.

"Aladdin há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu:

"Ý các ngài là.

Vua Jafar?

Các ngài điên rồi!

Đó là tội khi quân!"

"Chúng tôi không quan tâm đến luật pháp của hắn, "

Minh ngắt lời.

"Nhưng hiện tại, cậu đang gặp nguy hiểm.

Nếu Jafar biết cậu còn sống và đôi tay đã lành lặn, hắn sẽ không tha cho cậu lần nữa đâu.

Ở yên trong nhà.

Đừng để ai nhìn thấy cậu.

"Aladdin gật đầu lia lịa, nỗi sợ hãi lấn át mọi sự tò mò.

Minh quay sang Ciri, ánh mắt lóe lên tia lửa của sự phấn khích:

"Chuẩn bị đồ nghề đi.

Đêm nay chúng ta sẽ ghé thăm Cung điện Hoàng gia.

"Ciri nhếch mép, nụ cười của một chiến binh vừa tìm thấy con mồi xứng tầm:

"Đột nhập vào hang ổ của một tên phù thủy sở hữu thần đèn?

Nghe thú vị hơn nhiều so với việc đi dạo chợ đấy.

"Minh chỉnh lại cổ áo, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi hoàng hôn đang buông xuống Agrabah, nhuộm đỏ cả bầu trời như máu.

"Hy vọng Jafar là một chủ nhà hiếu khách.

Vì chúng ta sẽ là những vị khách không mời rất khó chịu.

"===

Đêm xuống trên Agrabah như một tấm màn nhung đen phủ lên thành phố sa mạc.

Ánh trăng rải bạc trên những mái vòm vàng của cung điện hoàng gia, nhưng vẻ đẹp ấy chỉ che giấu bóng tối bên trong.

Minh và Ciri di chuyển như hai bóng ma qua các hành lang.

Ciri sử dụng giác quan Witcher để tránh các vệ binh tuần tra.

"Phòng của hoàng hậu ở cánh đông, "

Minh thì thầm, dựa vào thông tin thu thập được từ một người hầu say rượu ở chợ chiều.

"Tầng ba, tháp tròn.

"Họ leo lên cầu thang xoắn ốc, mỗi bước đều được tính toán cẩn thận.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ chạm trán tinh xảo, ánh đèn dầu le lói từ khe cửa.

Minh gõ nhẹ, theo nhịp đã thỏa thuận – ba tiếng nhanh, hai tiếng chậm.

Đây là tín hiệu họ đã dùng phép Axii cho người hầu của hoàng hậu truyền tin cho nàng.

Tiếng bước chân vội vã.

Cửa mở.

Một người phụ nữ trẻ tuổi với mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn đỏ hoe vì khóc, nhìn họ với vẻ kinh ngạc lẫn hy vọng.

"Các người.

không phải cận vệ của Jafar?"

Giọng hoàng hậu Badroulbadour run rẩy.

"Chúng tôi đến để giúp ngài, "

Ciri nói nhỏ.

"Nhanh lên, mời chúng tôi vào.

"Hoàng hậu ngập ngừng một giây, rồi mở rộng cửa.

Minh và Ciri lướt vào, Ciri khóa cửa lại.

Căn phòng được trang trí xa hoa – lụa tơ tằm, gối thêu hoa văn, nhưng không khí tràn ngập sự ảm đạm.

Đây không phải phòng của một hoàng hậu hạnh phúc, mà là cái lồng vàng của một tù nhân.

"Ngài là hoàng hậu Badroulbadour?"

Minh hỏi, dù đã biết câu trả lời.

"Đúng vậy, "

công chúa gật đầu, nước mắt lại tuôn xuống.

"Các người.

các người biết Aladdin?

Anh ấy có còn sống không?"

Ciri và Minh trao nhau cái nhìn.

"Aladdin còn sống, "

Minh trả lời.

"Chúng tôi vừa cứu anh ấy khỏi lệnh chặt tay tại quảng trường hôm nay.

"Hoàng hậu Badroulbadour ôm mặt khóc nức nở:

"Trời ơi.

Trời ơi.

Tôi nghĩ hắn đã giết Aladdin rồi.

Hắn nói với tôi như vậy.

Hắn nói Aladdin đã chết như một tên ăn xin vô danh, không ai nhớ tới.

.."

"Hắn là ai?"

Ciri hỏi, dù đã đoán ra.

"Jafar?"

"Đúng, "

công chúa nghiến răng, căm hận lộ rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.

"Tên phù thủy độc ác Jafar.

Hắn đã cướp đi tất cả.

Cướp đi hạnh phúc của tôi.

Cướp đi ký ức của Aladdin.

Giết cha tôi.

Biến tôi thành con rối.

.."

"Kể cho chúng tôi nghe, "

Minh ngồi xuống, giọng dịu dàng nhưng khẩn thiết.

"Kể từ đầu.

Chúng tôi cần biết mọi thứ.

"Hoàng hậu Badroulbadour lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu:

"Tất cả bắt đầu khi Aladdin gặp một ông già lạ mặt tại chợ.

Ông ta tự xưng là chú của Aladdin, dẫn cậu ấy đến một hang động bí mật ở ngoại ô sa mạc.

Ông già đó chính là Jafar giả dạng.

Hắn yêu cầu Aladdin xuống hang, lấy một ngọn đèn cũ kỹ.

Aladdin làm theo, nhưng khi hắn muốn cướp đèn trước khi kéo Aladdin lên, Aladdin từ chối.

Giận dữ, Jafar phong ấn hang động, nhốt Aladdin bên trong.

Nhưng Aladdin tình cờ chà xát chiếc nhẫn mà Jafar đưa, và một thần đèn nhỏ xuất hiện, đưa cậu ấy trở về nhà.

Tại nhà, Aladdin chà xát ngọn đèn cũ, và thần đèn xuất hiện – một vị thần linh quyền năng có thể thực hiện mọi điều ước.

Aladdin sử dụng điều ước để trở nên giàu có, xây dựng một cung điện lộng lẫy, và cầu hôn tôi.

"Công chúa dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhớ lại khoảng thời gian hạnh phúc.

"Chúng tôi kết hôn.

Cha tôi, vua Sultan, rất yêu quý Aladdin.

Cuộc sống tốt đẹp trong vài tháng.

Nhưng rồi.

Jafar trở lại.

"Giọng công chúa trở nên lạnh lẽo.

"Hắn giả dạng thành một người buôn bán, la lớn rằng sẽ đổi 'đèn mới lấy đèn cũ'.

Tôi, ngốc nghếch và không biết gì, đã lấy chiếc đèn thần mà Aladdin cất giữ và đổi cho hắn.

Ngay khi Jafar có đèn trong tay, hắn triệu hồi thần đèn và cướp đoạt tất cả."

"Aladdin đã đuổi theo và đánh bại Jafar, đúng không?"

Minh hỏi, nhớ lại cốt truyện gốc.

"Không, "

hoàng hậu lắc đầu, giọng nghẹn ngào.

"Hắn sử dụng một chiếc chìa khóa đen, đầu hình con người, cắm vào sau đầu của Aladdin.

Hắn lấy đi mọi ký ức về đèn thần, về những cuộc phiêu lưu, về tình yêu của chúng tôi.

Hắn biến Aladdin trở lại thành một tên ăn xin vô danh, không có quá khứ vẻ vang, không có hy vọng tương lai."

"Sau đó, hắn sử dụng đèn thần để thực hiện các điều ước của riêng mình.

Hắn ước trở thành phù thủy mạnh nhất, ước có quyền lực tối cao.

Hắn sát hại cha tôi, giả dạng như một vị vua mới được các thần linh chọn lựa.

Hắn ép buộc tôi kết hôn với hắn, nếu không sẽ giết chết Aladdin.

"Minh và Ciri trao nhau cái nhìn ngạc nhiên.

Đó là Head Key.

"Nhưng tại sao Jafar lại để Aladdin sống?"

Minh hỏi.

"Nếu hắn đã thắng, tại sao không giết chết Aladdin luôn?"

Công chúa cười chua chát:

"Bởi vì hắn muốn trả thù theo cách tàn nhẫn nhất.

Hắn để Aladdin sống như một tên ăn xin nghèo khổ, không nhớ gì về quá khứ vẻ vang của mình.

Và hắn giữ tôi với ký ức nguyên vẹn, ép tôi phải nhìn Aladdin sống trong nghèo khó mỗi ngày mà không thể làm gì."

"Mỗi lần tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy Aladdin lang thang trên phố, trái tim tôi như bị xé toạc.

Anh ấy không nhớ tôi.

Anh ấy không nhớ tình yêu của chúng tôi.

Anh ấy chỉ là một tên ăn mày cố gắng sống qua ngày.

Và tôi.

tôi phải ngồi đây, trong cung điện vàng son, bên cạnh kẻ giết cha tôi, mỗi đêm phải chịu đựng sự hiện diện của hắn.

"Công chúa không thể tiếp tục, gục xuống ghế khóc nức nở.

Ciri đặt tay lên vai công chúa, ánh mắt dịu lại:

"Chúng tôi sẽ sửa chữa điều này.

Chúng tôi sẽ lấy lại Head Key và khôi phục ký ức cho Aladdin.

"Minh đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra thành phố đêm:

"Jafar giữ Head Key và đèn thần ở đâu?"

"Trong phòng nhà vua, "

công chúa lau nước mắt.

"Hắn giấu chúng trong một hầm bí mật bên dưới ngai vàng, được bảo vệ bởi phép thuật mạnh mẽ.

Không ai có thể vào ngoại trừ hắn."

"Không ai?"

Minh quay lại, mỉm cười lạnh.

"Chúng tôi không phải 'không ai'.

"Ciri đứng lên, kiếm bạc lóe lên trong ánh trăng:

"Chúng ta sẽ đột nhập vào phòng đó, lấy Head Key và đèn thần.

Sau đó, chúng ta sẽ khôi phục ký ức cho Aladdin và kết thúc trò chơi của Jafar một lần nữa."

"Nhưng Jafar rất nguy hiểm, "

công chúa cảnh báo.

"Với đèn thần, hắn gần như bất khả chiến bại.

Và hắn đã sử dụng một trong những điều ước để trở thành phù thủy mạnh nhất thế gian."

"Thì chúng ta sẽ phải thông minh hơn hắn, "

Minh nói.

"May mắn thay, đó là chuyên môn của tôi.

"Hắn quay sang công chúa:

"Ngài có thể cho chúng tôi sơ đồ cung điện không?

Đặc biệt là đường đến phòng nghỉ của nhà vua?"

Công chúa gật đầu, lấy ra giấy bút và bắt đầu vẽ.

Minh và Ciri rời phòng hoàng hậu khi màn đêm đã khuya, mang theo bản đồ cung điện được vẽ tỉ mỉ.

Họ di chuyển như bóng ma qua các hành lang, tránh ánh đèn đuốc và tiếng bước chân tuần tra.

Nhưng khi đến gần phòng ngai vua, họ dừng lại.

"Quỷ tha ma bắt, "

Ciri thì thầm, đôi mắt đột biến hổ phách nhìn về phía trước.

Trước cửa phòng ngai, không phải vệ binh thường.

Đó là những sinh vật cao gần ba mét, da đồng sần sùi, mắt phát sáng đỏ rực như than hồng, cầm những cây giáo khổng lồ.

Chúng đứng bất động như tượng đá, nhưng mọi chuyển động xung quanh đều không thoát khỏi giác quan của chúng.

"Những thứ đó không phải con người, "

Minh quan sát từ góc tường.

"Chúng do phép thuật tạo ra."

"Thần đèn, "

Ciri gật đầu.

"Jafar sử dụng điều ước để triệu hồi lính gác không bao giờ ngủ, không bao giờ mệt mỏi.

"Minh nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Bên trong phòng ngai, qua khe cửa hé mở, hắn có thể thấy ánh sáng vàng le lói – Jafar đang ở trong đó, và chắc chắn cây đèn thần cũng vậy.

"Không thể cải trang thông thường, "

Minh thầm nghĩ.

"Những thứ kia không phải người, không có tâm trí để ta sử dụng Axii.

Chúng chỉ tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối:

không ai được vào ngoại trừ.

"Hắn dừng lại, một ý tưởng lóe lên trong đầu.

"Ngoại trừ ai?"

Ciri hỏi, đọc được vẻ mặt của Minh.

"Ngoại trừ Badroulbadour, "

Minh nói.

"Cô ấy là hoàng hậu.

Là người phàm duy nhất có quyền tiếp cận Jafar mà không bị nghi ngờ."

"Ý anh là cải trang thành hoàng hậu?"

Ciri nhíu mày.

"Nhưng làm sao?

Những sinh vật đó có thể nhận diện được phép huyễn ảo thông thường.

Và anh không thể sử dụng Axii trên chúng.

"Minh im lặng, suy nghĩ.

Ciri đúng – đây không phải kẻ thù thông thường mà họ có thể lừa bằng trò ảo thuật đơn giản.

"Quay lại gặp hoàng hậu, "

Minh quyết định.

"Có thể cô ấy biết cách nào đó.

"========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập