Chiều.
Con tàu cập bến Baghdad khi mặt trời đang dát một lớp vàng rực lên những mái vòm củ hành và mấy tháp canh cao ngất ngưởng.
Hoàng tử Omar đứng trên cầu tàu, bộ dạng tơi tả, rách rưới lúc trước đã bay biến.
Thay vào đó là chiếc áo choàng lụa trắng thêu chỉ vàng, phong thái vương giả đã trở lại.
Bên cạnh anh chàng, công chúa Alina cũng đã lột xác trong bộ lễ phục xanh ngọc lam, tóc búi cao, kiêu sa và lộng lẫy.
Omar quay sang Sinbad, đặt tay lên ngực, cúi đầu thật thấp:
"Sinbad, anh bạn.
Mạng của tôi và công chúa là do anh vớt lại từ cõi chết.
Baghdad sẽ không bao giờ quên món nợ này.
"Sinbad cười ha hả, vỗ vai vị vua tương lai cái
"bốp"
thân tình:
"Khách sáo làm gì.
Chỉ mong sau này ngài làm vua cho ra dáng, đừng để dân chúng chửi là được.
"Omar mỉm cười, rồi dắt tay Alina bước xuống.
Một đoàn vệ sĩ hoàng gia với ngựa xe sáng choang đã chờ sẵn, cờ xí rợp trời.
Trước khi bước lên xe, Alina khựng lại.
Nàng quay đầu, ánh mắt lướt qua đám thủy thủ, dừng lại ở Minh và Ciri đang đứng khoanh tay trên boong cao.
Nàng khẽ gật đầu – một cái cúi chào đầy trân trọng:
"Cảm ơn.
"Rồi chiếc xe ngựa lăn bánh, tiếng vó ngựa gõ lộc cộc xuống mặt đường, dần khuất sau những con phố ồn ào náo nhiệt.
===
Sinbad xoay người lại, vỗ tay:
"Xong nợ!
Giờ thì sao đây các chiến hữu?
Ăn chơi nhảy múa chứ hả?"
"Mi chưa có kế hoạch gì ra hồn à?"
Minh hỏi
Sinbad nhún vai, cười nhăn nhở:
"Ta định nằm ườn ra mấy hôm, kiếm vài em xinh tươi, nốc rượu cho quên sầu rồi tính tiếp.
Sao?
Ngươi ngứa chân rồi à?"
Minh gật đầu, giọng tỉnh bơ:
"Ta cần tìm một thứ.
Nghe đồn là kho báu của 40 nàng công chúa trong Lâu đài Đồng Đỏ.
"Sinbad nheo mắt, vuốt cằm:
"Lâu đài Đồng Đỏ?
Nghe quen quen.
Hẳn là nó nguy hiểm, đúng không?"
Minh nhếch mép:
"Không nguy hiểm thì ta rủ mi làm cái quái gì.
"Sinbad phá lên cười, đấm nhẹ vào vai Minh:
"Được!
Ta thích cái tính ngông của ngươi.
Đi tìm kho báu mà còn kèm theo rủi ro mất mạng thì mới thú vị.
"Góc boong tàu, lão pháp sư Dim Dim đang dựa lưng vào cột buồm, bộ râu trắng phau bay lất phất.
Lão nhìn ra biển, thở dài một hơi nghe rõ tiếng xương cốt rệu rã:
"Ta già rồi.
Cái bộ khung này đòi nghỉ hưu rồi.
Ta sẽ ở lại Baghdad dưỡng già thôi, các con ạ.
"Sinbad quay sang, mặt xìu xuống:
"Thầy không đi nữa sao?"
Dim Dim lắc đầu, nụ cười móm mém nhưng hiền từ:
"Ta đi đủ rồi, con trai.
Biển khơi giờ là của đám trẻ các ngươi.
"Lão quay sang Maeve – cô phù thủy tóc vàng đang đứng tần ngần bên cạnh.
"Con nên đi, Maeve.
"Maeve giật mình:
"Thầy.
"Dim Dim đặt bàn tay nhăn nheo lên vai cô, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy bao dung:
"Con còn trẻ, và con có tài.
Đừng chôn chân ở cái tháp ngà với một lão già lẩm cẩm mãi.
Đi đi, ra ngoài kia mà học cách trưởng thành.
"Maeve cắn môi, mắt hơi đỏ, rồi gật đầu dứt khoát:
"Vâng, thưa thầy.
"Thủy thủ đoàn Sinbad lại nhổ neo.
Con tàu rời bến Baghdad, cánh buồm no gió căng phồng, rẽ sóng lao ra đại dương mênh mông.
Sinbad đứng trước bánh lái, hét lớn át tiếng gió:
"Này Minh!
Mi rủ rê nhiệt tình thế, nhưng có biết đường đếch đâu mà đi?"
Minh đứng dựa lan can, giọng bí hiểm như thầy bói:
"Ta biết một câu chuyện.
"Sinbad nheo mắt:
"Chuyện gì?"
Minh bắt đầu
"chém gió"
, mặt không đổi sắc:
"Ngàn năm trước, có một gã thủ lĩnh cấm vệ quân.
Hắn trung thành tuyệt đối, nhưng khi lâu đài thất thủ, hắn đã gom hết của cải của 40 công chúa rồi bỏ trốn để bảo vệ kho báu.
"Sinbad nghe chăm chú, gật gù.
Minh bồi tiếp:
"Hắn giấu kho báu ở một hòn đảo vô danh, nơi chim đếch thèm ỉa, không ai tìm ra được.
Rồi hắn chết, mang theo cái bí mật đó xuống mồ.
"Sinbad cau mày:
"Thế thì liên quan quái gì đến.
"Minh cắt ngang, chỉ thẳng mặt Sinbad:
"Vấn đề là.
kiếp trước, mi chính là thằng cha thủ lĩnh đó.
"Sinbad há hốc mồm, mắt trợn tròn như hai quả trứng ngỗng:
"Cái đếch gì cơ?"
Minh gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
"Chuẩn đấy.
Giờ chỉ có mi – hay đúng hơn là ký ức tiền kiếp của mi – mới dẫn đường được thôi.
"Sinbad lắc đầu, cười như mếu:
"Mi say sóng hay đập đầu vào cột buồm thế?
Ta nhớ được cái quái gì đâu?
Mi bị điên à?"
Minh nhếch môi, giọng đầy tự tin của một kẻ nắm đằng chuôi:
"Yên tâm.
Ta có phép thuật để 'kích hoạt' cái GPS.
à nhầm, cái ký ức trong đầu mi.
"Trước ánh mắt kinh ngạc của cả đám – Sinbad, Maeve, đám thủy thủ, Ciri và cả Rumina – Minh thò tay vào túi quần.
Hắn lôi ra một vật thể hình chữ nhật, đen bóng loáng.
Cả đám nín thở.
Maeve thì thầm, mắt dán vào vật lạ:
"Pháp bảo gì thế kia?"
Minh vuốt nhẹ ngón tay cái.
Màn hình điện thoại sáng bừng lên, ánh sáng xanh lét ma quái trong bóng chiều nhập nhoạng.
Mấy gã thủy thủ giật lùi lại, lẩm bẩm cầu nguyện.
Sinbad cũng rụt cổ:
"Quỷ ám!
Cái gương đó nhốt linh hồn ai thế?"
Minh lờ tịt, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím ảo, nhắn tin cho
"tổng đài trợ giúp"
– nhóc Mẫn:
Minh:
"Ê nhóc, check map chỉ đường tao tới đảo châu báu cái.
Đang lênh đênh với Sinbad rồi.
Gấp.
"Vài giây sau, điện thoại rung bần bật làm Sinbad giật thót.
Tin nhắn đến:
Mẫn:
"Ok chú.
Cháu gửi tọa độ qua nghi thức ma thuật nhé.
Chú nhờ Rumina làm phép.
Cần một giọt máu của Sinbad làm vật dẫn.
"Minh đọc xong, tắt màn hình cái
"bụp"
, quay sang Rumina với vẻ mặt của một đại pháp sư:
"Rumina, chuẩn bị đi.
Ta sẽ truyền thụ câu thần chú dẫn đường.
"Rumina cúi đầu tuân lệnh:
"Vâng.
"Minh hất hàm về phía Sinbad:
"Xòe tay ra.
Ta cần một giọt máu của mi.
Máu của 'người được chọn'.
"Sinbad nhăn mặt, làu bàu gì đó nhưng cũng rút con dao găm bên hông, cứa nhẹ đầu ngón tay.
Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra.
Minh liếc nhanh lại tin nhắn của Mẫn để chắc ăn, rồi đọc to:
"Rumina, đọc theo ta:
'Sanguis memoriae, via perdita, duc nos ad thesaurum occultum.
'"Rumina lặp lại, giọng cô trầm bổng, ma mị, truyền năng lượng hắc ám vào từng âm tiết Latin cổ:
"Sanguis memoriae, via perdita, duc nos ad thesaurum occultum.
"Không khí xung quanh nhưng đặc lại, rung chuyển nhẹ.
Giọt máu trên tay Sinbad bỗng tách ra, lơ lửng giữa không trung, rồi rực sáng lên như một viên hồng ngọc biết bay.
Cả tàu im phăng phắc.
Mắt ai nấy đều dán chặt vào hiện tượng kỳ bí đó.
Giọt máu từ từ bay lên cao, rồi lao vút về phía trước mũi tàu, dừng lại lơ lửng như một ngọn hải đăng chỉ đường.
Sinbad há hốc mồm, quên cả khép lại:
"F*ck!
Thật kỳ diệu!
"Minh khoanh tay, gật đầu vẻ đắc thắng:
"Theo dấu nó, nó sẽ đưa chúng ta đến đảo.
"Sinbad nuốt nước bọt, quay phắt lại bánh lái, hét lớn đầy phấn khích:
"Anh em!
Theo hướng giọt máu!
Tới kho báu nào!
"===
Giọt máu dẫn đường lơ lửng trước mũi tàu như một chiếc la bàn ma mị.
Sau hai tuần lênh đênh giữa đại dương, sự kiên nhẫn của thủy thủ đoàn bắt đầu cạn kiệt.
Sinbad đứng trên đài quan sát, nheo mắt nhìn về phía chân trời, rồi quay xuống hét lớn:
Chúng ta cần ghé đất liền.
Lương thực cạn rồi, nước ngọt cũng sắp hết.
Anh em cần được duỗi chân.
"Minh lười biếng nhìn theo hướng ngón tay Sinbad.
Một hòn đảo hiện lên mờ ảo qua màn sương sớm, cây cối xanh rì nhưng bao phủ bởi một vẻ tĩnh mịch kỳ lạ.
Hắn nhún vai:
"Tốt thôi.
Mi là thuyền trưởng mà.
"Con tàu bẻ lái, rẽ sóng tiến vào vùng nước yên ả, neo đậu bên một bãi cát trắng phau.
==="Kỳ quái thật, "
Firouz nhíu mày ngay khi gót giày chạm xuống nền đất.
Trước mặt họ là một ngôi làng, hay đúng hơn là xác của một ngôi làng.
Những ngôi nhà gỗ mục nát, mái tranh thủng lỗ chỗ như tổ ong, cỏ dại mọc cao quá đầu gối, len lỏi qua từng khe vách nứt toác.
Nhà phát minh vuốt cằm, giọng đầy nghi hoặc:
"Năm năm trước tôi từng ghé đây.
Lúc đó chỗ này là một thương cảng sầm uất, chợ búa ồn ào, người dân hiếu khách lắm cơ mà.
"Sinbad lôi tấm bản đồ da dê cũ kỹ ra, trải lên một tảng đá, gõ ngón tay vào một điểm đánh dấu:
"Theo bản đồ thì còn một ngôi làng khác ở phía Đông, cách đây khoảng một dặm.
Có thể họ đã di dời sang đó.
Đi xem sao.
Họ cuốc bộ được nửa tiếng.
Con đường mòn rải sỏi uốn lượn qua những bụi cây thấp.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, rải xuống mặt đất những đốm vàng.
Nhưng càng đi sâu, không khí càng trở nên nặng nề.
Một cơn gió lạnh buốt sống lưng lướt qua, nhưng kỳ lạ thay, không một chiếc lá nào rung chuyển.
Không một tiếng chim hót.
Không một tiếng côn trùng kêu.
Sự im lặng chết chóc bao trùm.
Ciri đang đi bên cạnh Minh bỗng khựng lại.
Bàn tay cô đặt lên lồng ngực.
Chiếc mề đay Sói bạc trên cổ cô đang rung lên bần bật, va vào giáp da lạch cạch.
Cô liếc sang Minh, giọng cảnh giác:
"Em cảm thấy ma thuật.
Rất mạnh.
Và không tự nhiên chút nào.
"Minh nhếch mép, nháy mắt một cái đầy ẩn ý:
"Biết rồi.
Nhưng cứ im lặng đã.
Coi như.
chúng ta đang đi du lịch trải nghiệm đi.
"Ciri nhíu mày khó hiểu, nhưng cũng gật đầu, không ngừng cảnh giác.
Ngôi làng thứ hai hiện ra, trái ngược hoàn toàn với vẻ hoang tàn ban nãy, đây là một ngôi làng đông đúc phồn vinh.
Và ở đó.
một đám đông đang tụ họp.
Hàng chục cặp mắt đồng loạt quay lại nhìn đoàn người lạ mặt.
Ánh mắt họ nghi ngại và lạnh lẽo.
Không ai chào hỏi mà tràn ngập sự tò mò.
Sinbad bước tới, nở nụ cười thương hiệu, tay vẫy chào thân thiện:
"Chào quý vị!
Tôi là Sinbad, thuyền trưởng tàu Nomad.
Chúng tôi lỡ đường, muốn xin đổi chút lương thực và nước uống.
Vàng bạc không thành vấn đề!
"Một gã lính canh mặc giáp da, tay lăm lăm cây giáo, bước ra chặn đường.
Hắn nhìn Sinbad bằng đôi mắt cảnh giác:
"Rời khỏi đây.
Ngay lập tức.
"Sinbad chớp mắt, giả vờ ngạc nhiên:
"Ơ kìa người anh em?
Sao gắt thế?
Chúng tôi chỉ cần.
.."
"Ta nói lại lần nữa:
Cút đi!
Ngay!"
– Giọng gã lính trở nên gắt gỏng.
Bỗng một người đàn ông mập mạp, ăn mặc sang trọng hơn, vội vã chen vào, xua tay rối rít:
"Này này!
Đừng thô lỗ thế chứ!
Thuyền trưởng Sinbad danh tiếng lẫy lừng đã ghé thăm, ít nhất chúng ta cũng phải tỏ lòng hiếu khách chứ!
"Gã lính canh quay sang, gằn giọng:
"Ngươi im đi, vì sự an toàn của ngôi làng và của chính họ, họ phải đi.
"Sinbad nhíu mày, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên nhưng ánh mắt đã sắc lạnh hơn:
"Thôi được rồi.
Thế này nhé, cho chúng tôi dạo một vòng tham quan, mua vài thứ lặt vặt rồi sẽ đi ngay.
Được chứ?"
"Không."
– Gã lính đáp gọn lỏn.
Người đàn ông mập mạp kéo tay áo gã lính, thì thầm to nhỏ gì đó rồi lôi hắn ra xa, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Sinbad quay lại phía đồng đội, hạ giọng:
"Chỗ này có mùi khá kỳ lạ, họ dường như đang giấu cái gì đó.
"Maeve gật đầu, mắt đảo quanh:
"Tôi cũng thấy thế.
"Sinbad ra hiệu:
"Tản ra tìm manh mối đi.
Nhưng nhớ, đừng manh động."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập