Minh di chuyển như một cơn gió, chỉ dừng lại vài lần ngắn ngủi để Ciri có thể uống nước và giãn gân cốt.
Họ băng qua những cánh đồng cằn cỗi, vượt qua những dãy núi đá khô khốc, lướt ngang những làng mạc nhỏ đang ngủ say.
Vào chiều tối ngày thứ hai, Baghdad hiện ra trước mắt.
"Chúng ta lại quay trở lại nơi này, "
Ciri thì thầm, ngắm nhìn thành phố cổ kính Madinat al-Salam dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.
Minh đặt Ciri xuống khi họ đến gần khu thượng lưu.
Dù được Minh bế phần lớn quãng đường, Ciri vẫn cảnh giác quan sát xung quanh.
Việc tìm nhà Alibaba không khó.
Một thương nhân giàu có bậc nhất thành Baghdad thì ai cũng biết.
Người dân chỉ cho họ một dinh thự lớn với tường cao bao quanh và cổng gỗ mun chạm trổ tinh xảo.
Tuy nhiên, khi đứng trước cánh cổng lớn, Minh nhíu mày.
"Em có ngửi thấy không?"
Minh hỏi nhỏ.
Ciri hít nhẹ không khí:
"Mùi hoa nhài?
Và hương trầm?"
"Phải, "
Minh đáp, đôi mắt nheo lại.
"Hương trầm rất đậm.
Quá đậm.
"Hắn gõ cửa.
Ba tiếng chậm rãi.
Cánh cổng nặng nề mở ra.
Một gã gia nhân to lớn, da ngăm đen, khuôn mặt lầm lì không chút biểu cảm xuất hiện.
"Tìm ai?"
Gã hỏi cộc lốc.
Minh mỉm cười lịch sự:
"Chúng tôi là lữ khách đường xa, nghe danh ngài Alibaba hào hiệp nên mạo muội xin tá túc.
"Gã gia nhân định từ chối, nhưng một giọng nói vang lên từ phía sau:
"Ai đó?
Cho họ vào đi!
"Alibaba bước ra sân.
Ông ta vẫn béo tốt, vẫn mặc lụa là gấm vóc, nhưng nụ cười trên môi ông ta có vẻ gượng gạo, và đôi mắt thì đảo liên tục, không dám nhìn thẳng vào mắt Minh quá hai giây.
"Khách quý, khách quý!"
Alibaba xua tay ra hiệu cho gã gia nhân tránh đường.
"Mời vào.
Đừng đứng ngoài đó.
"Minh và Ciri bước vào sân trong.
Ngôi nhà sạch sẽ đến mức kỳ lạ.
Sàn đá cẩm thạch bóng loáng, đài phun nước róc rách.
Những người gia nhân khác đi lại trong sân, làm việc trong im lặng tuyệt đối, không một tiếng trò chuyện hay cười đùa.
Nhưng ngay khi bước qua ngưỡng cửa, khứu giác của Minh bị tấn công dữ dội.
Dưới lớp mùi hương trầm nồng nặc và mùi nước hoa hồng thơm ngát, có một mùi khác.
Mùi sắt rỉ sét.
Mùi tanh nồng, ngai ngái.
Mùi máu tươi.
Nó bốc lên từ những khe gạch dưới sàn nhà đã được cọ rửa kỹ lưỡng.
Nó ám vào những tấm rèm nhung dày nặng.
Dù đã được lau chùi sạch sẽ đến mức mắt thường không thể thấy một vết bẩn, nhưng với một Holy Vampire, ngôi nhà này đang bốc mùi như một lò mổ.
Họ được dẫn vào phòng khách.
Alibaba ngồi đối diện, vỗ tay ra hiệu.
Một gia nhân mang trà và bánh ngọt lên, đặt xuống bàn rồi lui ra ngay lập tức như một cái máy.
"Nhà cửa.
hơi bề bộn vì ta mới thay toàn bộ đám gia nhân cũ, "
Alibaba giải thích vội vã dù Minh chưa hề hỏi.
"Đám mới này hơi lầm lì, mong hai vị bỏ qua.
"Minh cầm ly trà lên nhưng không uống.
Hắn đang lắng nghe.
Tai hắn lọc bỏ tiếng nước chảy, tiếng gió rít, tập trung vào những nhịp tim trong ngôi nhà.
Có hai nhịp tim đang đập loạn xạ ở gian nhà trong – khu vực dành riêng cho phụ nữ.
Thông qua lớp cửa gỗ chạm khắc hình hoa văn mắt cáo ngăn cách giữa phòng khách và khu nhà trong, Minh thoáng thấy bóng dáng của hai người phụ nữ.
Có lẽ là vợ của Alibaba.
Họ đang ngồi co ro ở một góc khuất, nơi họ nghĩ rằng không ai nhìn thấy.
Họ không làm gì cả.
Không thêu thùa, không trò chuyện.
Họ chỉ ngồi đó, nắm chặt tay nhau.
Minh tập trung thị giác xuyên qua những khe hở nhỏ của tấm bình phong.
Hắn thấy đôi vai họ run lên bần bật theo từng nhịp thở.
Hắn thấy ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào những gã gia nhân mới đang đi lại trong hành lang với vẻ kinh hoàng tột độ.
Mỗi khi một gã gia nhân đi ngang qua cửa phòng họ, hai người phụ nữ lại nín thở, co rúm người lại, như thể sợ rằng gã đó sẽ bước vào và lôi họ đi.
Và mùi hương tỏa ra từ họ.
Đó là mùi của sự tuyệt vọng.
Mùi của những người đã chứng kiến điều gì đó khủng khiếp nhưng bị cấm mở miệng.
Minh đặt ly trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian căng thẳng.
Hắn quay sang Ciri, cô cũng nhìn hắn, hắn biết, giác quan siêu nhạy của Witcher cũng đã phát hiện ra vấn đề.
Ngôi nhà này là một hiện trường vụ án.
"Mùi máu, rất nhiều máu, "
Minh thì thầm, mắt vẫn nhìn Alibaba đang lau mồ hôi trán.
"Nó thấm trong từng khe gạch.
Và hai người phụ nữ ở gian trong.
họ đang run rẩy như những con cừu bị nhốt chung chuồng với sói.
Những kẻ đóng vai gia nhân kia không phải người hầu.
Chúng là cai ngục.
"Minh ngả người ra sau, ánh mắt sắc lạnh chiếu thẳng vào
"Alibaba"
"Có vẻ như chủ nhà của chúng ta đang gặp rắc rối lớn hơn là việc 'thay gia nhân'.
"===
Đêm xuống.
Sau khi Alibaba rời đi với lời chúc
"ngủ ngon"
đầy gượng gạo, Minh và Ciri nằm im lìm trong phòng khách được sắp xếp làm nơi nghỉ tạm.
Họ kiên nhẫn đợi cho đến khi những ngọn đèn dầu cuối cùng vụt tắt, và nhịp tim của những kẻ trong nhà dần chìm vào giấc ngủ nông đầy cảnh giác.
Ciri mở mắt đầu tiên, ánh nhìn sắc bén hướng sang Minh.
Hắn khẽ gật đầu.
Cuộc điều tra bắt đầu.
Ciri kích hoạt giác quan Witcher.
Đồng tử cô phát sáng trong đêm, thế giới trong mắt cô lập tức thay đổi.
Màu sắc thực tại mờ đi, nhường chỗ cho những dấu vết năng lượng và dư ảnh.
Những vết máu vốn vô hình với mắt thường – những vết tích đã được cọ rửa điên cuồng, được ngụy trang bằng nước hoa hồng và hương trầm nồng nặc – bỗng nhiên rực sáng lên như những vệt mực huỳnh quang đỏ lòm trong bóng tối.
"Ở đây, "
Ciri thì thầm, giọng lạnh băng.
"Ngay chỗ này.
"Cô chỉ vào chiếc ghế gỗ hoa lê, nơi
đã ngồi tiếp khách ban chiều.
"Một người đàn ông đã ngồi ở vị trí gia chủ.
Có lẽ.
chính là Alibaba thật.
Hắn bị tấn công bất ngờ từ phía sau – một nhát dao cực nhanh vào động mạch cảnh.
Máu phun ra thành tia, bắn tung tóe lên lưng ghế và thảm sàn.
Hắn thậm chí không kịp hét lên.
"Minh đứng ngay sau lưng Ciri, đôi mắt đỏ rực lên trong bóng tối, chăm chú quan sát những gì cô đang mô tả.
"Hai người nữa.
ở kia, gần cửa ra vào, "
Ciri chỉ tay về phía hành lang.
"Họ bật dậy, có lẽ định bỏ chạy.
Nhưng vô ích.
Một nhát xuyên tim cho người thứ nhất.
Người thứ hai bị cắt cổ ngay khi vừa quay đầu lại.
"Cô đứng dậy, bước nhẹ ra hành lang.
Minh bám sát phía sau.
Dưới con mắt Witcher, những vệt máu phát sáng vẽ nên một bản đồ chết chóc kinh hoàng.
Chúng loang lổ dọc hành lang, kể lại câu chuyện về một cuộc thảm sát tàn bạo.
"Một người gục ở đây.
ngay ngưỡng cửa, "
Ciri tiếp tục phân tích,
"Hướng máu bắn cho thấy nạn nhân đến từ bên ngoài.
Lưỡi dao xuyên qua lồng ngực, thủng tim.
Chết ngay lập tức.
"Họ tiến sâu hơn vào căn nhà.
Mỗi bước chân là một nốt nhạc trong bản giao hưởng của cái chết.
"Dọc hành lang này.
ít nhất năm người nữa, "
giọng Ciri chậm lại.
"Họ bỏ chạy trong hoảng loạn.
Nhưng kẻ sát nhân – hay những kẻ sát nhân – quá nhanh, quá chuyên nghiệp.
Không có vết thương thừa.
Mỗi nhát chém đều là chí mạng.
"Họ bước vào một phòng ngủ dành cho người hầu.
Giường chiếu vẫn ngăn nắp, nhưng trên tấm thảm Ba Tư dưới chân giường, Ciri nhìn thấy một vũng máu khổng lồ đã khô két.
"Tại đây.
một người đàn ông lớn tuổi.
Có lẽ là quản gia.
Hắn bị giết ngay trong giấc ngủ.
Cổ họng bị cắt đứt gần như hoàn toàn.
"Nhưng nhà bếp mới là nơi kinh hoàng nhất.
Bốn mươi chiếc lu gốm khổng lồ xếp thành hàng dài dọc theo các bức tường, lấp đầy không gian chật hẹp.
Miệng lu được bịt kín bằng nắp gỗ trét sáp, mùi dầu ô liu nồng nặc bốc lên, cố gắng che đậy một thứ mùi khác.
Nhưng với khứu giác của một Holy Vampire, Minh không bị đánh lừa.
Dưới lớp mùi dầu béo ngậy là mùi hôi thối đặc trưng của xác chết.
Mùi của tử khí.
Ciri đặt tay lên một chiếc lu.
"Từng xác chết bên trong, "
cô thì thầm, sắc mặt hơi tái đi.
"Không chỉ một.
Cả bốn mươi chiếc lu này.
đều từng chứa xác người."
"Bốn mươi tên cướp trong nguyên tác"
Minh nheo mắt, lẩm bẩm.
Một tiếng động khẽ vang lên phía sau.
Minh xoay người nhanh như chớp.
Một gã gia nhân – một trong những kẻ có khuôn mặt lầm lì họ gặp lúc trước – đang đứng sững ở ngưỡng cửa bếp, tay lăm lăm cây đèn lồng.
Nhưng trước khi gã kịp mở miệng hay lao tới, Ciri đã lướt tới, tay trái vẽ nhanh một dấu hiệu phép thuật trong không khí.
Axii
Ánh mắt gã gia nhân lập tức trở nên dại đi, cơ bắp thả lỏng.
"Nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra ở ngôi nhà này?"
Ciri ra lệnh.
Gã gia nhân mở miệng, giọng đều đều, vô hồn như một cái máy phát thanh:
"Tôi là người mới được thuê hôm qua.
Tôi chỉ nghe kể lại.
Ba ngày trước, bốn mươi tên cướp đã tấn công dinh thự này.
Một cuộc tắm máu.
Kết quả:
bốn mươi tên cướp bị giết sạch.
Nhưng.
toàn bộ gia nhân cũ, lính canh, và cả người hầu gái thân cận nhất của ông chủ cũng đều bị giết sạch.
Chỉ còn ông chủ Alibaba và hai bà vợ là sống sót.
"Minh sững người.
"Người hầu gái thân cận nhất.
.."
Minh lặp lại, trán nhíu lại.
Đó hẳn là Morgiana.
Trong nguyên tác, cô ta là người thông minh nhất, người đã dùng dầu sôi giết chết bọn cướp và cứu mạng Alibaba.
Nhưng ở đây, cô ta đã chết.
Minh và Ciri lướt đi như những bóng ma về phía khuê phòng – nơi bất khả xâm phạm dành riêng cho phụ nữ trong các gia đình Hồi giáo giàu có.
Không một tiếng động, không một dấu chân.
Qua khe cửa hé mở, ánh đèn dầu leo lét soi rọi khung cảnh ảm đạm bên trong.
Hai người phụ nữ đang ở đó.
Một người nằm cuộn tròn trên giường, giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị như một đứa trẻ vừa trải qua cơn ác mộng.
Người còn lại ngồi thu lu ở góc phòng tối, hai tay ôm chặt đầu gối, vai rung lên bần bật theo từng nhịp thở nghẹn ngào.
Đó là hai người vợ của Alibaba.
Một người là chính thất, người kia vốn là chị dâu – vợ của người anh trai quá cố Cassim, được Alibaba cưới về theo tục lệ để bảo toàn gia sản.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập