Chương 234: Kết giới bí ẩn)

Sinbad vừa định quay lưng thì một tiếng gọi khẽ như gió thoảng vọng tới:

"Thuyền trưởng.

anh Sinbad?"

Trong bóng tối của một con hẻm nhỏ giữa hai ngôi nhà, một cô gái trẻ đang đứng nép mình.

Cô mặc chiếc váy vải thô bạc phếch, tóc buộc đuôi ngựa rối bời, đôi mắt đỏ hoe sưng húp.

Cô vẫy tay ra hiệu cho hắn, vẻ mặt khẩn khoản.

Maeve liếc thấy, huých tay Sinbad, cười châm chọc:

"Đi đến đâu cũng có fan nữ hâm mộ cơ đấy.

"Sinbad trợn mắt:

"Cô nói cái gì thế?"

Maeve nhún vai, đẩy lưng hắn:

"Không có gì.

Đi đi, người hùng.

Xem cô em kia cần gì.

"Sinbad lầm bầm vài câu rồi lách người đi vào con hẻm tối theo cô gái lạ.

===

Căn nhà nhỏ nằm khuất sau dãy phố chính, tối tăm và nồng nặc mùi thảo dược.

Cô gái dẫn Sinbad vào phòng trong.

Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ là một ông cụ gầy trơ xương.

Hơi thở ông ta yếu ớt như ngọn đèn trước gió, và kinh khủng hơn, làn da ông ta đang chuyển sang màu xám ngoét.

"Tên em là Kasandra, "

cô gái nói, giọng run rẩy chực khóc.

"Đây là cha em.

"Sinbad bước lại gần, nhíu mày quan sát:

"Ông cụ bị sao thế này?"

Kasandra nức nở:

"Một căn bệnh dịch quái ác.

Không ai biết nó từ đâu tới.

Mọi người trong làng.

ai cũng đang dần mắc phải.

"Cô nắm lấy tay áo Sinbad, đôi mắt tràn trề hy vọng:

"Em nghe danh anh đã đi cùng trời cuối đất, thấy đủ mọi chuyện lạ trên đời.

Anh.

anh có biết cách chữa không?

Làm ơn cứu cha em!

"Sinbad ngồi xổm xuống, nhìn kỹ ông cụ.

Da thịt ông ta xám ngoét như người thiếu máu.

"Tất cả người bệnh đều có triệu chứng thế này sao?"

– Sinbad hỏi.

Kasandra lắc đầu:

"Không.

chỉ giai đoạn cuối mới.

mới bị biến đổi như vậy.

"Đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên ngoài hành lang.

Firouz ló đầu vào, mặt tái mét, thở hổn hển:

"Sinbad!

Rắc rối to rồi!

"Cùng lúc đó.

Cơ thể ông cụ trên giường bỗng rung lên bần bật.

Ông cụ rít lên một hơi, rồi toàn bộ thân xác ông vỡ vụn thành hàng ngàn hạt bụi sáng li ti, tan biến vào hư không ngay trước mắt họ.

Chiếc giường trống trơn.

Chỉ còn lại bộ quần áo xẹp xuống.

Kasandra thét lên một tiếng xé lòng:

"CHA!

Không!

"Firouz đứng chết trân ở cửa, mắt lồi ra như ốc nhồi:

"Cái quái.

Người đâu rồi?"

Sinbad đứng bật dậy, mặt nghiêm trọng chưa từng thấy:

"Ông ấy vừa.

bay hơi.

"Hắn quay phắt sang Kasandra đang gục xuống giường khóc nức nở:

"Cô nói thật đi.

Người bệnh ở đây không chết, mà họ.

tan biến thế này ư?"

Kasandra gật đầu trong nước mắt:

"Vâng.

họ cứ thế mà biến mất.

Không để lại xác, không để lại tro cốt.

Không gì cả.

"Sinbad nghiến răng, đỡ cô gái dậy:

"Ở yên đây.

Đừng chạy lung tung.

Tôi sẽ làm rõ chuyện này.

"Rồi hắn bước nhanh ra cửa, túm lấy vai Firouz:

"Rắc rối bên ngoài là gì?

Nói nhanh!

"Firouz nuốt nước bọt ực một cái:

"Cả cái làng này.

họ đang bao vây chúng ta.

Tay lăm lăm cuốc xẻng, dao búa.

Và nhìn ánh mắt họ thì.

chắc chắn không phải đến mời chúng ta ăn tối đâu.

"===

Tiếng la hét xé toạc không gian yên tĩnh.

Hàng chục dân làng lao tới như một cơn lũ, trên tay lăm lăm cuốc, xẻng, búa tạ và gậy gộc.

Trong mắt họ không có sự tàn độc của sát thủ, mà là sự điên cuồng của nỗi sợ hãi tột độ.

Gã lính canh dẫn đầu, ngọn giáo trong tay lao thẳng vào ngực Sinbad với sát ý rõ rệt.

Sinbad nghiêng người né trong gang tấc, tay trái chộp lấy cán giáo, xoay hông tung một cú đá tạt ngang vào ngực gã, hất văng hắn ra sau ba mét.

"Này!

Bình tĩnh nào!

Chúng tôi không có ý xấu!"

– Sinbad hét lên, giơ hai tay phân trần.

Nhưng lời nói của hắn chìm nghỉm trong tiếng gầm rú.

Dân làng như bầy ong vỡ tổ, không cần biết lý lẽ, chỉ biết tấn công.

Doubar gầm lên một tiếng như sấm rền, hai tay túm lấy chiếc băng ghế gỗ sồi nặng trịch, xoay người quét một vòng bán nguyệt.

Ba bốn gã đàn ông đang vung cuốc bị chiếc ghế quật trúng, bay vèo đi như những bao tải cát, lăn lóc trên đất rên rỉ.

"Bọn bây nghĩ anh em tao là hạng dễ bắt nạt lắm à?."

– Doubar cười khẩy.

Rongar không nói một lời.

Chàng chiến binh câm lướt vào giữa đám đông như một bóng ma.

Một cú đấm móc vào hàm, một cú chỏ vào thái dương, rồi quét chân đốn ngã hai tên đang cầm dao mổ lợn.

Động tác gọn gàng, dứt khoát, không thừa một ly.

Maeve nghiêng đầu né một lưỡi rìu chém sạt qua tai, tóc cô bay lên theo luồng gió.

Cô xoay người, tung cú đá xoay cực mạnh vào bụng tên dân làng.

Hắn gập người lại như con tôm luộc.

Một tên khác lao đến từ phía sau, cô không thèm quay đầu, giật cùi chỏ ra sau trúng ngay mũi hắn.

Máu mũi tóe ra.

"Các người điên hết rồi à?

Chúng tôi đến để giúp!

"Nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng kim khí va chạm và tiếng gào thét điên loạn.

===

Ở giữa tâm bão, Minh đứng đó, hai tay đút túi quần, thản nhiên như đang đi dạo trong công viên.

Một gã đồ tể vung chiếc búa tạ bổ xuống đầu hắn.

Minh chỉ khẽ nghiêng đầu, chiếc búa rít gió sượt qua tóc mái.

Một tên khác đâm cán cuốc vào sườn.

Hắn xoay nhẹ gót chân, cán cuốc đâm vào hư không.

Ba bốn tên thấy vậy liền cùng lúc xông vào, định đè bẹp gã đàn ông ngạo mạn này.

Minh thở dài, vặn cổ kêu rắc một cái.

Rồi.

Bóng hắn nhòe đi.

Bụp.

Bụp.

Bụp.

Bụp.

Bụp.

Năm tiếng va chạm trầm đục vang lên gần như cùng một lúc, nhanh như tiếng pháo nổ.

Năm gã đàn ông to khỏe đổ gục xuống đất cùng một tư thế:

ôm bụng, mắt trợn ngược, sùi bọt mép, hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.

Minh phủi bụi trên vai áo, chép miệng:

"Yếu quá.

"===

Chỉ một chốc sau, đám dân làng hung hãn đã nằm la liệt.

Không ai chết, nhưng tất cả đều đau điếng, không thể gượng dậy nổi.

Sinbad thở dốc, bước tới chỗ gã lính canh đang nằm sấp, túm cổ áo hắn xốc ngược lên:

"Giờ thì nói đi!

Tại sao các người lại tấn công chúng tôi như những kẻ điên vậy hả?

"Gã lính rên rỉ, ngẩng khuôn mặt bầm tím lên, đôi mắt đỏ hoe đầy uất hận:

"Các ngươi.

các ngươi đến để 'thanh tẩy' chúng ta!

Dập tắt dịch bệnh bằng cách.

giết sạch cả làng!

Đừng hòng lừa ta!

"Sinbad nhíu mày, buông tay ra:

"Ai nhồi vào sọ các anh cái ý tưởng đó thế?

Chúng tôi là thủy thủ, không phải đao phủ."

"Đủ rồi!"

– Gã lính gầm lên, giọng vỡ ra vì tuyệt vọng.

"Những kẻ ngoại lai như các ngươi luôn làm thế!

Thấy bệnh dịch lan tràn là phóng hỏa, giết người để ngăn chặn!

Chúng ta thừa biết kết cục này!

"Sinbad thở dài, lắc đầu ngán ngẩm:

"Các anh cần phải đi đây đi đó nhiều hơn để mở mang đầu óc.

Thứ đang diễn ra ở đây không phải dịch bệnh.

"Hắn chỉ tay về phía căn nhà của cha con Kasandra, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng:

"Đó là tà thuật.

Là ma quỷ.

"Gã đàn ông mập mạp – Bilessco – lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu:

"Ma.

ma quỷ?

Nhưng ở đây làm gì có ai biết phép thuật!

Chúng tôi chỉ là nông dân và thương buôn thôi!

"Sinbad quét mắt nhìn quanh một lượt.

Những khuôn mặt hoảng sợ, những ánh mắt tuyệt vọng của người già và phụ nữ đang nhìn hắn.

Hắn gật đầu, giọng dịu lại:

"Được rồi.

Nếu sự hiện diện của chúng tôi khiến các người sợ hãi đến thế, chúng tôi sẽ đi.

Không làm phiền nữa.

"Hắn ra hiệu cho đồng đội:

"Thu dọn đồ đạc.

Rời bến thôi.

"Bilessco ấp úng, dường như muốn níu kéo:

"Nhưng.

nhưng nếu quý vị thực sự có thể giúp.

"Gã lính canh quát lớn:

"Im đi Bilessco!

Đừng phí lời với lũ lừa đảo này.

Chúng muốn đi thì để chúng cút!

"Hắn quay sang nhìn Sinbad với ánh mắt đầy thách thức và cay đắng:

"Các ngươi bỏ đi?

Hừ, giỏi lắm.

Chứng tỏ chính các ngươi đã dựng lên bức tường đó để nhốt chúng ta lại như súc vật!

"Sinbad đang quay lưng bước đi, nghe thế liền khựng lại, chau mày:

"Tường?

Tường gì?"

Hắn quay phắt lại, sải bước mạnh mẽ về phía cổng làng để chứng minh mình vô can.

RẦM!

Một tiếng va chạm khô khốc vang lên.

Sinbad bật ngửa ra sau, ôm lấy cái mũi đang đỏ ửng lên, nước mắt chảy ròng ròng.

Trước mặt hắn hoàn toàn trống trải, chỉ có không khí.

Nhưng hắn vừa đâm sầm vào một thứ gì đó cứng như thép.

"Cái quỷ.

.."

– Sinbad rên rỉ.

Maeve vội bước tới, đưa tay sờ vào khoảng không trước mặt.

Những ngón tay thon dài của cô chạm vào một bề mặt vô hình.

Ngay lập tức, không khí gợn sóng, lóe lên ánh xanh lục ma quái rồi lại tắt ngúm.

"Đây là kết giới, "

cô nói, giọng lạnh băng.

"Ma thuật cổ đại.

Loại một chiều.

Chỉ có thể vào, tuyệt đối không thể ra.

"Bilessco bò lại gần, giọng run rẩy như sắp ngất:

"Đúng vậy.

bức tường này bao bọc quanh cả làng từ hai tuần nay.

Không ai ra được.

Chim chóc bay qua là gãy cánh.

Chúng tôi.

chúng tôi bị nhốt trong cái lồng này để chờ chết.

"Hắn nhìn Sinbad với ánh mắt cầu xin:

"Thuyền trưởng.

xin hãy tin tôi.

Chúng tôi tấn công quý vị không phải vì thù oán.

Chúng tôi.

chúng tôi quá sợ hãi.

"Ngay lúc đó, một tiếng thét xé lòng vang lên từ phía đám đông.

Mọi người quay phắt lại.

Một người đàn ông trung niên đang đứng giữa vợ con bỗng nhiên co giật dữ dội.

Da thịt ông ta chuyển từ màu hồng hào sang xám ngoét trong tích tắc.

"Không!

Cứu tôi!

Cứu.

"Lời chưa dứt, cơ thể ông ta vỡ vụn ra thành hàng ngàn hạt bụi sáng lấp lánh, bay lên trời và tan biến vào hư không.

Chỉ còn lại bộ quần áo rỗng tuếch rơi xuống đất.

Tiếng khóc than bùng nổ, ai oán và thê lương.

"Anh ấy mất rồi!"

"Chồng tôi!

Trời ơi chồng tôi!

"Sinbad nghiến răng, quay sang Firouz:

"Tường này cao bao nhiêu?"

Hắn rút cây cung sau lưng, lắp tên, bắn thẳng một mũi lên trời.

Mũi tên xé gió bay vút lên cao, xuyên qua tầng mây, rồi biến mất hút ở bên kia

"bức tường"

Sinbad gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng điên rồ:

"Tường không cao vô tận.

Firouz, anh có thể chế một cái máy bắn đá.

ném người bay qua tường được không?"

Firouz gãi đầu, chỉnh lại kính:

"Về lý thuyết vật lý thì.

hoàn toàn khả thi.

Gia tốc, quỹ đạo, trọng lực.

Nhưng mà tiếp đất thì tôi không dám bảo đảm đâu nhé.

"Minh bỗng bật cười khục khặc, giọng đầy châm biếm:

"Một chiếc máy phóng người?

Sáng tạo đấy.

Tiếp đất bằng đầu hay bằng mông thì cũng nát bét như nhau thôi.

"Hắn bước tới, thản nhiên đưa tay gõ vào bức tường vô hình.

Keng.

Keng.

Tiếng kim loại va chạm vang lên rõ mồn một giữa không trung.

"Nhưng các người nhầm rồi.

Đây không phải loại tường phép thuật bị động đâu.

"Maeve quay lại, nhíu mày:

"Ý anh là sao?"

Minh đút tay vào túi, mắt nhìn xa xăm:

"Duy trì một kết giới bao vây cả ngôi làng 24/7 sẽ tiêu tốn một lượng mana khổng lồ.

Không pháp sư nào rảnh rỗi làm thế cả.

Trừ khi.

"Hắn quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo:

"Đây là tường chủ động.

Có kẻ.

hoặc thứ gì đó đang điều khiển nó.

Nó chỉ chặn khi có ai đó muốn ra ngoài thôi.

Nó đang chăn nuôi chúng ta.

"Không khí chùng xuống, lạnh lẽo.

Sinbad gật đầu chậm rãi:

"Nếu vậy.

phải tìm ra kẻ điều khiển.

"Hắn quay sang Kasandra vẫn đang đứng nép ở cửa nhà:

"Cô gái, khi đến đây, chúng tôi đã đi qua một ngôi làng hoang tàn ở phía Tây.

Đó là làng nào?"

Kasandra lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:

"Đó là thứ hai ở đảo.

"Sinbad gật đầu, quay sang đám đông đang sợ hãi:

"Có ai đã đến ngôi làng hoang đó gần đây không?

Bất kỳ ai?"

Gã lính canh bỗng nhiên trừng mắt, quay phắt sang Bilessco, gào lên:

"Bilessco!

Chính là ông!

Ông đã tới đó tuần trước!

"Hắn lao tới, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt gã mập:

"Mọi thứ bắt đầu kể từ ngày ông trở về!

Chính ông!

Ông đã mang con quỷ đó, mang cái tai họa chết tiệt này về làng!

"Gã lính rút con dao găm bên hông, lưỡi dao lóe sáng dưới ánh nắng gay gắt:

"Ông phải chết!

Chỉ có cái chết của ông mới rửa sạch được lời nguyền này!

"Bilessco lùi lại, vấp ngã sóng soài, mặt cắt không còn giọt máu:

"Không.

không phải tôi!

Tôi thề!

Tôi không làm gì cả!

"Sinbad lao vào giữa, tay cứng như thép kẹp chặt cổ tay gã lính:

"Dừng lại!

Giết người trong cơn hoảng loạn không giải quyết được gì cả!

"Hắn quay sang đám đông, giọng đanh thép của một vị chỉ huy:

"Tất cả nghe đây!

Thu dọn đồ đạc cần thiết.

Chúng tôi sẽ tìm cách phá giải lời nguyền và đưa mọi người ra khỏi đây.

Nhưng tuyệt đối không được tàn sát lẫn nhau!

"===

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập