Chương 2: 1001 Đêm (Người Ăn Mày Một Mắt 2)

Bên trong sảnh lớn, không khí của một đêm tiệc xa hoa và kỳ bí bao trùm tất cả.

Hàng trăm ngọn nến sáp ong tỏa hương thơm ngát, chiếu sáng những tấm thảm Ba Tư dày dặn trải kín sàn nhà.

Bàn tiệc ê hề rượu vang trong bình pha lê, trái cây tươi mọng và những đĩa thịt nướng tẩm gia vị thơm lừng.

Góc phòng, một nhóm nhạc công đang gảy đàn oud, tiếng nhạc du dương, ma mị hòa lẫn với tiếng cười nói rộn rã.

Minh và Linh ngồi xuống vị trí được chỉ định.

Đối diện họ là ba gã

"thương nhân"

đạo mạo, và xa hơn một chút là ba người ăn xin khổ hạnh:

đầu trọc lóc, chột mắt trái, ngồi xếp bằng trong bộ áo xám xịt.

Họ ngồi im như tượng, con mắt duy nhất còn lại đảo liên tục, quan sát từng cử chỉ của những người xung quanh.

Cô chủ nhà trong trang phục lộng lẫy ngồi ở vị trí trung tâm, vừa rót rượu mời khách vừa trò chuyện duyên dáng, hoàn toàn phớt lờ những tiếng rên rỉ khe khẽ vọng vào từ ngoài sân.

Khi men rượu đã ngấm, không khí trở nên cởi mở hơn nhưng cũng đầy vẻ hồi hộp thầm kín.

Như thể tất cả đều đang chờ đợi một bí mật được bật mí.

Cô chủ nhà cầm lấy roi, và trước cặp mắt kinh ngạc của những người khách lạ, cô đánh hai con chó một cách tàn nhẫn, sau đó quẳng gậy xuống, và ôm hai con chó khóc ngất.

Hai con chó cũng liếm lấy cô như có vẻ an ủi.

Một lúc sau, cô bước vào buổi tiệc, bỏ qua những cặp mắt kỳ dị của khách, cô đứng dậy, nâng cao chén rượu vàng, giọng nói lảnh lót vang lên:

"Để buổi tiệc thêm phần thú vị, chúng ta hãy kể những câu chuyện kỳ lạ nhất đời mình!

Ai có câu chuyện hay nhất sẽ được thưởng một túi vàng!

"Ánh mắt của cả phòng tiệc đổ dồn về phía ba người ăn xin chột mắt.

Người đàn ông lớn tuổi nhất trong số họ chậm rãi đứng dậy, gương mặt hằn lên nét u buồn sâu thẳm:

"Chúng tôi xin kể.

Nhưng với một điều kiện.

"Cô chủ nhà nhướn mày:

"Điều kiện gì?"

"Sau khi chúng tôi kể xong câu chuyện về con mắt bị mất này, cô phải cho chúng tôi biết lý do.

.."

Ông ta liếc nhìn ra phía cửa sân, nơi ba người đàn ông bị trói đang chịu đựng đau đớn.

".

tại sao trong ngôi nhà lộng lẫy này lại có những cảnh tượng tàn khốc như vậy?"

Không gian chùng xuống trong giây lát.

Cô chủ nhà nhìn hai con chó ngoài sân, rồi sau đó gật đầu, nụ cười bí hiểm nở trên môi:

"Được, tôi chấp thuận.

"===

Câu chuyện của người ăn mày một mắt thứ nhất:

Người này vốn là con trai một vị vua, sống trong nhung lụa và được hứa hôn từ nhỏ với người em gái ruột của anh em họ – một công chúa xinh đẹp thuộc vương quốc láng giềng do cậu ruột anh ta cai trị.

Hàng năm, anh đều đến thăm triều đình cậu mình, nơi tình cảm giữa anh và công chúa ngày càng sâu đậm, trong khi anh em họ (con trai cậu)

cũng lớn lên bên cạnh họ, bề ngoài thân thiết nhưng lòng đầy dục vọng đen tối.

Một lần cuối cùng, anh em họ tổ chức tiệc lớn chào đón anh.

Sau bữa tiệc, hắn bí mật tiết lộ đã xây một công trình riêng, yêu cầu anh thề trung thành và giữ bí mật.

Rồi hắn dẫn ra cô công chúa tuyệt mỹ – chính là em gái ruột hắn, người công chúa đã hứa hôn với anh chàng kể chuyện.

Dưới ánh trăng, hắn đưa cả ba đến một ngôi mộ hình vòm mới xây ở nghĩa trang.

Tại đó, hắn dùng cuốc phá tan ngôi mộ trống, đào lộ cánh cửa sập dẫn xuống hầm ngầm sâu hun hút.

Hắn nâng cửa, quay sang công chúa và nói:

“Đây là con đường dẫn đến nơi anh đã hứa với em.

” Không một lời đáp, công chúa lặng lẽ bước xuống, hắn theo sau, rồi niêm phong cửa bằng vữa từ bên trong, khóa chặt cả hai lại trong bóng tối vĩnh cửu dưới lòng đất.

Người kể chuyện bối rối trở về cung điện, tưởng mình mơ, nhưng sáng hôm sau phát hiện anh em họ biến mất không dấu vết.

Anh tìm kiếm suốt bốn ngày nhưng vô vọng, vì các ngôi mộ đều giống hệt nhau.

Lúc ấy cậu ruột anh đang đi săn xa, nên anh đành trở về vương quốc cha mình.

Nhưng định mệnh nghiệt ngã ập đến:

đại tể tướng phản bội đã giết cha anh, chiếm ngôi, và ra lệnh bắt giam anh.

Tể tướng này từ nhỏ đã thù hận anh vì một lần anh vô tình bắn trúng mắt hắn khi bắn chim.

Trong ngục tối, hắn điên cuồng xé toạc mắt trái của anh, rồi nhốt anh vào hòm gỗ, sai tên đao phủ mang đi chặt đầu ở nơi hoang vắng.

May mắn thay, hai tên đao phủ động lòng thương, thả anh ra và khuyên chạy trốn ngay lập tức.

Lang thang khổ sở, anh trở lại vương quốc cậu ruột, kể hết sự thật (phá vỡ lời thề)

Cùng cậu, anh tìm lại ngôi mộ, phá vỡ lớp vữa, bước xuống hầm.

Bên trong là một căn phòng sáng rực khói dày đặc.

Trên bục đá, thi thể anh em họ và công chúa (em gái ruột hắn)

nằm đó, bị cháy đen một nửa – hậu quả mối tình loạn luân cấm kỵ mà hắn đã si mê từ lâu, không thể cưỡng lại dù biết trái luân thường đạo lý.

Cậu ruột đau đớn nhưng nhẹ lòng vì biết được kết quả của đứa con trai mất tích, rồi ôm anh vào lòng, coi anh như con thay thế.

Chưa kịp nguôi ngoai, vị tể tướng phản bội từ vương quốc cũ kéo quân xâm lược.

Kinh đô không chống đỡ nổi, cậu ruột chiến đấu đến hơi thở cuối cùng rồi ngã xuống.

Anh trốn thoát qua lối bí mật, cạo đầu, mặc áo kalandar (áo của kẻ ăn mày/khổ hạnh)

lang thang qua bao tháng ngày, tránh các thành phố để không bị nhận ra, cuối cùng đến được Baghdad – kinh đô của vị Caliph Haroun al-Raschid nổi tiếng công bằng và quyền lực.

Anh hy vọng được quỳ dưới chân Điện hạ, kể hết nỗi oan khuất để cầu xin sự che chở.

===

Câu chuyện của người ăn mày một mắt thứ hai:

Anh chàng này vốn là một Hoàng tử tài hoa, đặc biệt xuất chúng về thư pháp.

Bi kịch bắt đầu khi chàng đi sứ sang Ấn Độ nhưng bị cướp tấn công, phải lưu lạc đến một thành phố lạ và sống bằng nghề đốn củi.

Tại đây, chàng tình cờ khám phá ra một cung điện ngầm, nơi giam giữ một nàng công chúa bị bắt cóc bởi một hung thần (Genie)

Trong một lần say rượu, chàng lỡ tay phá vỡ bùa chú, khiến hung thần xuất hiện.

Dù chàng đã cố gắng lay động lòng trắc ẩn của nó bằng câu chuyện ngụ ngôn về

"Người đố kỵ và người bị đố kỵ"

(kể về một vị vua bao dung tha thứ cho kẻ từng hãm hại mình)

hung thần vẫn tàn nhẫn bác bỏ.

Hắn trừng phạt chàng bằng cách biến chàng thành một con khỉ.

Trong hình hài loài vật, chàng may mắn lên được một con tàu và trôi dạt đến vương quốc khác.

Tại đây, tài năng viết chữ đẹp siêu phàm của

"con khỉ"

đã kinh động đến Quốc vương.

Công chúa của vương quốc này – vốn là một pháp sư cao tay – đã nhận ra chàng bị trúng lời nguyền.

Để cứu chàng, công chúa đã chấp nhận một cuộc đấu phép thuật sinh tử với hung thần.

Trận chiến long trời lở đất kết thúc khi công chúa tiêu diệt được ác quỷ, nhưng nàng cũng hy sinh vì ngọn lửa ma thuật.

Chàng được trở lại làm người, nhưng một tia lửa lạc trong trận chiến đã khiến chàng mù vĩnh viễn mắt trái.

Quốc vương vì quá đau đớn trước cái chết của con gái đã trục xuất chàng, khiến chàng trở thành một kẻ lang thang như ngày nay.

===

Câu chuyện của người ăn mày một mắt thứ ba:

Xưa kia, Anh là một hoàng tử trẻ lang thang phiêu lưu sau khi rời cung điện.

Trong một chuyến đi biển, tàu gặp bão, trôi dạt đến một hòn đảo hoang vắng.

Hoàng tử lạc vào một tòa thành đồng đỏ rực rỡ (copper palace)

nơi có vườn cây, ao cá, kho báu và các kỳ quan.

Tại đây, hoàng tử gặp mười người đàn ông trẻ (cùng một ông già)

tất cả đều mù mắt trái, đầu cạo trọc, mặc đồ khổ hạnh, sống như kalandar (ăn mày lang thang)

Mỗi đêm, họ than khóc, bôi nhọ mặt bằng tro than, tự đánh mình và than vãn về

"quả báo của sự lười biếng và tội lỗi"

Hoàng tử tò mò hỏi lý do, nhưng họ từ chối kể, chỉ bảo:

"Đừng hỏi, vì hỏi sẽ dẫn đến tai họa"

Sau đó, họ đưa hoàng tử trải qua một nghi thức kỳ lạ:

khâu hoàng tử vào da cừu, để chim thần Roc (chim đại bàng khổng lồ)

tha lên một ngọn núi cao, nơi có một cung điện lộng lẫy khác, do bốn mươi mỹ nữ cai quản.

Các mỹ nữ đón tiếp hoàng tử nồng hậu, cho ăn uống, ca hát, vui chơi.

Hoàng tử ở lại đó một năm trời, hạnh phúc bên họ (mỗi đêm một mỹ nữ khác nhau chăm sóc)

Khi năm hết, các mỹ nữ phải rời đi bốn mươi ngày để làm việc.

Trước khi đi, họ giao cho hoàng tử một chùm chìa khóa để mở các phòng trong cung điện, nhưng nghiêm cấm mở một cánh cửa vàng (cửa cuối cùng, cửa cấm)

Họ cảnh báo:

"Mở cửa đó, ngươi sẽ gặp tai ương lớn, và sẽ giống như những người đàn ông mù một mắt kia"

Hoàng tử ở một mình, tò mò ngày càng tăng.

Sau nhiều ngày chịu đựng, vào ngày thứ 39, hắn không nhịn được nữa, dùng chìa khóa mở cánh cửa vàng cấm.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, thơm phức hương liệu, giữa phòng có một con ngựa đen khổng lồ với yên vàng, có cánh, ăn lúa mạch và nước hoa hồng.

Hoàng tử mê mẩn, cưỡi lên con ngựa.

Con ngựa lập tức bay vút lên trời, mang hắn bay qua mây.

Sau một hồi bay, nó đáp xuống sân thượng của cung điện đồng đỏ đầu tiên (nơi mười người mù mắt ở)

Vừa chạm đất, đuôi ngựa quất mạnh, chọc thủng mắt trái của hoàng tử, khiến hắn mù một mắt ngay lập tức.

Mười người mù mắt kia xuất hiện, nhận ra hắn đã phạm lỗi cấm kỵ.

Họ than thở:

"Ngươi đã mở cửa cấm, nên phải chịu quả báo giống chúng ta"

Họ đuổi hắn ra khỏi cung điện, buộc hắn phải lang thang như kalandar, bôi nhọ mặt, than khóc mỗi đêm về

"sự tò mò ngu ngốc"

dẫn đến mất mắt.

Hoàng tử trở thành người mù một mắt thứ mười một, lang thang đến Baghdad, gặp hai kalandar khác (cũng mù một mắt)

và cùng kể chuyện cho các mỹ nữ Baghdad nghe.

===

Trong khoảnh khắc im lặng sau câu chuyện, Minh và Linh trao nhau một cái nhìn sắc bén.

Họ đều nhận ra.

Người đàn ông này – với câu chuyện về tòa lâu đài bí ẩn và chùm chìa khóa – chính là mấu chốt.

Đây không chỉ là một câu chuyện giải trí trong bữa tiệc.

Đây là manh mối dẫn đến chìa khóa đầu tiên mà Mẫn đã cài cắm trong giấc mơ.

Linh khẽ nghiêng đầu về phía Minh, giọng thì thầm như gió thoảng:

"Anh có thấy không?

Câu chuyện này.

nhiều chi tiết khác với những gì em nhớ trong sách.

"Minh gật đầu, nụ cười mỉa mai thoáng qua môi:

"Bình thường thôi.

'Nghìn Lẻ Một Đêm' – hay 'Đêm Ả Rập' – có hàng chục phiên bản khác nhau.

Qua mỗi bản dịch, mỗi thế kỷ, câu chuyện lại biến tấu một chút.

Có phiên bản Pháp, Anh, Ả Rập gốc, rồi còn phim ảnh, truyện tranh, phim hoạt hình.

Mỗi người kể lại một kiểu.

"Hắn dừng lại, ánh mắt dịu đi khi nhìn về phía khung cảnh lung linh của bữa tiệc:

"Hơn nữa, đây là giấc mơ của cậu nhóc Mẫn.

Một sự tổng hợp từ ký ức phim ảnh, truyện tranh, sách vở mà cậu bé từng đọc, từng xem.

Thậm chí có thể là biến tấu tuỳ theo trí tưởng tượng của cậu nhóc.

Nên việc chi tiết không hoàn toàn giống với phiên bản mình từng biết là chuyện bình thường.

"Minh ngừng lại, rồi bật cười khẽ:

"Chỉ cần không có chuột Jerry hay cô Tấm bất ngờ xuất hiện làm khách mời là đã may rồi.

"Linh phải cắn môi nhịn cười.

Hình ảnh chú mèo hoạt hình đuổi bắt chuột Tom và Jerry chen vào giữa bữa tiệc Baghdad huyền bí quả là một viễn cảnh hài hước đến phi lý.

===

PS:

hai chương

"Người ăn mày một mắt"

rồi vừa lấp hố (về việc ba chị em chủ nhà)

Các đạo hữu đọc sớm thông cảm nhé.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập